Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 334: Cha và con trai

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:50
Lượt xem: 188

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu nha đỏ bừng mặt, mãi mới thở dài than: “Ây da, Tứ gia nhà mới nuốt trôi cơn giận đây?"

Không nuốt trôi mới !

Vệ di nương uốn eo thon tới bên cửa sổ.

Quả nhiên đúng như Tĩnh Thất gia liệu , kế hoạch ban đầu của ả là nhân dịp lễ Thượng Nguyên mà khiến Dao Dao mất tích. Dao Dao đó là mạng sống của Tĩnh Nhược Tụ, nếu con bé mất , e rằng Nhược Tú cũng sống nổi bao lâu.

Nàng c.h.ế.t , lão phu nhân vì tình nghĩa nàng từng sinh cho Phó phủ hai đứa con trai, nhất định sẽ cho ả lên chính thất.

Đến lúc đó, ngôi vị chính phòng là của ả, của hồi môn mà con tiện nhân mang theo cũng sẽ là của ả.

Vì thế, ả sai tiểu nhi tử mè nheo cha mua đèn, bỏ hai trăm lượng bạc thuê một kẻ buôn .

Nào ngờ, tính bằng trời tính.

Nhũ mẫu theo lời dặn của Tứ gia đợi yên tại chỗ, chỉ đợi một lúc tìm.

lúc kẻ buôn vì lễ hội đèn đông , đến trễ một chút, trùng hợp là Dao Dao tìm thấy.

Vốn tưởng kế hoạch thất bại, ai ngờ ông trời mắt, Tứ phu nhân mất tích.

Khi ép quỳ đại sảnh, vẻ mặt đau thương tơi tả che nỗi vui sướng trong lòng.

Còn thầm mong nhất Tứ phu nhân và Đại gia bỏ trốn tư thông, chuyện , thì nàng cũng khỏi phí công tính kế g.i.ế.c ả.

Nào ngờ mới mấy canh giờ truyền tin cả Đại gia và Tứ phu nhân đều tìm thấy.

Khóe môi Vệ di nương hiện lên nụ hiểm độc.

Tìm thấy thì ? Chẳng vẫn còn vô cặp mắt thấy họ ôm mật đấy ư? Sau chỉ cần chút gió thổi cỏ lay cũng đủ khiến họ khốn đốn một trận!

Gội đầu xong, Tĩnh Bảo ghế để A Man chải tóc.

"Gia, dùng cây trâm nào đây ạ?"

Tĩnh Bảo lục áo cũ một chiếc khăn gói kỹ cây trâm, cẩn thận đưa qua.

"Dùng cây ."

"Gia, trâm còn khắc chữ 'Bảo', ai tặng ?"

Tĩnh Bảo giật lấy thử, quả nhiên chữ 'Bảo'!

Chữ vốn sẵn?

Hay là khắc bằng tay?

"Gia, ai tặng !" A Man tò mò hỏi.

Tĩnh Bảo ho mấy tiếng, nghiêm mặt : “Ngươi chỉ cần lo chải tóc, hỏi nhiều gì?"

A Man trừng to mắt, nét mặt rõ ràng mấy chữ: “Gia, mới thu A Man phòng, ngoài yêu tinh khác?"

Tĩnh Bảo giả vờ thấy.

"Khăn ngươi giặt sạch, ủi phẳng gấp ; còn cái đèn lồng nhỏ thì treo ở đầu giường , mỗi ngày nhớ phủi bụi."

"Gia, vẫn cây trâm đó là ai tặng?" A Man bỏ cuộc truy hỏi.

Nàng tin là nha phòng riêng, mà đến cả tặng trâm cũng thì còn thể diện gì nữa?

"Đừng hỏi, chải tóc ."

A Man "ngậm hờn" cầm lấy lược, tỉ mỉ chải từng sợi tóc cho suôn mượt, cài trâm , "cạch" một tiếng đặt mạnh cây lược lên bàn, vén rèm bỏ ngoài.

Tĩnh Bảo rùng mấy cái.

Nhìn lượng tóc sót lược gấp đôi bình thường, cũng xem như A Man còn nể mặt tay mạnh hơn.

Ra khỏi viện, Tĩnh Bảo tới phòng Lục thị thăm hỏi, dặn dò mấy hôm tới nên thường xuyên qua Phó phủ một chuyến.

Bên trong, con hai đang chuyện riêng. Bên ngoài, A Man kéo A Nghiễn cũng đang bàn chuyện nhỏ.

A Man: “Ca, cây trâm đầu Thất gia là do yêu tinh nào tặng thế?"

A Nghiễn trợn mắt lườm.

A Man giật : “Không yêu tinh, chẳng lẽ là nam yêu?"

A Nghiễn gật đầu.

A Man: “Biểu thiếu gia ?"

A Nghiễn lắc đầu.

A Man: “Vậy là Từ công tử?"

A Nghiễn lắc.

A Man chớp mắt: “Không lẽ… là một trong hai vị Tiền công tử với Uông công tử?"

A Nghiễn nàng một cái đầy bất đắc dĩ, bảo gieo quẻ chả nào đúng, thật là quá ngốc!

Đều !

Vậy là ai?

"Cao công tử thì giống kiểu lòng đổi mà…"

Rắc!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-334-cha-va-con-trai.html.]

Một tia sét đ.á.n.h thẳng tim nàng: "Chẳng lẽ… là ?!"

A Nghiễn thở dài, một tiếng thở như cú đ.ấ.m đ.â.m thẳng tim A Man.

Vậy nên!

Người tặng trâm cho Thất gia là Cố Trường Bình?

"Vậy đèn lồng cũng là tặng?"

A Nghiễn chớp mắt trái.

"Khăn tay thì ?"

A Nghiễn chớp mắt .

A Man ôm lấy tim đang đập loạn, sâu mắt ca ca, chân tay mềm nhũn tựa tường bước .

Tiên sinh ơi !

Một ngày là , cả đời là cha, thể yêu cả con trai ?

Đây rõ ràng là l.o.ạ.n l.u.â.n mà!

A Nghiễn thấy nàng thất hồn lạc phách mất, âm thầm nghĩ: Không nha đầu hiểu nhầm

Không ông cha yêu con trai, mà là con trai thầm yêu ông cha!

Từ biệt Lục thị xong, Tĩnh Bảo lên xe ngựa đến trang viên. Xe còn khỏi thành, Cao thúc : “Thất gia, phía là xe ngựa của Lục phủ."

Tĩnh Bảo xuống xe: “Biểu ca, ngươi tới đây?"

Lục Hoài Kỳ: “Tiểu Thất, ...."

"Gì cơ?"

"Đưa tay đây!"

Tĩnh Bảo tưởng ngươi đưa đồ gì, bèn qua.

Lục Hoài Kỳ rút chiếc khăn tay, lau từng ngón tay.

Tĩnh Bảo: “Biểu ca ?"

Lục Hoài Kỳ dối tỉnh bơ: “Giúp ngươi trừ xui xẻo!"

Tĩnh Bảo: “..." Còn cách trừ xui kiểu ?

"Tay nữa?"

"À!"

Cả hai tay lau xong, Lục Hoài Kỳ ném khăn xuống đất, còn dùng chân giẫm mấy cái, dang tay ôm chặt Tĩnh Bảo.

"Làm gì động tay động chân ?" Tĩnh Bảo đẩy .

"Đừng nhúc nhích!"

Lục Hoài Kỳ bá đạo dọa: “Áo quần khai quang , thể mang may mắn cho ngươi!"

Tĩnh Bảo: “…" Cái trò bịp bợm là do hòa thượng trọc đầu nào bịa ?

"Được , !" Lục Hoài Kỳ ôm xong lập tức buông, đầu lắc lư bước .

Tay cũng lau , ôm cũng ôm , mùi tên lưu Tiểu Thất đều xóa sạch.

Yên tâm khỏi lo!

Tĩnh Bảo bóng lưng , thầm nghĩ: Biểu ca kinh hoảng đêm qua dọa đến phát điên chứ? Sao vẻ đầu óc … lạ?

Đến trang viên bằng tốc mã, xuống xe ngựa thấy bốn Cao, Từ, Tiền, Uông hiên, ánh mắt ai nấy đều " ý " nàng.

Lại gần mới phát hiện lầm.

Ánh mắt đó " xa", mà là "đầy cảm thông".

Cao Triều: “Chia buồn nhé!"

Tiền Tam Nhất: “Nguy hiểm mà tổn hại gì là !"

Uông Tần Sinh: “Đại nạn c.h.ế.t, ắt hậu phúc!"

Từ Thanh Sơn: “Ừ!"

Còn "ừ"!

Tĩnh Bảo liếc bốn tên một cái, hỏi: “Tiên sinh ?"

Tiền Tam Nhất: “Mỗi câu một lượng bạc."

"Chầu cơm hôm qua mời là cho ch.ó ăn ?" Tĩnh Bảo lạnh lùng liếc .

Tiền Tam Nhất: "..."

Từ Thanh Sơn vội : “Tiên sinh đến, bảo chúng tự học, trưa mới tới."

Tĩnh Bảo cảm kích Từ Thanh Sơn một cái.

Tiên sinh thức trắng cả đêm, đúng là nên ngủ bù một giấc.

Tiền Tam Nhất cam lòng vì lừa bạc từ Tĩnh Bảo, đảo mắt một cái nảy ý : “Tiểu Tĩnh, đoán xem tối qua khi ngươi , bọn gặp ai?"

 

Loading...