Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 333: Mỗi lời như dao, mỗi chữ như kiếm
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:49
Lượt xem: 219
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Trường Bình túm chặt lưng Tĩnh Bảo, chỉ dùng chút sức kéo nàng .
“Cố Dịch, xuống !”
“Dạ!”
Cố Dịch nín thở nhảy vút lên, hai ngón tay lượt chạm cổ của Tĩnh Nhược Tụ và cổ của Phó Thành Dạo, cất giọng vang: “Gia, cả hai vẫn còn thở!”
“Nghe thấy , tam tỷ của ngươi vẫn còn sống!”
Tĩnh Bảo ngẩng cặp mắt đỏ hoe lên, linh hồn như sắp rơi xuống vực sâu kéo ngược trở về.
Nàng òa , dang hai tay ôm chặt lấy Cố Trường Bình, nức nở thành tiếng.
Cố Trường Bình ôm bất ngờ đến mức loạng choạng một chút.
Chốc lát , mới lên nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng trong lòng, nhè nhẹ từng cái một.
Phía hai , Lục Hoài Kỳ chỉ thể mở to mắt chứng kiến tất cả, cả như tan thành tro bụi, đầu óc ong ong.
Nàng , nàng , nàng ...
Sao thể ôm lấy Cố Trường Bình chứ?
Còn , , ...
Lại là biểu ca của nàng cơ mà?
Một đêm loạn lạc, cuối cùng cũng qua .
Khi trời hửng sáng, lão thái y từ trong nội thất bước , gật đầu với Tĩnh Bảo: “Thất gia, xin mời chuyện riêng.”
Tĩnh Bảo vội : “Thái y, mời.”
“Quý cô nương và Phó đại gia gì nghiêm trọng. Thứ bọn họ hít độc khí mà là chướng khí. Ta kê vài thang thanh phế, uống sẽ .”
Tĩnh Bảo thở phào một : “Đa tạ thái y!”
Lão thái y chỉ tay nàng: “Để xử lý vết thương tay Thất gia.”
Tĩnh Bảo cúi đầu , lúc mới phát hiện cú ngã ban nãy tay nàng trầy xước: “Vậy phiền thái y.”
Sau khi xử lý xong vết thương, lão thái y lấy tiền khám cáo từ rời .
Tĩnh Bảo bước đến bên giường, Tĩnh Nhược Tụ đang ngủ say, cúi đầu dặn dò Ngọc Hoài vài câu.
Ra khỏi viện, Phó Thành Hề cúi đầu ở cửa, Tĩnh Bảo liếc , trong lòng dâng lên một nỗi thất vọng khó tả.
Hồi tam tỷ kết hôn, nàng từng đặt hết kỳ vọng đàn ông . Không mong tình sâu ý nặng, chỉ cầu thể cho tam tỷ một mái nhà bình yên, che mưa chắn gió.
Ai ngờ mấy năm trôi qua, những nên chuyện gì, còn vì tam tỷ sinh con trai mà oán trách nàng đủ điều.
Nhìn kỹ , quả thật xứng phu quân.
Còn Phó đại ca chỉ bảo vệ tam tỷ từng chút một, mà còn...
Cẩm y vệ tra khảo một nữ nhân Thát Đát.
Người đó khai rõ bỏ thuốc, bắt cóc tam tỷ thế nào, theo dõi , Phó đại ca phóng hỏa tạo cơ hội cứu , hai phát hiện, và do thời gian gấp gáp, mới đậy nắp giếng định khiến hai ngạt c.h.ế.t!
Đây mới là một nam nhân trách nhiệm, khí khái thật sự. Nếu như ngày đó tam tỷ lấy là...
Ý nghĩ đó mới nhen lên một nửa, Tĩnh Bảo hoảng hốt, vội vàng lắc đầu thật mạnh.
“Lão phu nhân đang ở ? Ta vài lời với bà !”
Tổng quản Phó gia vội trả lời: “Thất gia, xin theo .”
Đinh thị mệt chịu nổi mà nghỉ từ lâu, Thất gia đòi gặp, đành miễn cưỡng sửa soạn dậy.
“Lão phu nhân, vài lời, !”
Tĩnh Bảo hề vòng vo, thẳng: “Chuyện , đều do Tứ gia mất đứa bé mà thành. May mà tai qua nạn khỏi, cũng trở về bình an. Nếu thì...”
Nói đến đây, sắc mặt nàng lạnh hẳn, trong mắt ánh lên sự chế giễu.
“Làm việc, hết hợp lý, mới xét đến chừng mực.
Tam tỷ sinh con trai, đó là một phần thiệt thòi, các thiên vị con thị Vệ thị, Tĩnh Thất cũng nhịn .
tỷ là nhà các , mang họ Phó, là đích nữ Tứ phòng của Phó gia. Nếu đến cả tỷ mà các cũng dám bạc đãi, thì chẳng còn đạo lý nào nữa.”
Đinh thị trừng mắt Tĩnh Bảo, mặt khi đỏ khi trắng.
“Tam tỷ là chính thất cưới hỏi đàng hoàng cửa, tám kiệu lớn rước về.
Gia thế, nhan sắc, giáo dưỡng của tỷ , khách khí mà là bộ mặt của Phó gia trong nội trạch. Mà lưng bộ mặt là Tĩnh gia và Hầu phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-333-moi-loi-nhu-dao-moi-chu-nhu-kiem.html.]
Mọi việc nên chừng mực, Tĩnh Thất dễ chuyện. Một khi trở mặt, thì lục chẳng nhận.
Lão phu nhân, mối giao tình giữa hai nhà với Phó gia, đều là nhờ tam tỷ và đứa nhỏ mà giữ . Về việc, xin hãy cân nhắc hậu quả .”
Nói xong, nàng đặt chén xuống bàn một cách nặng nề “cạch” một tiếng.
Mỗi lời như dao, mỗi chữ như kiếm, Đinh thị thẹn tức, suýt chút nữa thì nghẹn thở mà ngất xỉu nữa!
Tĩnh Bảo buông lời đanh thép xong lập tức rời , nào ngờ đến cửa trong, bất ngờ gặp Mai Giang Thanh.
“Mai đại nhân, ngài là...”
“Đợi Phó đại gia và Tứ phu nhân tỉnh , hỏi vài câu.”
Mai Giang Thanh trai tuấn tú mặt, mỉm : “Không cần lo, chỉ là thủ tục thường lệ.”
Tĩnh Bảo nghĩ một lát, : “Tam tỷ vốn nhát gan, xin Mai đại nhân khi hỏi hãy nể mặt nhiều một chút.”
Mai Giang Thanh thể hiểu thâm ý trong lời : “Ta chỉ hỏi về quá trình bắt cóc, chuyện trong giếng sẽ nhắc đến.”
“Vậy thì đa tạ!”
Tĩnh Bảo cúi thi lễ sâu, định thẳng, nhớ một chuyện: “Phiền Mai đại nhân giúp chuyển lời cảm tạ đến Phó đại ca, nợ một đại ân.”
Khi Tĩnh Bảo trở về Tĩnh phủ, trời quá canh năm, chỉ một lát nữa là trời sáng.
Còn đến trang viên, thể ngủ tiếp nữa. Tĩnh Bảo dặn A Man chuẩn nước để tắm rửa. Cái đêm giá lạnh , nàng liên tục toát mồ hôi lạnh, đến cả lớp áo trong cũng ướt sũng.
Nước chuẩn xong, Tĩnh Bảo trong thùng gỗ, thở dài khoan khoái.
A Man bên mép thùng, ngáp : “Những lời Thất gia với phu nhn nhà họ Phó, nô tỳ ngoài mà thật hả giận!”
“Con bé ngốc, lời đó để hả giận, mà là để trấn áp.”
“Sau chuyện , Phó gia chắc dám nữa !”
Tĩnh Bảo nhạt: “Lão phu nhân và Phó Tứ gia thể sẽ thu liễm . một , chắc chắn sẽ .”
A Man: “Ý ngài là Vệ di nương!”
Tĩnh Bảo gật đầu.
Nàng thậm chí nghi ngờ vụ mất tích của Dao Dao từ đầu đến cuối đều là thủ đoạn của Vệ di nương. Nếu , lẽ nào bọn hạ nhân theo đều là c.h.ế.t?
Chỉ tiếc là bằng chứng!
“A Man!”
“Gia!”
“Ta còn một điều lo lắng.”
“Chuyện gì ạ?”
Tĩnh Bảo mấp máy môi mấy , cuối cùng .
“Không gì.”
“Có Thất gia lo sẽ tam cô nương và Phó đại gia?”
Tĩnh Bảo kinh ngạc A Man, gật đầu.
Nam nữ đơn độc ở giếng hai canh giờ, lúc cứu còn ôm chặt . Đám tiểu nhân đặt điều, sẽ nghĩ thế nào?
Cho dù tiểu nhân giở trò, thì trong lòng Phó Tứ gia liệu sinh nghi ? Có gút mắc ?
Trong phòng bên của Phó gia, nha dùng kéo cắt tim nến.
“Di nương xem, đại gia với Tứ nương vốn gì đó từ ?”
“Không rành rành đó ?”
Vệ di nương trợn mắt khinh thường.
Mỗi lão phu nhân và gia thiên vị con , thì đại gia nhảy . Nhất định hai họ tình ý từ lâu.
Không thì liều c.h.ế.t cứu ?
Trên đời , ai chẳng quý mạng sống!
“Nói xem, hai canh giờ đó, đại gia và Tứ phu nhân ở giếng gì?”
“Còn thể gì nữa?”
Vệ di nương lạnh lùng : “Ta cho ngươi nhé, lúc tìm thấy Tứ phu nhân, váy trong còn buộc cơ đấy. Tặc tặc tặc... ngươi nghĩ kỹ mà xem?”