Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 328: Đại gia mất tích
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:44
Lượt xem: 188
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo cố nén nước mắt trong hốc mắt.
“Ta lúc thấy xót tỷ , lúc giận n tỷ , cũng lúc hận tỷ thể mạnh mẽ lên… Ta luôn mong tỷ sống cho đường hoàng, dẫu sinh con trai cũng .
là tỷ . Ta từ nhỏ bao vây quanh, dõi theo, thể… thể cảm nhận cái cảm giác sống như một cái bóng là thế nào.
Giữa trưa nay, tỷ còn chúc sinh nhật vui vẻ.
Quà sinh nhật hằng năm, tỷ từng mang đến tận tay như đại tỷ nhị tỷ, lúc nào cũng lặng lẽ nhờ đưa tới…
, tỷ lòng… tỷ thật sự lòng!”
Nước mắt Tĩnh Bảo nén nổi nữa, trào như vỡ đê.
Lời nàng lộn xộn, chẳng theo hàng lối nào, chính nàng cũng rõ bản đang gì.
Phải đây!
Cái vết nứt hé , dù nhỏ thôi, cũng đủ để nàng dốc hết nỗi lòng với yêu quý nhất, bộc lộ sự yếu đuối.
Trước một Tĩnh Bảo như , Cố Trường Bình đem hết sự dịu dàng của kiếp , thậm chí cả kiếp để dỗ dành nàng.
“Không của ngươi, ngươi , thật sự ai thể hơn ngươi nữa !”
Hắn , lấy ngón tay lau khóe mắt nàng: “Đừng nữa, ngoan...”
Tĩnh Bảo chìm trong nỗi buồn, nhận trong chữ “ngoan” , chất chứa bao nhiêu tình cảm thể và thể thành lời.
“Cái … tặng cho ngươi!”
Cố Trường Bình lấy cây trâm ấm cơ thể sưởi nóng từ lâu: “Chúc mừng sinh nhật, Tĩnh Tiểu Thất!”
Rất lâu, Tĩnh Bảo chỉ nắm chặt cây trâm , mở miệng, ngẩng đầu, thậm chí chẳng nhúc nhích, chỉ c.ắ.n răng thật chặt.
Hắn sẽ tặng mà!
Hắn thật sự tặng!
“Cảm ơn !”
Nàng , giọng nghẹn : “Ta bảo , nhất định là giữ lời! Cây trâm … mua hết bao nhiêu bạc ? Có đắt lắm ?”
Cố Trường Bình chỉ , đáp.
Tĩnh Bảo ngẩng đầu , ánh đèn phía đối diện in bóng mắt , lẫn cả hình bóng nàng.
Không rõ là ánh đèn nhiều hơn, hình bóng nàng đậm hơn.
“Quay về thôi, A Nghiễn chắc đang sốt ruột lắm !” Hắn .
“Khoan !”
Tĩnh Bảo đưa đèn cho cầm, lấy khăn tay trong n.g.ự.c , gói cây trâm từng lớp từng lớp, cẩn thận nhét lòng.
“Quý ?” Hắn cố tình trêu nàng.
“Dĩ nhiên , là tặng mà!”
Tĩnh Bảo lấy đèn về: “Tiên sinh của là ai chứ, duy nhất trong Đại Tần đỗ cả ba kỳ tam nguyên, giỏi lắm đó!”
Cố Trường Bình vẫn , lúc xoay còn vỗ nhẹ đầu nàng.
Vừa như vỗ về, như cưng chiều.
Tới ngã ba, quả nhiên A Nghiễn đang nhón chân ngóng trông, thấy hai xuất hiện lập tức vội chạy tới: “Thất gia, , Phó Đại gia cũng mất tích !”
“Cái gì?” Nét mặt Cố Trường Bình lập tức sững .
Tĩnh Bảo hiểu tại buột miệng gọi hai chữ đó tiên, đang định hỏi thì bàn tay đặt lên vai nàng, dùng chút lực.
“Ngươi hỏi nhà họ Phó xem rốt cuộc xảy chuyện gì, một lát về ngay.”
“Tiên sinh, ?”
Cố Trường Bình như thấy, chỉ để một câu: “Nửa canh giờ nữa, ngươi chờ ở đây!”
Dứt lời, hình loáng cái biến mất giữa đám đông.
Tĩnh Bảo đợi đến khi còn thấy bóng dáng nữa, mới sang hỏi: “Người theo Phó Đại gia ?”
“Ngay cổng vòm phía !”
“Dẫn tới đó!”
Dưới cổng vòm, hai tên tiểu đồng ngẩn ngơ, môi tím tái.
“Nói thật cho , Phó đại ca mất tích như thế nào?” Tĩnh Bảo hỏi.
Một trong hai tên vẻ lớn tuổi hơn, run rẩy trả lời: “Bẩm Thất gia, bọn tiểu nhân theo Đại gia đến chợ đèn tìm , lúc đầu chuyện đều bình thường, nửa đường thì đột nhiên gọi ‘bắt trộm’.
Bọn tiểu nhân còn hiểu chuyện gì xảy , thì thấy Đại gia chỉ tiểu nhân, : ‘Không , là ’. Thế là nhiều xúm vây bọn tiểu nhân, bọn tiểu nhân giải thích bên trái, phân trần bên , mãi mới thoát , nhưng lúc đó Đại gia thấy !”
Nghe đến đây, hai hàng lông mày Tĩnh Bảo suýt nữa đan thành một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-328-dai-gia-mat-tich.html.]
Ý gì ?
Phó đại ca hiểu nhầm là trộm, để thoát thì bán cả tiểu đồng của ?
“Rồi đó?” nàng hỏi tiếp.
“Sau đó bọn tiểu nhân tìm khắp chợ đèn, tìm tới tìm lui vẫn thấy Đại gia , bèn nghĩ chắc là Đại gia về phủ .”
Tên tiểu đồng còn chen lời: “ đúng a, xe ngựa vẫn còn đậu ở ven đường! Một trong bọn tiểu nhân về phủ, còn ở tiếp tục tìm.”
Tĩnh Bảo : “Phủ trở về, chợ đèn cũng , nên các ngươi cho rằng Đại gia mất tích?”
Cả hai cùng gật đầu như giã tỏi.
Tĩnh Bảo chấn động mạnh! Sao chuyện cứ như đang thiên thư ?
...
Cố Trường Bình rẽ trái rẽ một hồi, bước một con hẻm, Cố Dịch và Tề Lâm chờ sẵn ở đó.
“Bên Cẩm y vệ ?”
Tề Lâm: “Bẩm gia, Cẩm y vệ hết sức xuất động, đang lục soát từng nơi một, chính Thịnh Lão Đại đích dẫn đội.”
Cố Trường Bình: “Phó đại gia mất tích .”
Tề Lâm bĩu môi: “Nhà họ Phó trúng tà gì , hết đến mất tích! Chẳng lẽ mộ tổ ma ám?”
Mắt Cố Trường Bình nheo , lời nào.
Theo phán đoán ban đầu của , việc Phó Tứ phu nhân mất tích liên quan đến Thát đát, cô nương thứ hai mất tích cũng chứng thực điều đó.
Cẩm y vệ tai mắt dày đặc khắp kinh thành, mật thám nhiều đếm xuể. Dựa thế lực của họ, tìm một nhanh thì nửa canh giờ, lâu nhất cũng chỉ hai ba canh giờ.
Vì mới dám chắc Tứ phu nhân sẽ gặp chuyện lớn.
giờ đến Phó đại gia cũng mất tích!
Việc quả thật khiến khó hiểu.
Người Thát Đát nhắm đến là phụ nữ, mà Phó đại gia là đàn ông, khỏe mạnh, đột nhiên mất tích?
Bàn tay Cố Trường Bình đầy mồ hôi lạnh.
Chẳng lẽ tính sai?
Hay là kiếp bắt đầu khác với kiếp ?
“Cố Dịch!”
“Gia!”
“Truyền tin cho Thập Nhị lang, bảo điều binh bố trí phòng vệ các ngả đường trong kinh thành.”
“Chuyện …”
“Mau !”
Cố Dịch lắc đầu: “Gia, điều động binh của Hạo Vương bố phòng, đến việc Hạo Vương đồng ý , chỉ riêng hậu quả…”
“Ngươi chỉ cần với , nhận mật báo, đêm nay Thát Đát sẽ hành động.”
Mật báo từ ?
Sao gì?
Cố Dịch dám hỏi nhiều, trong nháy mắt, ánh mắt và Tề Lâm va một lượt: ngờ, gia vì tên nhóc Tĩnh Thất mà đến mức ?
Tề Lâm đảo mắt: Ngươi giờ mới , từ tám trăm năm !
Cố Dịch: Vậy tức là nhà họ Cố tuyệt hậu ?
Tề Lâm: Huynh , chấp nhận phận !
Cố Dịch nghẹn một trong ngực, hóa bi phẫn thành sức mạnh, thoắt cái mất hút.
Lúc , đôi mắt nheo của Cố Trường Bình mới từ từ mở lớn.
Không cần Phó đại gia biến mất thế nào, nhưng nếu là , đưa phụ nữ còn sống khỏi thành, sẽ chọn cách nào? Vào lúc nào?
Trà trộn đoàn xe rời thành!
Thời điểm thích hợp nhất là…
Trước lúc trời sáng!
Cố Trường Bình: “Tề Lâm!”
“Gia?”
“Truyền tin cho Thịnh Lão Đại, bảo để mắt đến xe ngựa khỏi thành, nhất là xe của các nhà giàu.”
“Rõ!”