Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 326: Nước đổ rồi không hốt lại được

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:42
Lượt xem: 200

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bốp...”

Tĩnh Bảo tát thêm một cái, ánh mắt sắc bén như dao.

“Liên quan gì đến ngươi? Mẹ kiếp, lời mà ngươi cũng dám ? Nếu tam tỷ xảy chuyện gì, bắt ngươi chôn theo!”

“Tĩnh Thất gia!”

Đinh thị rốt cuộc nhịn nổi nữa, chống gậy nện mạnh xuống đất.

“Đây là nhà họ Phó!”

“Nhà họ Phó thì ?”

“Gả là con gái , nước đổ hốt .”

Đinh thị nghiến răng : “Tứ nương nhà ngươi ghi tên gia phả họ Phó, còn quan hệ gì với Tĩnh gia nữa!”

“A Bảo!”

Lục thị cũng thấp giọng quát một tiếng, hiệu nàng đừng ầm lên nữa.

Tĩnh Bảo cảm thấy nực đến vô lý.

Phải .

Con gái lấy chồng thì chẳng còn dính líu gì đến nhà đẻ nữa, trở thành khách nơi đây. Cha rộng lượng thì xem như quý khách, hẹp hòi chút thì chỉ là khách phương xa.

Giờ mất tích , mà cũng thể trở mặt với nhà chồng một trận?

?

Vì nếu lỡ tìm Tĩnh Nhược Tụ, nàng vẫn sống ở nhà họ Phó.

tìm , thì cháu nàng cũng ở nhà họ Phó mà sống tiếp.

“…Đinh thị! Con gái gả là nước đổ hốt . Đó là thế, còn với Tĩnh gia …”

Nàng nghẹn giọng, rít từng từ từng chữ như xé cổ họng: “Nhớ kỹ cho , cô nương Tĩnh gia quý lắm, dù lấy chồng thì cũng vẫn là Tĩnh gia. Nếu tỷ xảy chuyện, sẽ đến nhà họ Phó đòi . Nếu giao , chỉ còn một cách: Ai để mất tỷ thì đó c.h.ế.t theo!”

Đinh thị giận đến nỗi lấy gậy đập ầm ầm xuống đất, quát lớn: “Loạn , loạn thật , cái thế đạo … đảo điên cả !”

“Loạn , ngươi quyết định , Thất gia mới là quyết!”

Tĩnh Bảo thèm dây dưa thêm, sải bước rời .

“A Bảo, ngươi đó?” Lục thị gọi giật.

“Đi tìm tỷ !”

Tĩnh Bảo đầu , ánh mắt lạnh băng quét qua : “Sống thấy , c.h.ế.t thấy xác. Ta mất một cha, thể để mất thêm một tỷ tỷ nữa.”

Tĩnh Nhược Tố bóng lưng gầy yếu của , rơi lệ nghẹn ngào : “Người , mau đến Ngô gia báo tin, rằng mất tích, xin lão gia phái tìm giúp.”

“Vâng!”

“Khoan !”

Tĩnh Nhược Tố nhạt: “Đến Hầu phủ báo tin, cứ Tứ cô gia mệt quá, còn sức tìm nữa, phiền Hầu gia bận tâm thêm, cho tìm gấp.”

“Dạ!”

Tĩnh Nhược Tố chầm chậm bước đến mặt Đinh thị, nhướng cao đôi mày thanh tú: “Lão phu nhân, tính khí , mong lượng thứ.

một điểm đáng khen lời . Người thể lèo lái nhà họ Phó đến giờ, hẳn là lý lẽ.

Trị nhà nghiêm, phân biệt đích thứ rõ ràng, là nguồn gốc tai họa!”

Đinh thị , trong lòng lập tức dâng lên nỗi sợ.

Tĩnh gia, họ Ngô, phủ Tuyên Bình Hầu, còn cả nhà họ Cao tận Kim Lăng… Nếu con dâu mà xảy chuyện gì, thì nhà nào chịu tha cho nhà họ Phó?

Tiếp theo là hối hận.

Chức quan của con cả nhà bà cũng nhờ Hầu phủ mà , cho dù Tĩnh gia cả đời sinh nổi đứa con nào, Phó phủ cũng phép xem thường nàng .

Tĩnh thị tính tình , nhưng Tĩnh gia , Hầu phủ càng !

“Đồ nghiệt súc, còn mau tìm!” Đinh thị cầm gậy đập thẳng Phó Tứ gia.

Trong khung cảnh rộn ràng của Tết Thượng Nguyên, nhưng những nơi chẳng liên quan gì.

Trong doanh trại chỉ huy cấm quân Cẩm Y Vệ, khí trầm lặng như thủy ngân. Ai nấy đều bước nhẹ , dám phát tiếng động, sợ trái ý vị thượng quan đang vui.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-326-nuoc-do-roi-khong-hot-lai-duoc.html.]

Thịnh Vọng quả thật khó chịu.

Năm ngày , nhận mật báo thám tử Thát Đát cải trang thành thương nhân, trộn đế đô. Cẩm Y Vệ bố trí phòng tuyến dày đặc ở chín cửa thành, thu kết quả gì.

Người Thát Đát là một nhánh tàn dư khi Bắc Nguyên tan rã.

Bắc Nguyên là triều đại , Đại Tần khởi nghĩa tiêu diệt, đó phân thành ba nhánh: Thát Đát, Oa Lạp, và Ô Lương.

Ba nhánh hiện đang sống tại vùng Mông Cổ phía bắc Đại Tần, tuy tách biệt nhưng cùng một mục tiêu: Phản Tần phục Nguyên.

“Đại ca, bên ngoài tìm.”

Thịnh Vọng trầm mặt: “Là ai?”

Người ghé tai nhỏ vài câu, sắc mặt Thịnh Vọng lập tức biến đổi: “Dẫn phòng .”

Trong phòng, ánh đèn leo lét như hạt đậu.

Thịnh Vọng đẩy cửa bước , xoay , ánh đèn mờ mờ rõ đôi mắt, nhưng khuôn mặt vô cùng tuấn tú.

“Thẩm đại nhân!”

Thịnh Vọng : “Nằm mơ cũng ngờ là ngươi. Ngồi .”

Cố Trường Bình: “Không cần, chỉ mấy câu với đại nhân ngay.”

Thịnh Vọng: “Dù gì cũng uống chén .”

Trà dâng lên, ngờ là cống giống trong cung. Cố Trường Bình gạt nắp, nhấp một ngụm : “Muốn nhờ đại nhân tìm giúp một .”

“Ai?”

“Tam tỷ của học trò , Tĩnh Văn Nhược. Nàng của Phó Thành Đạo, Phó phó sứ Tả giám viện Thượng Lâm.”

Cố Trường Bình dừng một chút tiếp: “Nàng mất tích kỳ lạ trong hội đèn chợ Tây. Giờ nhà họ Phó, họ Tĩnh, cả phủ Tuyên Bình Hầu cũng đang tìm.”

Thịnh Vọng ép tay lên nắp chén , im lặng một lúc : “Một phụ nữ khuê môn xem đèn lạc, gọi binh mã ngũ thành đến là . Cẩm Y Vệ chúng …”

“Thẩm đại nhân!”

Cố Trường Bình thô lỗ ngắt lời: “Khi còn ở Hình bộ, từng gặp một phạm nhân vóc cao lớn, đầy râu quai nón, Đại Tần .”

Thịnh Vọng cau mày, hiểu Cố Trường Bình nhắc đến một phạm nhân.

“Gã đó bắt vì g.i.ế.c , Hình bộ thì tra tấn tơi tả. Trước khi c.h.ế.t đầu óc mơ hồ, nhưng vẫn hét lên một câu.”

“Câu gì?”

“Tết Thượng Nguyên, g.i.ế.c Đại Tần cứu !”

Hai hàng lông mày sắc lẹm của Thịnh Vọng chợt ép chặt , ánh mắt khóa chặt lấy Cố Trường Bình: “Ý ngươi là…”

“Ta ý gì hết!”

Cố Trường Bình dậy, khom hành lễ thật sâu với : “Chỉ mong đại nhân giúp tìm một chuyến.”

Thịnh Vọng dám nhận lễ, vội vàng dậy đỡ nhẹ .

Bốn mắt chạm , trong mắt đều chứa thâm ý.

Thịnh Vọng Cố Trường Bình tuyệt đối thể đến tìm một cách tùy tiện, càng ăn bừa bãi.

Hắn ngẫm nghĩ: “Tết Thượng Nguyên, đông như nêm, chừng kẻ trộn mưu đồ bất chính, liên lụy đến Tứ phu nhân nhà họ Phó. Cũng , sẽ cho tìm thử.”

“Nếu , mặt học trò bất tài của cảm tạ đại nhân!”

Cố Trường Bình xong, cụp mắt, hạ giọng thì thầm: “Đối với đại nhân mà , khi là chuyện .”

Tim Thịnh Vọng run rẩy.

Cố Trường Bình rời khỏi Cẩm Y Vệ, Cố Dịch tiến lên đón: “Gia, thế nào ?”

“Đến chợ Tây.”

Cố Trường Bình đáp câu hỏi, nhưng chỉ cần sắc mặt , Cố Dịch Thịnh Vọng nhất định đồng ý giúp.

Thật hiểu nổi.

Chỉ là một Tứ phu nhân nhỏ bé của nhà họ Phó, mà cũng đáng để gia đem Thịnh Vọng một quân cờ ẩn giấu dùng.

Phải rằng, ân tình mà Thịnh Vọng nợ gia là vì Cố Lục gia mà , dùng một là mất một đó…

 

Loading...