Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 325: Khách lấn chủ
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:41
Lượt xem: 190
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nửa canh giờ .
Chính đường Phó phủ, đèn đuốc sáng trưng.
Tĩnh Bảo và Đinh thị hai bên bàn bát tiên, vị trí chủ tọa là Lục thị và Tĩnh Nhược Tố. Tĩnh Nhược Tố tin em gái mất tích, lập tức bỏ mặc cả nhà, vội vàng chạy tới.
Đối diện hai con là Triệu thị và Vệ di nương.
Trình nhũ mẫu đang quỳ giữa đường, thuật chuyện một cách rành rọt.
Sau khi đến chợ Tây, Đinh thị thấy đông nên chỉ dạo loanh quanh ngoài cổng, căn bản trong.
Trình nhũ mẫu theo Phó tứ gia, tứ gia bế Dao tiểu thư trong lòng, đại thiếu gia Vệ di nương dắt, tiểu thiếu gia thì cưỡi lên cổ tiểu đồng.
Vài đứa con của đại phòng đều lớn, kéo tay Triệu thị nhanh, chớp mắt thấy bóng dáng nữa.
Càng trong, càng đông.
Lúc , tiểu thiếu gia đòi mua đèn, còn bảo tứ gia chọn giúp một cái , tứ gia đang bế Dao tiểu thư nên bất tiện, bèn giao Dao tiểu thư cho Trình nhũ mẫu, dặn bà ở nguyên tại chỗ chờ.
Ban đầu bà còn thấy tứ gia đang giúp tiểu thiếu gia chọn đèn, nhưng chỉ chớp mắt vài là thấy ai nữa. Bà chờ mãi thấy , lo lắng, đành tìm họ.
"Tiện nô xa cũng thấy tứ gia , lúc đó mới lạc mất . Khi Dao tiểu thư đói, đòi b.ú sữa, nô đành tìm chỗ kín để cho bú.
Cho b.ú xong, tiện nô nghĩ thể nào phủ cũng sẽ phái tìm, nên tìm chỗ sáng chờ. Sau đó, quan sai mới tìm nô.”
Tĩnh Bảo lặng lẽ bà một lúc lâu mới : “Người , Trình nhũ mẫu tận tâm bảo vệ chủ tử, thưởng một trăm lượng bạc.”
Chuyện xảy thế , Trình nhũ mẫu cứ nghĩ thể nào cũng phạt, ai ngờ Thất gia chẳng những trách tội mà còn thưởng bạc, bà xúc động đến mức dập đầu liên tục.
Đinh thị Trình nhũ mẫu vui mừng cầm bạc rời , trong lòng chút phức tạp.
Người hầu trung thành bảo vệ chủ tử là chuyện , nên thưởng!
việc thưởng , do nhà họ Phó thưởng mới ! Để Tĩnh Thất gia là ngoài rút bạc thưởng, là ý gì đây?
Khách lấn chủ!
Huống chi, thưởng cho một hầu thì hai lượng bạc là đủ .
Tên tên nhóc rút hẳn trăm lượng... Không đang ngầm châm chọc nhà họ Phó bọn họ giàu bằng Tĩnh gia ?
Trong lòng Đinh thị trăm mối yên.
Lúc , chỉ Tĩnh Thất gia : “Vệ di nương, ngươi kể thử xem.”
Vệ di nương vội : “Thất gia, còn gì để kể nữa, sự việc đúng như thôi.”
“ là như , nhưng cũng hẳn !”
Tĩnh Bảo vuốt chiếc ngọc bội mới nhận sáng nay, lạnh giọng : “Tiểu thiếu gia đòi cha nó mua đèn, chuyện đó là lẽ thường; nhưng mua đèn xong, các phủi tay bỏ thì hợp lẽ. Ta chỉ , là tứ gia quên, là cả tứ gia và Vệ di nương ngươi đều quên?”
Lời dứt, cả chính đường im phăng phắc.
Lục thị và Tĩnh Nhược Tố mà rúng động trong lòng.
Phải !
Một quên thì còn chấp nhận , nhưng tất cả đều quên thì nghĩ kỹ thấy !
Vệ di nương "phịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất, lóc với Đinh thị: “Lão phu nhân, hãy giúp con dâu một lời! Trời đất chứng giám, nếu con dâu thật sự ý đồ xa , con dâu xin trời đ.á.n.h c.h.ế.t, c.h.ế.t tử tế!”
“Nếu là di nương nhà lời , dù oan , cũng sẽ đ.á.n.h cho gần c.h.ế.t !” Tĩnh Nhược Tố vỗ bàn quát lớn: “Chưa danh phận chính thất, miệng cứ gọi là ‘con dâu’, ngươi là con dâu ở ?”
Vệ di nương sợ đến mức nước mắt cũng ngừng rơi.
Trước mặt lão phu nhân, nàng luôn tự xưng là "con dâu ", từng thấy gì sai. Sao đến chỗ đại tiểu thư Tĩnh gia thì thành tội c.h.ế.t?
Đám phụ nữ Tĩnh gia, chẳng ai là tử tế!
Đinh thị mặt nghiêm , lạnh giọng: “Vệ di nương, gọi bừa như nữa!”
Vệ di nương sững , kinh ngạc bà chằm chằm.
Lão phu nhân thèm liếc nàng lấy một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-325-khach-lan-chu.html.]
Đồ hồ đồ, gì. Ngày thường bênh ngươi thế nào cũng , nhưng lúc , lo định Tĩnh gia mới là đúng đắn.
“Vệ di nương, vẫn trả lời .” Tĩnh Bảo từ tốn .
Vệ di nương vội lau nước mắt, nghẹn ngào trả lời: “Hồi bẩm Thất gia, lúc đó thật sự đông quá, hai đứa nhỏ cứ đòi chỗ khác xem. Chỉ sơ ý một chút, tứ gia và đều quên mất.”
“Đều - quên - mất ?”
Tĩnh Bảo kéo dài giọng, lạnh lùng : “Quên đúng là khéo thật. Nếu Trình nhũ mẫu đáng tin, nếu bọn buôn để ý, thì cháu còn mạng về ? Cháu xảy chuyện, chẳng khác gì lấy mạng Tam tỷ , Vệ di nương, ngươi định một xác hai mạng đấy ?”
“Thất gia ơi, thể thế , oan mà!”
Vệ di nương gào lên một tiếng, lóc t.h.ả.m thiết, cả run lên như sắp ngất xỉu.
“Còn nữa !” Đinh thị nhịn quát: “Lời Thất gia câu nào cũng đúng, còn mau cút về mà suy ngẫm cho kỹ!”
Muốn ?
Đừng hòng!
Tĩnh Bảo lạnh mặt Đinh thị, : “Tam tỷ về, Vệ di nương cả, cứ quỳ ở đây cho .”
Đinh thị thoáng giận dữ: “Thất gia?”
“Lão phu nhân đừng khuyên.” Tĩnh Bảo , ánh mắt sắc lạnh như băng, quét qua bà: “Chờ tứ gia về, còn hỏi , cái gì gọi là ‘đích chính, thứ phụ’?”
Đinh thị vốn từng trải gió sương, mà cũng khỏi rùng , trong lòng hoảng hốt.
Chuyện đúng là con trai lý.
Sao thể quên mất con gái ruột cơ chứ!
Bên cạnh, Lục thị và Tĩnh Nhược Tố giận đến nỗi lời, ngay cả con gái ruột cũng thể quên, tên khốn đó đúng là giỏi!
“Tam gia về ! Tứ gia về !”
Tĩnh Bảo lập tức bật dậy, giây lao như tên bắn.
A Nghiễn sợ nàng vấp ngã, vội chạy theo đỡ: “Thất gia, chậm chút!”
Tĩnh Bảo gạt tay : “Đừng lo cho , mau lên hỏi xem tìm Tam tỷ !”
A Nghiễn dám chậm trễ, chạy nhanh như gió.
Một lát , về như gió, ủ rũ : “Gia, tìm thấy Tam tiểu thư!”
Không kịp đề phòng!
Tĩnh Bảo loạng choạng lùi mấy bước, thể tin A Nghiễn: “Không tìm thấy? Sao tìm thấy ?”
A Nghiễn dám đôi mắt đầy nước của Thất gia, cúi đầu : “Hồi bẩm gia, Tứ gia tìm khắp chợ Tây, nhưng thấy cả.”
Tĩnh Bảo ánh mắt tối sầm: “Không tìm thấy, về gì?”
A Nghiễn: “...Hắn mệt .”
“Mệt ?”
Tĩnh Bảo nghiến răng ken két: “Người ?”
A Nghiễn chỉ tay: “Thất gia, tới !”
Phó Thành Hề lúc đang ủ rũ cúi đầu bước đến.
“A Bảo...” Hắn khàn giọng gọi.
Tĩnh Bảo bước tới mặt , một lời, giơ tay tát thẳng một cái.
Đinh thị và Vệ di nương đến, trông thấy cảnh đó, lập tức trợn mắt há mồm.
“Không tìm , Tứ gia còn mặt mũi về ?!”
Cả đêm nay Phó Thành Hề mệt mỏi rã rời, vốn định về báo tin, tìm an ủi một chút, ai ngờ đón là một cú tát trời giáng.
Hắn giận tức, mặt mày vặn vẹo: “Ta gì mà mặt mũi về? Dao Dao mất, chính nó tự đòi chợ Tây cơ mà, liên quan gì đến ?!”