Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 323: Không thấy cháu gái đâu
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:39
Lượt xem: 175
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngươi cũng dám gọi là Tĩnh Văn Nhược!”
Từ Thanh Sơn cực kỳ chướng mắt với Diệp Quân Chỉ.
Chưa đến chuyện hôm đại thọ của lão gia tử, nàng cố tình ngã lòng tên ẻo lả , định giá họa hãm hại . Chỉ riêng chuyện tự tiện xông Tầm Phương Các gây chuyện ngày hôm đó, chẳng giống việc mà một tiểu thư đắn nên .
Diệp Quân Chỉ chịu nổi cục tức : “Ta gọi thì ? Tĩnh Văn Nhược, Tĩnh Văn Nhược, cứ thích gọi đấy!”
“Ngươi…”
Từ Thanh Sơn bái phục độ dày mặt ai sánh kịp của nàng .
Khó trách đàn bà như hổ, xem, chẳng đúng là hổ dữ đó ?
Tên ẻo lả tuy ẻo lả thật, nhưng so với mấy còn gấp trăm .
Ít nhất, vô lý loạn.
“Ôi trời hai vị tổ tông, đừng ầm ĩ nữa , yên ăn Tết ?” Cao Triều hai cãi đến đau đầu.
Tiền Tam Nhất tiếp lời: “ đó đúng đó, nhà Tĩnh Văn Nhược việc bận, mới khỏi thôi.”
Đi ?
Diệp Quân Chỉ ngẩng lên Lý Tân Huệ, đây? Ngươi gặp ?
Lý Tân Huệ hừ một tiếng đầy kiêu kỳ: “Đi thì , chúng xem đèn!”
Uông Tần Sinh vội lên tiếng: “Hai vị tiểu thư cứ thế xem đèn, nguy hiểm lắm. Một lát bọn cũng , là… cùng nhé?”
Vừa dứt lời, lập tức hai ánh mắt đồng loạt quét tới Uông Tần Sinh.
Một là của Từ Thanh Sơn.
Từ Thanh Sơn tức đến mức g.i.ế.c tên luôn .
Đồng đội heo, chuyên phá hoại nội bộ, lỡ mà tên ẻo lả thấy, còn giải thích nổi ?
Một là của Tiền Tam Nhất.
Tiền Tam Nhất cũng bóp c.h.ế.t “kéo theo hai bà chằn bên cạnh, còn xem đèn gì nữa?
Nhỡ mấy đó đòi mua cái cái , Tĩnh Thất ở đây, ai móc ví?
Bị hai ánh mắt chằm chằm, Uông Tần Sinh hổ cúi gằm mặt xuống.
lúc , Cao Triều vỗ bàn dậy: “Cùng xem đèn, xem xong đưa hai về!”
“Họ Cao !” Từ Thanh Sơn và Tiền Tam Nhất đồng thanh gào lên.
“Gào gì mà gào?”
Mặt Cao Triều lạnh như sương: “Không hai họ lén trốn ngoài ? Lỡ xảy chuyện, bọn rõ ràng ?”
Mọi kỹ , quả nhiên hai vị tổ tông chẳng dẫn theo hầu nào, gan cũng to thật!
“Tiểu Cửu!”
“Gia!”
“Chạy sang hai phủ báo một tiếng!”
“Rõ!”
Sắp xếp xong, Cao Triều cũng chẳng thèm liếc Từ Thanh Sơn và Tiền Tam Nhất với vẻ mặt đen như đáy nồi, phất tay áo rời .
Quận chúa Lý vội nháy mắt liên tục với Diệp Quân Chỉ.
Muội , tạm thời đừng bận tâm đến họ Tĩnh nữa, cơ hội thế , với bắt lấy họ Từ !
Diệp Quân Chỉ chần chừ, lén liếc Từ Thanh Sơn một cái, thầm nghĩ: Gương mặt tên khó coi thế , bắt về liệu ?
Tĩnh Bảo xe ngựa, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Nói , nhà họ Phó rốt cuộc xảy chuyện gì?”
“Thưa Thất gia, Dao tiểu thư lạc !”
“Cái gì?!”
Sắc mặt Tĩnh Bảo lập tức tái nhợt: “Lạc kiểu gì?”
A Man sắp đến nơi: “Người đến báo chỉ là tiểu cô nương lạc, bảo chúng giúp tìm .”
“Ở ?”
A Man lắc đầu.
“Tam tỷ ?”
“Tam cô nương đứa nhỏ mất tích, suýt chút nữa ngất , đến chợ Tây tìm , Phó đại gia cũng luôn .”
“Tổng cộng phái bao nhiêu ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-323-khong-thay-chau-gai-dau.html.]
“Bẩm gia, nhà họ Phó hết, trong phủ khi nô tỳ rời cũng phái hơn nửa.”
“Làm lắm!”
Giọng Tĩnh Bảo run lên mà chính nàng cũng để ý: “Hầu phủ báo tin ? Có trình quan ? Phó Thành Hề giờ đang ở ?”
A Man trả lời câu nào.
Dao tiểu thư là mạng sống của Tam cô nương, nếu thật sự xảy chuyện, Tam cô nương e là sống nổi. Nàng chỉ nghĩ một việc duy nhất, mau chóng tìm Thất gia về nghĩ cách, còn tâm trí mà hỏi rõ từng chuyện.
“Cao thúc, dừng xe!”
Vừa kéo cương, ngựa hí vang.
Tĩnh Bảo lập tức nhảy xuống xe: “A Man, ngươi lập tức đến Hầu phủ báo tin, nhờ Hầu gia hỗ trợ tìm .”
A Man hoảng hốt: “Thế còn gia?”
“Ta với A Nghiễn đến chợ Tây tìm .”
“Thất gia, !”
A Nghiễn chợt lên tiếng: “Đã nhiều đến chợ Tây , gia mà đến đó cũng chẳng giúp gì. Chi bằng đến Phó phủ tọa trấn, đòi !”
Ánh mắt Tĩnh Bảo chợt trở nên sắc bén.
Dao tiểu thư là do Phó Thành Hề dẫn xem hội đèn, phía còn nhũ mẫu theo, thể mất?
Là vô tình?
Hay là cố ý?
Là ruột duy nhất của Dao Dao, giữ vững thế trận, đòi mới là chuyện nàng nên .
Tĩnh Bảo lập tức quyết định: “Đi, đến Phó phủ!”
Tây thị lúc đông nghịt .
Cố Trường Bình phố chợ Tây cùng Tô Bỉnh Văn, mỗi nắm một tay Tô Niệm Mai.
“Cha, con cái đèn hình thỏ kìa, cái to nhất .”
Tô Bỉnh Văn bất đắc dĩ , phố đèn gì cũng , thế mà con trai năm nào cũng chỉ thích mỗi đèn hình thỏ.
“Hay là năm nay đổi loại khác nha?”
“Không !”
Tô Niệm Mai lắc đầu nguầy nguậy: “Con chỉ đèn hình thỏ, vì tuổi Mão mà!”
Tô Bỉnh Văn khựng , bật : “Được , đợi cha mua! Con nắm c.h.ặ.t t.a.y , đừng buông đấy!”
Cố Trường Bình cố ý thở dài: “Cha con chẳng yên tâm với chút nào.”
Tô Niệm Mai hếch mũi đắc ý: “Cha con thương con mà.”
“Ta chẳng lẽ thương con?”
“Tiên sinh lúc nghiêm mặt dữ lắm đó!” Tô Niệm Mai bất ngờ chỉ tay: “Tiên sinh, kìa, là ngoại tổ phụ con!”
Cố Trường Bình ngẩng , quả nhiên là Mai Giang Thanh.
Mai Giang Thanh cao lớn uy nghiêm, bên hông đeo kiếm dài, toát lên khí thế lạnh lùng khó gần, lưng còn hai thị vệ mang đao theo.
Hôm nay là lễ Thượng Nguyên, thành đường, binh mã tư quản lý cả chín thành, ngay cả Tổng chỉ huy như ông cũng tuần tra.
“Mai đại nhân!”
“Trường Bình!”
Ánh mắt Mai Giang Thanh dịu , xoa đầu cháu ngoại: “Sao chỉ con với Niệm Mai, cha nó ?”
Cố Trường Bình trả lời: “Đi mua đèn cho Niệm Mai ạ!”
Mai Giang Thanh lấy hai lượng bạc, nhét tay Tô Niệm Mai: “Ngoại tổ phụ ở bên cháu , cháu tự mua đồ ăn ngon, đồ chơi vui nhé. Nhớ nắm tay cho chặt, đừng chạy lung tung, coi chừng kẻ bắt cóc đấy.”
“Biết ạ!” Tô Niệm Mai vui vẻ nhận bạc, tít mắt.
Cố Trường Bình : “Đứa nhỏ ngoan lắm, Mai đại nhân cứ yên tâm.”
Mai Giang Thanh thở dài: “Ngoan cũng chẳng ích gì, dạo ngày càng táng tận lương tâm. Vừa còn một đứa bé mới tròn tuổi bắt mất.”
“Nhà ai ?” Cố Trường Bình tiện miệng hỏi.
Mai Giang Thanh trả lời: “Cũng chút liên quan đến ngươi, là cháu gái bên ngoại của học trò ngươi, tiểu cô nương nhà Phó Thành Đạo, Phó đại nhân ở Thượng Lâm viện.”
“Sao là con bé đó?” tim Cố Trường Bình chợt thót lên “Mai đại nhân, rốt cuộc xảy chuyện gì?”
“Đứa bé ban đầu cha bế, hai đứa con trai lớn mua đèn, cha nó bèn giao con bé cho nhũ mẫu phía . Vừa khi mua đèn, lớn lẫn đứa nhỏ đều biến mất.”
Mai Giang Thanh thở dài: “Ngươi xem, chuyện sốt ruột cơ chứ!”