Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 322: Lễ hội đèn Thượng Nguyên

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:38
Lượt xem: 162

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lễ hội đèn Thượng Nguyên là cảnh sắc phồn hoa nhất kinh thành.

Lễ hội đèn tổ chức bên cạnh hào nước phía Tây chợ, đèn thắp lên khi mặt trời lặn, ánh sáng phản chiếu xuống dòng nước, tương xứng tuyệt với bức tường trắng mái ngói xanh bên bờ.

Hôm nay, dù nam nữ trong kinh thành, dù là tiểu thư khuê các con dâu nhà quyền quý, đều thể lên phố ngắm đèn.

Năm trở về kinh, mỗi đều về phủ .

Tĩnh Bảo vội vã trở về phủ, vốn định ăn trưa cùng Lục thị, ngờ Lục thị ngờ con trai sẽ về, nên sang phủ Tuyên Bình Hầu đón lễ.

Giờ gần ngọ, đến Hầu phủ cũng kịp nữa. Trong lòng vẫn canh cánh chuyện kỳ kinh của , Tĩnh Bảo bèn đưa A Man đến Phó phủ.

Vừa Thất gia đến, Phó Thành Đạo vội vàng đón.

Sau vài câu khách sáo ở cửa, Tĩnh Bảo hoa sảnh, hành lễ với Đinh thị và Triệu thị, mới về bàn nam dùng cơm.

Tuy uống rượu nhưng ăn đến hai bát cơm.

Cơm nước xong, Tĩnh Bảo cùng Phó Thành Đạo sang thư phòng uống nửa chén , đó bà tử dẫn đường, đến viện của Tam tỷ.

Viện ở phía tây, là một tiểu viện hai gian. Dưới mái hiên đặt một lò nhỏ, đang sôi lục bục nồi thuốc.

Tĩnh Bảo hỏi: “Đây là phương t.h.u.ố.c của nhà Mã Thái y?”

Tĩnh Nhược Tụ mỉm : “ là của nhà họ Mã.”

Tĩnh Bảo hỏi tiếp: “Uống tác dụng ?”

Tĩnh Nhược Tụ : “Cũng thần d.ư.ợ.c gì, thể hiệu quả nhanh thế!”

Tĩnh Bảo: “Khi nào thì đổi thuốc?”

Tĩnh Nhược Tụ trả lời: “Còn ba thang nữa, uống hết là thể đổi toa.”

Tĩnh Bảo cho lui hạ nhân, hạ giọng : “Tam tỷ, nếu gặp nhà họ Mã, giúp xin một thang thuốc, thể kỳ kinh đến sớm hoặc lùi cũng .”

Tĩnh Nhược Tụ là hiểu ngay, : “Yên tâm, nếu xin , sẽ cho đưa thẳng đến trang viên.

Hai chị em trò chuyện thêm một lúc, nhũ mẫu bế Dao Dao tỉnh giấc trưa đến. Tĩnh Bảo trêu bé hỏi: “Tối nay xem đèn ?”

Tĩnh Nhược Tụ trả lời: “Lão phu nhân lên tiếng, đầu về kinh, nên dẫn bọn trẻ mở mang tầm mắt.”

Bọn trẻ?

Tĩnh Bảo nhíu mày: “Vậy còn Tam tỷ?”

Tĩnh Nhược Tụ ánh mắt lấp lánh: “Ta thì , đông chen chúc, lỡ chuyện gì thì . Ở nhà vẫn là thoải mái nhất.”

Tĩnh Bảo dặn dò: “Lễ hội đèn đông , nhớ phái thêm vài trung thành theo sát cháu gái, đừng để lạc mất.”

Tĩnh Nhược Tụ: “Không lạc , cha con bé tự dắt theo.”

Tĩnh Bảo nghĩ ngợi một chút: “Vệ di nương ?”

Tĩnh Nhược Tụ thở dài, môi nhếch một nụ bất đắc dĩ: “Nàng chứ.”

“Hừ!”

A Man bên cạnh trừng mắt: “Đại lễ thế , đưa chính thất phu nhân chơi, dẫn một tiểu ngoài, Phó Tứ gia cũng giỏi lắm đấy!”

Tĩnh Nhược Tụ đến đỏ cả mặt.

Thực nàng vốn định , nhưng chồng là Đinh thị trong phủ , đại tẩu là quản sự, nhân dịp lễ cho nghỉ ngơi đôi chút.

Người ở , dĩ nhiên là con dâu út nàng !

Tĩnh Bảo thấy sắc mặt Tam tỷ , trong lòng áy náy, trừng mắt A Man, thêm chốc lát lập tức cáo từ. Dao Dao vẫn còn nắm lấy ngón tay Tĩnh Bảo, bi bô chịu buông.

Sau khi em gái rời , Tĩnh Nhược Tụ chơi với con một lúc, uể oải lên ghế dài.

Tỳ nữ cận là Ngọc Hoài bên cạnh thêu thùa, ánh mắt thì vẫn để ý thần sắc của tứ phu nhân.

A Man suốt ngày theo Thất gia, hiểu nỗi khổ của Tứ phu nhân.

Không sinh con trai, chồng thiên vị, thêm Vệ di nương chuyên gây chuyện, còn phu quân thì nhu nhược, cuộc sống chẳng dễ dàng gì!

Trời dần tối.

Tĩnh Nhược Tụ rửa mặt sạch sẽ, sang chính viện, trong viện lớn trẻ con đều áo quần mới, chuẩn xuất phát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-322-le-hoi-den-thuong-nguyen.html.]

Tĩnh Nhược Tụ hôn lên má con gái, dặn dò kỹ lưỡng nhũ mẫu vài câu.

Phó Thành Hề thấy ngại, ôm Dao Dao lòng, với thê tử: “Ngươi chờ nhé, sẽ mang về cho nàng một chiếc đèn sen.”

Tĩnh Nhược Tụ gượng : “Đèn với đóm quan trọng, trông con cẩn thận là , hôm nay đông.”

Phó Thành Hề: “Yên tâm!”

Tĩnh Nhược Tụ tiễn cửa, thì thấy mấy bà tử đang xách hộp đồ ăn về phía , lúc mới nhớ khi nãy thấy Đại gia trong viện.

“Trong viện Đại gia khách ?” Nàng hỏi.

Bà tử dẫn đầu trả lời: “Thưa Tứ phu nhân, hai vị khách từ phủ Lâm An tới, đang cùng Đại gia uống rượu trong phòng.”

Tĩnh Nhược Tụ : “Đã là khách phương xa, tiếp đãi chu đáo, đừng sơ suất.”

“Vâng ạ!”

Tĩnh Bảo lúc đang nhàn nhã uống trong tửu lâu Lầu Ngoại Lâu. Trong đại sảnh đặt hai lò sưởi bằng đồng tím, than cháy rực rỡ.

Lầu Ngoại Lâu rằm tháng giêng mới mở cửa , nên tối nay chỉ duy nhất một bàn khách.

Cao Triều và mấy khác lượt đến, Tĩnh Bảo lập tức dậy đón tiếp.

Vì lát nữa còn xem đèn, tối về trang, năm bàn uống rượu, chỉ ăn chút đồ.

Tĩnh Bảo là thọ tinh, ở phía nam mặt lên bắc. Nàng đoán khi bốn về phủ thể nào cũng ăn uống linh đình, nên dặn nhà bếp vài món thanh đạm, lạ miệng.

Quả nhiên, món ăn bưng lên ai nấy đều hợp khẩu vị.

Từ Thanh Sơn nâng ly : “Nào, chúc ngươi đỗ đạt bảng vàng!”

Tiền Tam Nhất liếc mắt: “Ngươi chúc ngươi, chúc , chúc ngươi phát tài phát lộc!”

Uông Tần Sinh tiếp lời: “Ta chúc ngươi phúc tinh cao chiếu. Cao Triều, đến lượt ngươi !”

“Ta đơn giản thôi, chúc ngươi sớm thành gia lập thất!”

Cao Triều xong còn liếc Từ Thanh Sơn một cái.

Từ Thanh Sơn thầm nghĩ: ngươi liếc gì, bây giờ quấy rối tâm trạng, đợi thi xuân xong .

Tĩnh Bảo chẳng buồn để ý lời mập mờ của Cao Triều, nâng chén trả lời: “Đa tạ bốn vị đài, nào, chúc hoa trăng tròn!”

Vừa đặt chén xuống, A Man bất ngờ đẩy cửa bước .

Tĩnh Bảo giật : “Sao ngươi đến đây?”

“Thất gia!”

A Man vội vã bước tới, thì thầm tai Tĩnh Bảo mấy câu.

Sắc mặt Tĩnh Bảo biến đổi, vội dậy: “Xin , phủ chút chuyện gấp, lập tức về.”

Dứt lời để một câu khiến nghẹn họng, Tĩnh Bảo kéo A Man thẳng.

Bốn còn : “…”

Từ Thanh Sơn hồn, lập tức đuổi theo, suýt nữa va một .

Ngẩng đầu , sắc mặt tái xanh, hóa là Diệp Quân Chỉ và quận chúa Lý Tân Huệ, cả hai đều cải trang thành nam tử.

Từ Thanh Sơn tức tối: “Các ăn mặc thế tới đây gì?”

Diệp Quân Chỉ định mở miệng, nhưng quận chúa Lý Tân Huệ giành lời : “Tới ăn cơm chứ ! Sao hả, Lầu Ngoại Lâu chỉ cho mấy các ngươi thôi ?”

Từ Thanh Sơn khó chịu: “ thế, thì ?”

Lý Quận chúa nhướng mày: “Không thì ! Nếu thật , mời phụ vương tới xem, xem cái nơi gì ghê gớm!”

Tiền Tam Nhất thấy nàng nhắc tới Ninh vương, vội hòa giải: “Được , mỗi bớt một câu. Quận chúa, Từ Thanh Sơn gạt , hôm nay Lầu Ngoại Lâu thật sự mở cửa tiếp khách.”

Quận chúa chỉ tay: “Vậy các ngươi ?”

Tiền Tam Nhất: “Chúng đến mừng sinh nhật cho Tĩnh Văn Nhược mà.”

Diệp Quân Chỉ chống hông: “Thế Tĩnh Văn Nhược ?”

 

Loading...