Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 321: Sinh nhật Tĩnh Thất

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:37
Lượt xem: 187

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao Triều bước khỏi phòng của Từ Thanh Sơn, thẳng , hai tay giấu lưng, gương mặt gầy guộc trông càng thêm lạnh lẽo giữa ánh tối lờ mờ.

Xin ngươi, Tĩnh Thất.

Nếu ngươi đúng là nam nhi, cũng thể mắt nhắm mắt mở mặc kệ ngươi quậy phá , dù gì thì Cố Trường Bình cũng chẳng thích nam nhân.

sự thật là ngươi… là nữ nhân!

Hơn nữa còn là nữ nhân đặc biệt nhất của cả Đại Tần triều!

Ta nhất định nhân lúc chuyện còn phơi bày, nhân lúc ngươi vẫn mang danh là nam tử, bóp c.h.ế.t manh nha từ trong trứng nước.

...

Tết Nguyên Tiêu đến đúng như dự kiến.

Sáng sớm, Tĩnh Bảo thấy trong nhà chính bày hai rương gỗ.

“A Nghiễn, hai rương là gì thế?”

“Thất gia, là biểu thiếu gia sai đưa đến. Trong đó còn cả quà mừng sinh nhật của Hầu gia và Ngũ cô nương nữa.” A Nghiễn chỉ sang rương bên : “Còn rương là do Đại lão phu nhân, Đại cô nương và Tam cô nương gửi tới, quà của Phó đại gia cũng trong đó.”

Tĩnh Bảo tò mò mở rương , khỏi bật : “Đồ ăn, đồ chơi, đồ mặc đều đủ, nhiều đến mức thể mở tiệm tạp hóa luôn .”

A Nghiễn lấy một chiếc túi thơm mới tinh: “Cái là A Man may cho gia, bên trong còn hai lượng bạc vụn, là cầu chúc bình an quanh năm.”

Tĩnh Bảo nhận lấy, treo ngay lên : “Ngươi đoán cho một quẻ gì đó ? Xem thể đỗ khoa thi mùa xuân ?”

“A… đoán , đại hung!”

A Nghiễn vội vàng chữa : “Gia, đừng tin lời nha đầu đó, nàng chỉ là kẻ nửa mùa thôi, thể tin thật !”

Tĩnh Bảo : “Đại hung là đúng , nếu nàng là đại cát, còn thấy sợ hơn.”

A Nghiên: “…”

Hóa quẻ của hiểu ngược mới đúng ?

Lúc , trong nhà chính bỗng ào ào kéo một đám .

Đi đầu là Tiền Tam Nhất, bước cửa gọi to: “Thọ tinh gia, phát tiền mừng nào!”

Tĩnh Bảo liếc mắt A Nghiễn, A Nghiễn lập tức lấy một xâu tiền: “Tiền công tử, cầm lấy!”

Sắc mặt Tiền Tam Nhất lập tức như thể nuốt quả mướp đắng to tướng.

Chỉ một xâu tiền thôi á?!

Đùa chắc!

Uông Tần Sinh chắp tay thi lễ với Tĩnh Bảo: “Văn Nhược, chúc mừng nhé, đây là lễ mừng sinh nhật cùng Tiền Tam Nhất và Cao công tử chung tiền mua cho ngươi.”

“Còn để các ngươi tốn kém .”

Miệng thì khách sáo, nhưng trong lòng Tĩnh Bảo tò mò bên trong hộp gấm gì. Vừa mở xem, bèn thấy một miếng ngọc bội xanh biếc, điêu khắc tinh xảo hình, ngũ tử đăng khoa".

Thứ mất vài trăm lượng bạc thì chắc mua nổi!

Tĩnh Bảo đầu Uông Tần Sinh.

“Nhìn gì mà ? Bạc bán đưa ngươi hết đấy!”

“A Nghiễn!” Tĩnh Bảo tít mắt: “Tiền mừng gấp đôi lên.”

Mặt Uông Tần Sinh như thể sống còn gì luyến tiếc.

Mẹ nó chứ, gấp đôi cũng chỉ thêm hai tiền, trong khi bạc bỏ mua lễ mừng sinh nhật thì đến khi nào mới kiếm ?

Cao Triều đẩy Tiền Tam Nhất sang bên, phe phẩy quạt, nhàn nhã liếc Tĩnh Bảo một cái, ngạo nghễ gật đầu: “Ngươi sinh ngày rằm tháng giêng, chắc chắn là nhân vật phi phàm, nhất định đại phú đại quý. Tới lúc đó nhớ chiếu cố kẻ hậu duệ hoàng thất vô dụng một chút nhé.”

Câu khiến Tĩnh Bảo thấy gan cũng co rút .

May mà sinh nàng ngày rằm tháng Bảy, thì gã Cao mỹ nhân chắc sẽ bảo: “Quỷ vương, nhớ chiếu cố trong điện Diêm Vương nhé.”

“Đồ đàn bà lắm lời!”

Cuối cùng cũng đến lượt Từ Thanh Sơn chúc thọ, tít mắt chắp tay: “Hôm nay sắc mặt ngươi .”

“Đa tạ Thanh Sơn khen.”

“Áo quần mới mặc cũng hợp.”

“Đâu , !”

“Cười lên cũng đáng yêu lắm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-321-sinh-nhat-tinh-that.html.]

“Khách sáo, khách sáo!”

“Chậc, các ngươi xem tên ẻo lả kìa, như một tia nắng rọi , sưởi ấm cả căn nhà chính lạnh lẽo .”

Mắt Tĩnh Bảo trợn to: “…”

Thanh Sơn , sáng sớm ngươi uống nhầm t.h.u.ố.c gì ?

Sao mà cứ như đổi thành khác, như ngâm trong nước mật cả đêm , ngọt đến mức cả cũng tan mất.

“Đây là quà mừng sinh nhật.” Từ Thanh Sơn lấy một chiếc trâm gỗ: “Ngươi cài nhất định sẽ .”

Tĩnh Bảo chằm chằm cây trâm hồi lâu mới nhận lấy, : “Làm Thanh Sơn tốn kém , trâm thật.”

“Đẹp thì cài luôn !” Cao Triều ở bên cạnh phe phẩy quạt chen lời.

Tĩnh Bảo vội xua tay: “Thôi , …”

“Đây mới là tiền bán đó, ngươi đành lòng đeo ?” Cao Triều nhướng mày.

“Cũng bán thật, chỉ là… cùng Nhị thẩm một chuyến đến nhà họ Diệp thôi.”

Từ Thanh Sơn đỏ mặt : “Ẻo lả, ngươi đừng hiểu nhầm, Nhị thẩm bảo theo thì sẽ cho năm trăm lượng bạc, vì bạc nên mới mà… À, đến !”

Cố Trường Bình “ừ” một tiếng.

“Tiên sinh, mau giúp xem trâm gỗ Thanh Sơn tặng Tĩnh Thất ?” Cao Triều .

Lông mày, khóe mắt, và môi của Cố Trường Bình động, như thể khi câu đó xong, chỉ thể bất lực mà thở dài một .

“Đẹp.”

Cao Triều: “Ngay cả cũng khen , Tĩnh Thất, ngươi đừng bộ nữa, nhanh cài lên .”

Tĩnh Bảo để ý đến gã, sang Cố Trường Bình, cong mắt : “Tiên sinh, quà sinh nhật của ?”

Nàng vẫn quên lời hứa đêm giao thừa hôm đó bảo sẽ tặng nàng một món quà.

Hôm nay là rằm tháng Giêng, là sinh nhật nàng, chắc chắn sẽ tặng chứ?

Cố Trường Bình cây trâm gỗ trong tay nàng, ánh mắt thoáng lấp lánh: “Ta thật sự quên mất, lát nữa các ngươi hội hoa đăng, thấy cái gì thích thì mua, tính phần của .”

Làm thầy mà chẳng giữ lời gì cả!

Ngực Tĩnh Bảo như nghẹn : “Vậy chọn món đắt đó, đến lúc đó đừng tiếc bạc đấy.”

“Không tiếc!”

“Tiên sinh, bọn cũng !” Cao Triều la to: “Tiền Tam Nhất, ai thấy cũng phần, ngươi đúng ?”

Tiền Tam Nhất: “! Làm thì thể thiên vị, thiên vị là sét đánh!”

Cố Trường Bình , nghiến răng nghiến lợi: “Ai cũng phần.”

Tiền Tam Nhất hưng phấn chạy đến bên cạnh Tĩnh Bảo, đập mạnh một cái lên vai nàng: “Thọ tinh gia, bọn là nhờ phúc của ngươi đó. Mau lên, ăn mì thọ xong thì thành xem hội đèn!”

“Hôm nay thật sự học ?”

Uông Tần Sinh liếc Cố Trường Bình, gật đầu: “Nhớ về giờ Tý.”

“Tiên sinh cùng chúng ?” Tĩnh Bảo hỏi.

“Không , còn việc khác.”

Ánh mắt Tĩnh Bảo thoáng hiện vẻ thất vọng.

Lúc , Từ Thanh Sơn dùng khuỷu tay huých nhẹ nàng: “Có ở đây, ngươi sợ chen lạc , mau cây trâm gỗ .”

Tĩnh Bảo lắc đầu, định gì đó, nhưng mở miệng như chợt nhớ điều gì, đầu về phía Cố Trường Bình thì rời .

Mì trường thọ dọn trong nhà chính, sáu bát mì, mỗi bát đều một quả trứng trần, riêng bát của thọ tinh thì hai.

Tĩnh Bảo do dự một chút, cuối cùng vẫn gắp một quả đưa cho Cố Trường Bình.

Cố Trường Bình liếc cây trâm cài tóc nàng, dặn: “Hội đèn Thượng Nguyên, cả thành đều đường, các ngươi nhất định để tâm, đừng gây chuyện.”

Năm đồng thanh: “Tiên sinh yên tâm.”

Cố Trường Bình: “Mười năm dùi mài, chỉ còn nửa tháng cuối, thể để xảy bất cứ sơ suất nào, cảm xúc thể đều điều chỉnh đến trạng thái nhất.”

Tim Tĩnh Bảo như hụt một nhịp.

Cảm xúc thì … nhưng thể thì…

 

Loading...