Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 319: Không liên quan đến hắn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:35
Lượt xem: 209
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo đó, tiến tới cũng , mà lui cũng xong.
Y ở đây, lẽ cũng là đang đợi Cố Trường Bình.
Hai đối mắt một lát, Tĩnh Bảo thẳng thắn : “Hay là… cùng đầu đường đợi ?”
Cao mỹ nhân trầm mặc một lúc, đột nhiên bật : “Đi!”
Hắn cái gì chứ?
Tĩnh Bảo khó hiểu.
Ra khỏi trang viện, thêm mấy chục trượng là đến ngã ba đường. Hai yên ở đầu đường, Cao mỹ nhân đột nhiên bước lên một bước: “Ta hỏi ngươi một chuyện.”
Tĩnh Bảo: “Hỏi gì?”
Cao mỹ nhân: “Ngươi tình cảm với ?”
“Với ai cơ?” Tĩnh Bảo buột miệng hỏi.
“Cố Trường Bình!”
Tĩnh Bảo sững , ánh mắt lóe lên, vội vàng che giấu: “Đừng… đừng bậy, chỉ kính trọng thôi.”
“Thật ?”
Cao mỹ nhân truy theo ánh mắt nàng, ép nàng thẳng .
Khoảnh khắc đó, trong lòng Tĩnh Bảo rối loạn như bình ngũ vị đổ tung : “Phải, …”
“Suỵt!”
Cao mỹ nhân đưa ngón trỏ đặt lên môi: “Tĩnh Thất, thề trời . Nếu trong lòng ngươi , kỳ thi mùa xuân nhất định rớt.”
“Ngươi…”
“Có dám ?”
Khóe môi Cao Triều nhếch lên đầy kiêu ngạo, ánh mắt sắc như dao, khiến Tĩnh Bảo đau nhói trong tim, lời thề đến miệng cũng thể thốt .
Một lúc , nàng cúi đầu, nhẹ nhàng gật đầu một cái.
Sắc mặt Cao Triều tối sầm, tay siết chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi bật lên.
Quả nhiên là !
“Xin !”
Tĩnh Bảo c.ắ.n môi: “Chỉ là một đoạn si tình ngu ngốc trong lòng , liên quan gì đến cả. Đừng với , để khó xử.”
Không liên quan đến Cố Trường Bình?
Không liên quan đến Cố Trường Bình?
Sắc mặt Cao Triều càng thêm âm trầm, lòng bàn tay đột nhiên đau nhói, là móng tay đ.â.m da thịt. Trong đầu vang lên lời của : “Có một giám sinh tên Tĩnh Bảo đến, cầu xin cứu Cố Trường Bình.”
Trong thành Tứ Cửu , mấy dám xông phủ Trường công chúa để cầu xin?
Ngay cả Từ Thanh Sơn và Tiền Tam Nhất, nếu cửa phủ mở, cũng dám liều lĩnh xông , càng dám đối đầu trực diện với Trường công chúa.
Lẽ nên sớm nhận .
“Trên đời , nam là dương, nữ là âm. Âm dương hoà hợp mới là đạo lý nhân gian. Thật lòng mà , từng dám mơ tưởng.”
Tĩnh Bảo dừng một chút, tự lẩm bẩm tiếp: “Ta chỉ từ xa , chỉ thôi.”
Trầm mặc một lát, Tĩnh Bảo ngẩng đầu, lấy hết dũng khí : “Cao Triều, sẽ tranh với ngươi .”
Cao Triều đáp, nhưng sắc mặt ngày càng khó coi, ánh mắt lộ vẻ lạnh lùng và khinh miệt, như thể thấu điều gì đó.
Tĩnh Bảo đành tiếp: “Những lời đều là thật, cần thề ?”
“Ngươi định thề gì?”
“Nếu tranh giành với ngươi, kỳ thi mùa xuân chắc chắn rớt.”
Cao Triều tức đến mức bật , ngón tay run rẩy, chỉ mũi Tĩnh Bảo: “Ngươi cũng ác thật đấy.”
Tĩnh Bảo ngẩng đầu, thẳng thắn: “Đời chỉ tình yêu nam nữ, trách nhiệm và gánh vác của riêng . Những điều thể quan trọng với ngươi, nhưng với … là cả tính mạng và tiền đồ. Ngươi tin !”
Tin ?
Cao Triều nghiến răng, những lời định mắng chặn bởi câu .
Một lúc , đẩy mạnh nàng một cái.
Tĩnh Bảo loạng choạng vài bước, ngã xuống đất: “Ngươi…”
Chưa kịp xong, Cao Triều giận dữ bước tới, xổm xuống, ánh mắt sắc lạnh như sói nàng chằm chằm. Tĩnh Bảo giật .
Không là… kích thích đến mức g.i.ế.c đấy chứ?
Hai đối mắt hồi lâu, Cao Triều đột nhiên đưa tay về phía nàng.
Tĩnh Bảo lúng túng tay , khuôn mặt , ánh mắt qua vài lượt mới rụt rè đặt tay lòng bàn tay .
Cao Triều kéo mạnh, Tĩnh Bảo mượn lực dậy, còn vững, : “Nhớ kỹ lời thề hôm nay. Chuyện sẽ giữ bí mật giúp ngươi, nhưng ngươi với ai, kể cả Cố Trường Bình.”
“Ta sẽ .”
Tĩnh Bảo thở phào nhẹ nhõm, nở nụ tươi rói với mặt.
Một cái đẩy là vì giận khi trong lòng kẻ khác dòm ngó;
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-319-khong-lien-quan-den-han.html.]
Một cái kéo là sự tha thứ khi bản khả năng bên cạnh Cố Trường Bình.
“Giờ chúng … coi như là đồng minh cùng chiến tuyến nhỉ?” Nàng .
“Ai là đồng minh với ngươi!”
Cao Triều hừ: “Ngươi nối nghiệp gia tộc, kết hôn sinh con, thì cần.”
“Thế nên ngươi cố lên nhé!” Tĩnh Bảo giơ nắm tay nhỏ lên cổ vũ.
“Ngươi…”
Cao Triều sững sờ: “Ngươi ghen ?”
Tĩnh Bảo lắc đầu.
Cao Triều: “Không thấy gì sai khi nam nhân thích nam nhân ?”
Tĩnh Bảo lắc đầu.
Cao Triều: “Tại ?”
Tĩnh Bảo im lặng hồi lâu, : “Hắn sống quá mệt mỏi, nếu ngươi thể khiến hạnh phúc… cho dù ngươi là thái giám, cũng thấy chấp nhận .”
Cao Triều: “…”
Lúc , tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vọng đến.
Chốc lát , Cố Trường Bình đầy bụi bặm từ ngựa nhảy xuống, hai mặt: “Sao đây hứng gió lạnh?”
Tĩnh Bảo còn kịp mở miệng, Cao Triều lười nhác : “Tên nhóc đòi quà sinh nhật bàn cơm, bọn bảo , xem, tức đến nỗi ngủ , còn bắt dỗ dành nữa!”
Cái đúng là bừa!
Tĩnh Bảo nghiến răng Cao Triều.
Cao Triều như thấy, chỉ Cố Trường Bình: “Tiên sinh, ăn ?”
“Chưa!”
Cố Trường Bình đầu Tĩnh Bảo: “Ta tắm cái , cả lạnh cóng .”
Lúc Tĩnh Bảo mới nhận tay và mặt của Cố Trường Bình đỏ bừng vì lạnh, tóc mai còn phủ một lớp sương trắng.
“Nửa đêm , thế?”
Nàng lẩm bẩm một tiếng, đầu chạy về phía nhà bếp.
“Nàng… ngốc ?” Cao Triều về phía Tĩnh Bảo rời , nhưng ánh mắt sang Cố Trường Bình.
Sắc mỏi mệt mặt Cố Trường Bình dần dần tan biến, trả lời: “Quả thực là ngốc.”
Cao Triều: “…”
Bộp!
Hắn thấy… tiếng tim vỡ vụn.
…
Nghe về, ba còn vốn trùm chăn ngủ cũng lượt bò dậy.
Cố Trường Bình tắm rửa đồ xong, ngẩng đầu giật , cả năm ăn mặc chỉnh tề chờ sẵn trong sảnh, mặt là năm cái bồ đoàn.
Cố Trường Bình vị trí chính, năm đồng loạt quỳ xuống dập đầu hành lễ.
“Đứng lên .”
Tĩnh Bảo định lên thì Tiền Tam Nhất bên cạnh kéo , hề hề: “Tiên sinh, lì xì đầu năm ?”
Bốn còn đồng loạt lườm .
là mặt dày vô sỉ!
Cố Trường Bình nhướn mắt: “Tề Lâm?”
Lũ đòi nợ!
Tề Lâm âm thầm phàn nàn một câu, lấy năm bao lì xì chuẩn sẵn phát cho mỗi một cái.
Cố Trường Bình dậy, xuống: “Từ ngày mai bắt đầu sách. Rằm tháng Giêng là sinh nhật Tĩnh sinh, cho các ngươi nghỉ một ngày. Qua ngày đó thì còn nghỉ nữa, mùng năm tháng Hai rời khỏi trang, trở về kinh chuẩn thi.”
Tĩnh Bảo gật đầu thật mạnh.
Tiên sinh nhớ sinh nhật nàng?
À… Cao mỹ nhân lúc nãy.
Nàng vội : “Hôm đó mời đến Lầu Ngoại Lâu ăn cơm. Tiên sinh, chúng thành ?”
Cố Trường Bình: “Trước giờ Tý trang là .”
Tiền Tam Nhất: “Ha ha ha, thể xem hội đèn !”
Uông Tần Sinh: “Mỗi năm chỉ một .”
Từ Thanh Sơn: “Tiên sinh, khi xem đèn, bọn con sẽ càng chăm chỉ hơn!”
Cố Trường Bình xua tay: “Giải tán !”
Năm dám nhiều lời, ai nấy về phòng nghỉ ngơi.
Tĩnh Bảo phòng, Cao mỹ nhân theo , phịch xuống giường, vắt chân chữ ngũ, trông như xương: “Tĩnh Thất, giúp nghĩ một cách .”