Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 318: Mồng mười tháng giêng

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:34
Lượt xem: 196

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phủ Kim Lăng, núi Tê Hà, ngôi chùa cổ ngàn năm.

Cố Trường Bình mặc áo quần ngắn gọn, nửa nửa quỳ cây, tay cầm d.a.o rựa, đang chặt cành.

Đó là một cây óc ch.ó đen, khắp Đại Tần chỉ một cây duy nhất, mọc ở sườn núi Tê Hà.

Chặt cành xuống, Cố Trường Bình bật hỏa tập, đốt đám lá khô chất đống, đặt nhánh óc ch.ó đen lên nướng.

Thứ nướng cho kỹ thuật, gần quá sẽ bén lửa, xa quá chẳng gì. Hắn cần nướng khô hết phần nước trong gỗ.

Bên cạnh, Đoạn Cửu Lương cầm sổ sách, đang sổ chi tiêu trong năm.

Đọc một lúc, y liếc Cố Trường Bình, trong lòng khó hiểu thiếu gia nhỏ nghĩ gì mà hẹn đến chỗ . Nơi ...

Là nơi chuyện ?

“Vì ngừng?”

“Tiểu thiếu gia?”

“Làm ăn , gì để thêm. Chuyện ngân trang với ngươi, giờ quy củ, gọi ngươi đến cũng là vì chuyện .”

Cố Trường Bình trở mặt nhánh óc ch.ó đen: “Ngân trang kinh thành khai trương cuối tháng hai. Chờ yên , Ôn Lư Dụ sẽ mở chi nhánh ở ba nơi: phủ Lâm An, phủ Kim Lăng và Tô phủ Châu.”

Đoạn Cửu Lương giật : “Tiểu thiếu gia, tin ?”

“Tin .”

Mùi óc ch.ó thoang thoảng lan , Cố Trường Bình tiếp: “Ba nơi đó giao cho ngươi phụ trách, nhưng việc theo Ôn Lư Dụ, y thì .”

“Vâng!”

“Ôn Lư Dụ vốn định đến gặp ngươi, nhưng việc trong kinh quá nhiều, rời . Người , việc chu đáo, chỉ là háo sắc. Đến phủ Lâm An , ngươi trông chừng y một chút.”

“Thiếu gia cứ yên tâm!”

Cố Trường Bình liếc y một cái: “Còn một chuyện nữa, ngươi giúp .”

“Thiếu gia cứ , đừng khách sáo gì cả.”

Cố Trường Bình dậy, giơ nhánh cây phía : “Dạy trâm gỗ!”

Người đồn rằng ngoài tài thư pháp xuất chúng, Lục Cố gia còn trâm gỗ khéo.

Thế gian chỉ coi đó là lời đồn, nào ngờ tài trâm là tuyệt học Cố Lục gia học từ trụ trì chùa Tê Hà, mà khi xuất gia từng là đại sư điêu khắc nổi tiếng nhất phủ Kim Lăng.

Nay lão trụ trì sớm quy Tây, Cố Trường Bình nghĩ Đoạn Cửu Lương từ nhỏ theo bên Cố Lục gia, ít nhiều cũng đôi phần.

Đoạn Cửu Lương : “Biết thì , chỉ là khéo tay bằng Lục gia, sợ lọt nổi mắt tiểu thiếu gia.”

Cố Trường Bình: “Thô chút cũng , chỉ cần đeo .”

Đoạn Cửu Lương tò mò: “Thiếu gia tự đeo, là định tặng ai?”

Cố Trường Bình: “Tặng khác.”

Đoạn Cửu Lương trầm ngâm: “Tặng ai ?”

Cố Trường Bình ngập ngừng, : “Một giám sinh.”

“Thiếu gia khắc họa tiết gì?” Đoạn Cửu Lương hỏi.

Cố Trường Bình suy nghĩ một lát: “Không cần quá cầu kỳ, vân mây là .”

“Có khắc chữ ?”

“Khắc một chữ thôi.”

“Chữ gì?”

“Chữ Bảo.”

Cố Trường Bình .

“Phụt!”

Bên cạnh, Tề Lâm phun cả ngụm nóng.

Vậy nên!

Mồng mười Tết chạy ngàn dặm tới vùng núi hoang , là vì cái tên Tĩnh Bảo ?

Nhớ !

Hình như tên nhóc đó sinh nhật rằm tháng Giêng, gia đang định nhân dịp sinh nhật, tặng vật định tình ?

*

“Sinh nhật tặng lễ, kiểu tặng của , tình nhân cách tặng của tình nhân; sang kiểu tặng sang, kẻ nghèo cách tặng nghèo.”

Cao Triều phe phẩy cây quạt: “Quan trọng là ngươi định vị thế nào.”

Từ Thanh Sơn bên mà rối rắm trong đầu: “Vậy... với Tĩnh Thất giờ là gì?”

Uông Tần Sinh vội chen : “Ngươi với giờ là , bái .”

Cao Triều thèm để ý đến tên ngốc , đầu hỏi Cao Triều: “Nếu là thì tặng gì, nếu là tình nhân thì tặng gì?”

“Đắt rẻ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-318-mong-muoi-thang-gieng.html.]

“Đắt!”

Cao Triều khoanh tay suy nghĩ: “Huynh thì tặng bảo đao, để phòng . Còn nếu là tình nhân, thể tặng vòng tay, trâm gỗ…”

Từ Thanh Sơn: “Vòng tay với trâm gỗ chẳng thứ tặng phụ nữ ?”

Không tình nhân của ngươi là nữ nhân ?

Cao mỹ nhân nhạt: “Từ mù, trâm gỗ là tặng cho nam nhân đấy!”

Lại gọi là mù, mù chỗ nào chứ?

Từ Thanh Sơn ngập ngừng: “Tặng trâm gỗ... đơn sơ quá ?”

“Đơn sơ?”

Cao mỹ nhân mỉm , đưa một bàn tay : “Ngươi hỏi thử xem, trâm gỗ ở Tiệm Ngọc Thúy, loại nhất ít cũng từng .”

“Năm mươi lượng?” Tiền Tam Nhất chen .

“Năm trăm lượng!”

“Mẹ nó, đúng là cướp cạn.”

Tiền Tam Nhất túm lấy Từ Thanh Sơn: “Lại đây, đây, ngươi đưa năm mươi lượng, tìm khúc gỗ giúp ngươi, dư ngươi đưa .”

“Cút...”

Từ Thanh Sơn đẩy tên ngốc , nghiêm túc hỏi: “Chắc chắn là tặng trâm gỗ chứ?”

Cao mỹ nhân Từ Thanh Sơn, biểu cảm vô cùng phức tạp: “Thứ , ngày ngày cài đầu.”

Từ Thanh Sơn như khai sáng, như bừng tỉnh: “Vậy thì tặng trâm gỗ!”

“...Đồ phá của!” Tiền Tam Nhất ôm gan đau đớn.

lúc , Uông Tần Sinh chọc Tiền Tam Nhất: “Thanh Sơn tặng trâm gỗ, chúng tặng gì?”

“Tặng... cứt chó!”

“Tiền Tam Nhất...”

Từ Thanh Sơn từng bước ép sát, Tiền Tam Nhất sợ quá ngả .

“Ngươi dám lặp câu đó ?”

Tiền Tam Nhất vội lắc đầu: “Không dám!”

Uông Tần Sinh trừng mắt y: “Còn cái gì, đồ keo kiệt! Cao Triều, ba chúng góp tiền mua gì đó tặng ?”

Cao Triều điềm nhiên: “Góp mua vòng ngọc.”

“Đừng đùa nữa, chọn món đàng hoàng, ngọc bội thì ?”

Uông Tần Sinh trừng mắt, chẳng hiểu Cao Triều nghĩ mà cái gì cũng nữ tính thế.

Cao Triều uể oải: “...Ngươi quyết !”

Uông Tần Sinh vỗ tay: “Vậy quyết , lên Tiệm Ngọc Thúy nào!”

“...Cao mỹ nhân, ngọc bội bao nhiêu tiền?” Tiền Tam Nhất run run hỏi.

Cao Triều dịu dàng với y: “Không nhiều , loại bình thường chừng tám trăm lượng.”

“Tám! Trăm! Lượng!”

Tiền Tam Nhất hét lên một tiếng, mắt trợn trắng, ngất xỉu tại chỗ.

*

Chiều mồng mười tháng giêng, trang viên Tĩnh gia rộn ràng hẳn.

Vừa bước , Tiền Tam Nhất la hét đòi ăn lẩu dê. Tĩnh Bảo thấy y Tết vẻ gầy đôi chút, bèn dặn bếp nhỏ chuẩn .

Lẩu chuẩn xong, Cố Trường Bình vẫn tới, nhưng Tiền Tam Nhất kêu đói c.h.ế.t. Tĩnh Bảo đành để dành một phần thức ăn, cho bắt đầu ăn .

Vừa ăn lẩu, kể chuyện vui Tết, thời gian trôi lúc nào chẳng .

Tan tiệc, ai về phòng nấy.

Tĩnh Bảo sách đến tận khuya, khi ngủ dặn chuẩn nước nóng, ngâm một lúc cho thư giãn xuống giường.

Đầu chạm gối, chẳng thấy buồn ngủ, hai tai vểnh lên lắng động tĩnh bên ngoài.

Cố Trường Bình mồng mười sẽ đến, giờ khuya thế , vẫn thấy ?

Hay phủ chuyện gì?

Tĩnh Bảo khoác áo xuống giường, ngoài phòng Nguyên Cát tiếng động, hỏi: “Gia, ngài uống nóng ?”

“Không cần!”

Tĩnh Bảo vén rèm bước ngoài: “Ta ngủ , ngoài dạo một chút.”

Đẩy cửa thì giật , cách đó mấy trượng một đang , bóng lưng thì hình như là Cao Triều.

Cao Triều , thấy là Tĩnh Bảo, ánh mắt lập tức lạnh xuống.

 

Loading...