Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 316: Thật sự có Bồ Tát sao

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:31
Lượt xem: 187

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nhớ là tay trái chấm hương, tay cắm hương."

Tĩnh Bảo dặn dò xong, cầm hương hơ lên lửa nến. Vừa mới hơ một lúc, thì cây hương trong tay Cố Trường Bình cũng đưa tới.

Đầu hương chạm đầu hương.

Cố Trường Bình nhân ánh lửa quan sát kỹ khuôn mặt Tĩnh Bảo nước da trắng ngần, miệng tươi tắn, khói hương lượn lờ quanh khiến nàng trông sáng sủa như ánh trăng treo giữa trời cao.

Hắn cứ mãi, đến thất thần, hương bén lửa mà vẫn .

"Tiên sinh, cháy kìa, mau dập !" Tĩnh Bảo nghi ngờ .

Hắn vội thu ánh mắt, lắc nhẹ hương để dập lửa, về phía trời xanh cúi lạy ba lạy, cắm hương lư.

Lúc , bên cạnh mới nâng hương lên quá đỉnh đầu, khép mắt , ngẩng đầu, để lộ chiếc cổ trắng ngần như thiên nga.

Cố Trường Bình suýt nữa chạm .

Ý nghĩ lướt qua trong đầu, bèn tan biến từng tấc da thớ thịt.

Hắn thầm nhủ: Cố Trường Bình, ngươi lấy tư cách gì mà chạm nàng?

*

Hoàng thành, giới nghiêm nghiêm ngặt.

Cấm vệ quân chia từng đội mười hai , tuần tra qua .

Vừa quá canh ba, hai cánh cổng thành dày nặng từ từ mở , hàng ngàn cấm quân nối đuôi tiến ngoài, mặc giáp trụ, lưng đeo trường kiếm. Đi đầu là thống lĩnh cấm quân Quách Trường Thành.

Hơn trăm quan viên triều đình phía , đều là quan ngũ phẩm trở lên.

Sau đám quan là các thành viên hoàng thất của Lý gia, các vương, quận vương đều mặc triều phục, trộn giữa đoàn .

Cuối cùng là long liễn của hoàng đế xuất hiện.

Đoàn rầm rộ thẳng đến Thiên đàn.

Năm Kiến Hưng thứ ba, mùng Một Tết, một buổi tế trời long trọng đang cử hành…

*

Trong cung hoàng hậu.

Cung nữ cận hớn hở bước nội điện: “Thưa nương nương, phủ Quốc công báo tin, hương đầu dâng lên đầu tiên, tiếng chuông cũng do phủ gióng đầu tiên."

"A Di Đà Phật!"

Vương Hoàng hậu chắp tay lạy ba lạy, miệng tụng niệm: “Trời cao phù hộ cho Vương gia thuận buồm xuôi gió, phú quý trường tồn."

"Nương nương!"

"Còn chuyện gì nữa?"

"Nghe đường lên núi, vì gấp gáp, xe ngựa đ.â.m , một cặp con… rơi xuống khe núi mà c.h.ế.t ."

"C.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi, gì to tát , cùng lắm bỏ ít tiền là xong."

Vương hoàng hậu bước cửa điện, lên bầu trời đen đặc ngoài .

"Hết hôm nay, nhà họ Vương chỉ hoàng hậu, mà còn một thái tử. Đó là hoàng đế tương lai của Đại Tần, là chân mệnh thiên tử, là trời chọn."

"Chúc mừng nương nương! Mừng cho nương nương!"

Gương mặt Vương Hoàng hậu giấu nổi vẻ đắc ý, bỗng dang rộng đôi tay, như ôm trọn thiên hạ lòng.

*

Dâng hương, gióng chuông xong.

Cố Trường Bình thấy trong chùa ngày một đông, bèn đề nghị nhanh chóng xuống núi. Khi đến lưng chừng núi, bỗng vang lên tiếng xé lòng, khiến cũng sởn gai ốc.

Thì , t.h.i t.h.ể cặp con xe đ.â.m khiêng lên, tắt thở từ lâu, thẳng đơ, vẫn còn mặc áo bông mới tinh.

Người đàn ông ôm t.h.i t.h.ể đứa bé ôm t.h.i t.h.ể , một nam nhân to lớn là thế mà như đứa trẻ, nước mắt tuôn như suối. Vài vị tiểu hòa thượng bên cạnh đang tụng kinh siêu độ vong linh.

Tĩnh Bảo nghĩ đến nếu nhờ Cố Trường Bình, e rằng cũng giống như cặp con . Nàng nghiến răng nghiến lợi : “Tất cả xe ngựa đều dừng chân núi, cớ nhà họ Vương phép lên tận đây? Thật là coi trời bằng vung!"

Sắc mặt Cố Trường Bình lạnh tanh, ánh mắt lẫn trong ánh đèn thể rõ: “Thế nào là vương pháp?"

Tĩnh Bảo khựng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-316-that-su-co-bo-tat-sao.html.]

"Quyền lực, mới là vương pháp!"

Cố Trường Bình bước đến gần đàn ông: “Trước hết đưa về , lát nữa xuống núi đông, chỉ sợ càng khó mà chen qua."

Người đàn ông nước mắt đầm đìa, ngước mắt , chụp lấy tay , thành tiếng: “Ta đừng , nhưng nàng cứ nhất quyết đòi lên, bảo là cầu Quan Âm ban con trai cho … đều là của hại họ , hại họ !"

Cố Trường Bình: "Không ngươi hại họ!"

Người đàn ông: "Là , là hại họ…"

"Giờ lúc để . Ta đưa các xuống núi!"

Cố Trường Bình cúi , luồn tay qua lưng đứa bé, bế ngang lên. Hắn hề kiêng kỵ chuyện đầu năm bế c.h.ế.t.

"Mô Phật, cảm tạ thí chủ, Phật tổ nhất định sẽ phù hộ cho ngài." Một tiểu hòa thượng cúi với Cố Trường Bình.

"Trên đời thật sự Bồ Tát ?" Cố Trường Bình nhạt.

Tiểu hòa thượng sững .

Cố Trường Bình vẫn nhạt: “Nếu thật sự , phù hộ cho con họ? Chẳng lẽ Bồ Tát cũng sợ kẻ mạnh, ức h.i.ế.p kẻ yếu?"

Tiểu hòa thượng như thể đang quái vật.

Cố Trường Bình thêm lời nào, bế đứa trẻ xuống núi.

Người đàn ông bóng lưng , lau nước mắt một cái thật mạnh, cõng vợ lên lưng, loạng choạng theo.

"Thất gia, cần giúp ?" A Nghiễn hỏi.

Tĩnh Bảo lắc đầu: "Đó là thê tử kết tóc của , cần giúp, tự gánh . Ngươi theo , hỏi xem cần giúp gì ?"

A Nghiễn khó hiểu.

Ôn Lư Dụ liếc Tĩnh Bảo, ánh mắt hiện lên chút tán thưởng, chợt vụt tắt: “Câu đó ngươi còn đủ tư cách để hỏi. Lục công tử, chi bằng ngươi cử hỏi thì hơn?"

"Được!" Lục Hoài Kỳ trả lời ngay.

Lúc A Nghiễn mới hiểu : Thất gia hỏi Cố Trường Bình cần giúp gì, mà là định gì?

Nếu đòi công bằng, e rằng sẽ đụng độ với phủ Vương Quốc công. Mà phận hiện tại của Cố Trường Bình… e là đủ, dù phủ Tuyên Bình hầu cũng chỉ tạm đủ sức đối đầu.

Một lúc , Tuyết Thanh bẩm báo: “Thất gia, Ôn gia, Cố chỉ giúp đưa t.h.i t.h.ể về, cho vài đồng bạc, chuyện khác thì chẳng gì."

Tĩnh Bảo nhanh mắt thấy Lục Hoài Kỳ và Ôn Lư Dụ cùng lúc thở phào nhẹ nhõm, lòng chợt hiểu : hiện tại phủ Vương Quốc công nắm trong tay quyền lực ngập trời!

Cố Trường Bình đưa t.h.i t.h.ể đứa bé về nhà, lúc trời hửng sáng. Hắn về phủ, mà thẳng tới Tô phủ chúc Tết.

Đây là việc mỗi năm mùng Một.

Tô Thái phó mặc áo quần mới, nghiêm chỉnh trong nội đường, bên cạnh là cha con Tô Bỉnh Văn và Tô Niệm Mai, ba đời đồng loạt nghênh khách.

Cố Trường Bình bước , quỳ xuống bồ đoàn, dập đầu ba cái.

Tô Thái phó đưa bao lì xì chuẩn sẵn, Cố Trường Bình nhận lấy dập đầu ba cái nữa.

Đợi dập đầu xong, Tô Thái phó dậy : “Ngươi theo thư phòng."

Cố Trường Bình kính cẩn trả lời: “Vâng."

Vào đến thư phòng, nha dâng .

Tô Thái phó thẳng vấn đề: “Sau ngươi dự định gì?"

Cố Trường Bình: "Vẫn nghĩ ."

Tô Thái phó thở dài: “Ta sống đến chừng tuổi, thấy quá nhiều thăng trầm. Ngươi giờ rỗi rãi ở nhà, hẳn là chuyện . mà…"

Ông hàm ý sâu xa: “Ngươi còn trẻ, chẳng lẽ cả đời cứ để lãng phí như thế ?"

Cố Trường Bình trả lời: “Thưa , con hiểu. Mọi chuyện đợi kỳ thi xuân sẽ quyết định."

Tô Thái phó: "Hôn nhân đại sự cũng nên cân nhắc, sống thể cứ mãi chìm trong quá khứ."

Ánh mắt Cố Trường Bình thoáng ngưng , thả lỏng.

"Thưa , con bước ."

Hắn bình thản, nên Tô Thái phó cũng gì thêm nữa. Đứa trẻ thông minh phi thường, tâm tư kín đáo, chuyện chỉ cần gợi mở là đủ.

Hai im lặng uống , chợt bên ngoài vang lên tiếng bước chân…

 

Loading...