Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 314: Chín chết một sống
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:29
Lượt xem: 192
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cỗ xe ngựa phóng như bay, lồng lộn lao thẳng lên núi, may mà đường núi phía nhiều qua .
“Mau kìa, xe ngựa của phủ Vương Quốc Công!”
“Đồ khốn, chẳng lẽ triều đình hết pháp luật ?”
“Suỵt, bớt lời , chọc nổi , cẩn thận bắt giam đó.”
“Tội nghiệt thật, ngay chân Phật mà dám loạn, coi chừng gặp báo ứng thôi.”
“Báo gì mà báo, Hoàng hậu lưng, đến cả Bồ Tát cũng sợ…”
Cố Trường Bình giúp Tĩnh Bảo cài khuy cổ áo, chẳng để tâm đến vẻ mặt nàng thôi, xoay xem ai thương .
Vì trời quá lạnh, ai nấy đều mặc đồ dày cộp nên chỉ tay và mặt trầy xước chút ít, riêng một cặp con đẩy ngã lăn xuống khe núi.
Người đàn ông nhà đó lo đến phát , gào lên t.h.ả.m thiết. Mấy vị tăng nhân tin chạy đến, một hồi bàn bạc thì cùng đàn ông xuống núi tìm .
Đám đông tụ từ từ di chuyển lên .
Cố Trường Bình trở nữa, hỏi: “Còn ?”
Tĩnh Bảo đáp, mà hỏi : “Thưa , cặp con đó… còn hy vọng sống ?”
Cố Trường Bình nàng vài giây, nhẹ lắc đầu: “Chín c.h.ế.t một sống.”
Tĩnh Bảo cụp mắt xuống: “Vậy... thể xuống ?”
Cố Trường Bình gì, vươn tay nắm lấy bàn tay lạnh cóng , kéo nàng lên đường núi: “Tự ngươi quyết định.”
Tĩnh Bảo liếc xuống , da đầu lập tức căng .
Phía núi đông nghẹt , đừng là xuống, ngay cả yên một chỗ cũng là điều thể.
“Vậy... lên !”
Cố Trường Bình lập tức kéo nàng lên, vài bước, liếc qua thấy nàng vẫn cúi đầu, chiếc mũi xinh xắn nhô , đôi môi mím , biểu cảm ngang ngạnh chịu khuất phục.
Cố Trường Bình hiểu, nàng dọa , cũng lo cho con .
“Trời rét như thế vốn nên lên núi, may mà xe ngựa lao lên sớm, nếu chậm thêm một canh giờ, đông hơn nữa thì chắc chắn sẽ xảy đại họa.”
Giọng dịu dàng, như đang dỗ trẻ con. Tĩnh Bảo xong, đầu cúi thấp hơn.
“Tĩnh Tiểu Thất!”
“Vâng?”
“Vừa là nóng vội, đừng giận .”
Tĩnh Bảo ngẩn , đầu , nhỏ: “Ta ơn .”
Cố Trường Bình cúi về phía , giọng vẫn nhẹ nhàng: “Sống c.h.ế.t do mệnh, phú quý tại trời. Không tay cứu cặp con , mà là…”
“Tiên sinh!” Tĩnh Bảo cắt lời , từng chữ: “Ta chỉ hận bản vô dụng, chẳng thể trị bệnh cứu như lang trung, cũng thể cứu dân như , chỉ trơ mắt kẻ ác ngang ngược, bách tính chịu khổ.”
Ánh mắt Cố Trường Bình ánh lên một tia sáng, định mở miệng thì Tĩnh Bảo tiếp lời: “Ta sẽ một vị quan .”
Cố Trường Bình nàng giây lát, khéo léo chuyển chủ đề: “Đi với ai đến? Mấy ?”
“Đi với Lục biểu ca, Tuyết Thanh và A Nghiễn theo .”
“Họ ?”
“Có lẽ lạc .”
Tĩnh Bảo nhẹ giọng: “Không , dặn họ nếu lạc thì đến cổng chùa gặp .”
Cố Trường Bình : “Ngươi cũng lo xa đấy.”
Tĩnh Bảo: “Khi còn nhỏ từng gõ chuông giao thừa với cha, cũng lạc một .”
Cố Trường Bình: “Vậy tức là... kinh nghiệm lạc đường ?”
Tĩnh Bảo: “…”
Nghĩ đến cha, nàng cụp đầu xuống, kiểu trò đùa nàng chẳng nổi.
“Xin , nên đùa như .”
Cố Trường Bình : “Ôn Lư Dụ từng với , chuyện của cha ngươi, sẽ dốc hết sức giúp đỡ. Hắn còn … lẽ cha ngươi đang cố tránh mặt những tìm .”
Mặt Tĩnh Bảo tái nhợt: “Tại ?”
Cố Trường Bình lắc đầu: “Không . Hắn đó là trực giác của . Ta thì tin lắm, cha ngươi giống như thế.”
Tĩnh Bảo: “Cha tuyệt đối như .”
Cố Trường Bình gật đầu, thêm gì.
Hắn buông tay , bước sang phía bên của Tĩnh Bảo, thuận tay nắm lấy bàn tay còn của nàng, siết chặt trong lòng bàn tay.
Tĩnh Bảo đầy nghi ngờ, mới nhẹ giọng bổ sung: “Tay bên kéo mỏi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-314-chin-chet-mot-song.html.]
“Vậy để tự !”
Tĩnh Bảo tưởng thật, rút tay .
“Sao? Muốn lạc thêm nữa ?” Cố Trường Bình siết tay chặt hơn.
Tĩnh Bảo cảm động, thỉnh thoảng liếc , chỉ thấy cụp mắt xuống, hàng mi dài tạo thành một đường cong , chăm chú bước chân.
“À đúng , , cũng tới đây?” Tĩnh Bảo chợt nhớ .
“Bị Ôn Lư Dụ kéo đến.”
“Ôn đại ca ?”
“Leo chậm, đang ở phía .”
“Ồ…”
Lại rơi im lặng. Tĩnh Bảo mím môi.
Nàng gì, sự chú ý đều đổ dồn tay. Tay vẻ như bắt đầu mồ hôi vì bộ giữa trời lạnh, nơi hai tay họ nắm chặt chút ẩm ướt.
Cũng thể là tay nàng mồ hôi vì căng thẳng.
Tĩnh Bảo bỗng thấy chán nản. Sao toát mồ hôi chứ, tiểu thư khuê các ai toát mồ hôi tay?
Lúc , dường như Cố Trường Bình cũng phát hiện điều đó, mất tự nhiên, đổi tay cầm một cách kín đáo.
“Tối qua uống chút rượu.”
“Tối qua uống chút rượu.”
Hai đồng thanh , cùng ngẩng đầu, ánh mắt chạm , đó bật .
Nụ của Tĩnh Bảo tươi tắn trong trẻo, giữa chân mày ánh lên nét hồn nhiên tuổi trẻ. Cố Trường Bình nàng, cả như bừng sáng, ấm áp lạ thường.
Hắn : “Ta uống hai lạng, rượu trắng.”
Tĩnh Bảo: “Ta cũng uống hai lạng, rượu nếp do nhà tự nấu.”
Cố Trường Bình: “Ta từng nếm thử , ngon.”
Mắt Tĩnh Bảo sáng rực lên. Trong lễ tết gửi đến Cố phủ cũng một vò rượu nếp, tức là những món quà năm đều xem qua hết .
“Nhiều quá !”
Tĩnh Bảo bỗng giật , hiểu ý : “Nhiều gì chứ, đồ đáng giá.”
“Vậy hai xấp lụa Tô Châu cũng đáng giá?”
“Còn tùy đưa cho ai, đưa cho thì đắt thế nào cũng đáng.”
Cố Trường Bình cúi mắt nàng, trong lòng bỗng nhói lên. Hắn bất chợt lên, đầu ngón tay chạm trán nàng.
Như một tia lửa b.ắ.n , Tĩnh Bảo ngơ ngác .
Cố Trường Bình như gì xảy , giọng vẫn bình thản: “Sau , tặng đồ đắt như nữa, chứ?”
Giọng nâng lên, mang theo một chút dịu dàng mê hoặc.
Tim Tĩnh Bảo bắt đầu đập loạn. Một cử chỉ, một lời của , cũng đủ khơi lên sóng to gió lớn trong lòng nàng.
Mà sóng gió còn dứt, tiếp: “Sau , cũng tặng ngươi một món.”
Tĩnh Bảo vội trả lời: “Tiên sinh, đừng tốn kém!”
Hắn hỏi: “Tốn kém là gì?”
Tĩnh Bảo: “…”
Hắn bật tự giễu: “Thôi , tặng nữa.”
Tĩnh Bảo ngờ rút lui thật, bĩu môi : “Ta chỉ là khách sáo với thôi mà.”
Cố Trường Bình bỗng đầu , ánh mắt sâu thẳm như đáy biển: “Tĩnh Tiểu Thất?”
“Dạ?”
“Với , ngươi cần khách sáo.”
Cả Tĩnh Bảo như nhấn chìm, mãi đến khi gần đến cổng chùa, nàng mới khó khăn lắm gượng dậy từ trong biển sóng lòng .
Lúc , Cố Trường Bình buông tay nàng , thong thả bước lên phía .
Bàn tay bỗng mất ấm, tim Tĩnh Bảo như trống rỗng, bóng lưng Cố Trường Bình, nàng chỉ hận thể ghi tạc từng sợi tóc của lòng.
Thật sự... thể cần khách sáo ?
Thật sự... thể gì, là đòi cái đó ?
Muốn ... ?
Tĩnh Bảo lắc đầu, trong lòng bật chua xót.