Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 312: Không thể làm đàn ông

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:27
Lượt xem: 198

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Gấp gì chứ, mấy bạn học của ai cũng lớn hơn , còn ai cưới vợ sinh con !”

Tĩnh Bảo uống hai chén rượu nếp, mặt ửng hồng như phấn, ánh mắt như ngập nước xuân, nàng chống cằm : “Lục biểu ca, chẳng ngươi cũng đó !”

“Ta…” Sắc mặt Lục Hoài Kỳ đổi, thầm nghĩ: Chẳng là vì cứ nhớ mãi đến ngươi !

Lục Hoài Kỳ hôm nay đến đây còn một mục đích nữa, là dò ý của cô mẫu, xem bà định xoay chuyển phận của Tĩnh Bảo .

Khi đến bốn chữ ‘cưới vợ sinh con’, lập tức hiểu rõ, chuyện tuyệt đối là thể.

Nói cách khác, chỉ cần ai phát hiện, cả đời Tĩnh Thất cũng sống phận Tĩnh Thất gia.

Lục Hoài Kỳ âm thầm thở dài một tiếng: Xem , chỉ bù đắp cho Tiểu Thất thôi.

bù kiểu gì mới đây?

Chẳng lẽ biến thành nữ nhân chắc?

“Đêm Giao thừa lành như thế, chúng đừng mấy chuyện khiến buồn ?” Lục Hoài Kỳ nhăn nhó.

Tĩnh Bảo lườm : “Không ngươi nhắc !”

Lục Hoài Kỳ: “…"

“Phải chuyện đàng hoàng với biểu ca.”

Lục thị gia rót thêm rượu cho Lục Hoài Kỳ: “Hoài Kỳ, ăn xong bữa cơm Tết, con đưa A Bảo lên Tây Sơn gõ chuông, thắp hương. Nhớ thắp nén hương đầu tiên đấy.”

“Mẹ, thắp hương đầu tiên thì thật sớm, trời lạnh thế , thể ?” Tĩnh Bảo thật sự sợ.

Đừng kinh thành to lớn nhường nào, ngay cả chùa Linh Ẩn ở phủ Lâm An cũng khó nén hương đầu .

Dù là quan lớn quý nhân trong thành Lâm An, cũng dậy từ nửa đêm xếp hàng, ở nhà sưởi bếp than, hâm rượu, ăn uống trông chờ năm mới chẳng hơn ?

Phải chen chân cái chốn rộn ràng đó gì?

Lục thị gia: “Con quên , năm đó lúc con thi Quốc Tử Giám, rõ ràng đỗ, chỉ vì một chuyến lên Tây Sơn, mới bước ngoặt bất ngờ đó.”

Lục Hoài Kỳ thì mong gì hơn cùng Tiểu Thất: “Phải , Bồ Tát lễ sớm, chứ đợi đến cuối cùng mới ôm chân Phật thì thành tâm.”

Hai chống một!

Hoàn thất bại.

Vừa nghĩ đến cảnh tượng chen chúc ở chùa, cảnh xếp hàng thắp hương, gõ chuông “hoành tráng”, Tĩnh Bảo buồn đến mức chẳng nuốt nổi bữa cơm Tết.

Lúc , trong Cố phủ cũng là một bàn cơm đoàn viên, ba quanh mâm đầy ắp món ngon.

Cố Trường Bình nâng chén rượu, liếc sang Thẩm Trường Canh, hai cùng nâng ly với Cát thị.

Cát thị cụng ly với họ, uống cạn gắp cho Cố Trường Bình một đũa thức ăn, gắp thêm cho Thẩm Trường Canh.

“Các con cũng lớn , đến lúc nên lập gia đình đấy.”

Thẩm Trường Canh gượng, đá đá chân Cố Trường Bình bàn:

Màn giục cưới thường niên chính thức bắt đầu.

Cố Trường Bình ho một tiếng: Ngươi cũng là mỗi năm một mà, ráng nhịn .

Cát thị sang Thẩm Trường Canh: “Trường Canh, thì…”

Thẩm Trường Canh vội : “Tẩu tẩu, … thôi đừng trông mong gì nữa, kiếp chắc chỉ cô độc thôi.”

Cát thị , hai giọt lệ đục ngầu rơi xuống khóe mắt.

Vì nhà nghèo, hai con gái nhà họ Cát, một cung cung nữ, một gả dâu nuôi từ bé cho nhà họ Thẩm.

Nhà họ Thẩm cũng nghèo, tám , Thẩm Trường Canh là út. Năm ba tuổi, họ đành đem gửi cho một góa phụ giàu trong tộc nhận con nuôi, thật sự nuôi nổi nữa.

Lúc đưa Cố Trường Bình cho Cát thị, Tiểu Cát thị còn dúi thêm ngàn lượng bạc, đó là tất cả tiền riêng nàng tích cóp cả đời.

Cũng nhờ bạc mà nhà họ Thẩm mới đồng ý để đứa nhỏ.

Thái hậu bệnh nặng, gặp Cố Trường Bình một cuối, nên mới bằng giá tìm đến Cát thị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-312-khong-the-lam-dan-ong.html.]

Cát thị ôm đứa trẻ giấu trong thùng phân cung, hoàng đế phát hiện, để bịt đầu mối, cả nhà họ Thẩm hai mươi hai , kể cả con ch.ó giữ cửa, đều Cẩm y vệ g.i.ế.c sạch.

Đó cũng là lý do Cát thị ăn chay niệm Phật cả ngày...

đang gánh nợ mạng của hai mươi hai nhà họ Thẩm.

Thẩm Trường Canh nhờ gửi nên may mắn sống sót.

những ngày ở nhà góa phụ cũng chẳng khá khẩm gì. Tuy bà cho ăn học, nuôi dưỡng đàng hoàng, nhưng đến đêm là ôm trong lòng, sờ soạng phần của .

Lúc Thẩm Trường Canh còn nhỏ, bà còn kiềm chế đôi chút, chỉ là sờ sờ, xoa xoa, hôn hít…

càng lớn lên, thể cao lên từng ngày, quần trong cũng thể cương lên… thì bà càng đà lấn tới…

Cứ thế suốt năm năm trời, cho đến một đêm mưa, Thẩm Trường Canh chịu nổi nữa, dùng áo choàng bịt c.h.ế.t bà .

Về , Cố Trường Bình tìm đến , để học hành, thi cử, Hàn Lâm Viện, Quốc Tử Giám…

Từng bước cũng coi như nên hình nên dạng, chỉ là, thể nào gần gũi nữ nhân nữa.

Cát thị dùng khăn lau nước mắt: “Nếu một ngày nào đó bỗng c.h.ế.t thì ?”

Sắc mặt Cố Trường Bình biến đổi: “Đêm Giao thừa, đừng mấy lời gở như .”

Thẩm Trường Canh vội vàng “phì phì phì” ba tiếng.

Cát thị chẳng mấy để tâm: “Nói mà kiêng kỵ, chỉ cần khi c.h.ế.t, còn bế cháu nội, đời cũng đáng. Trường Bình , thể để đến đời con thì tuyệt hậu . Gốc rễ nhà họ Thẩm đoạn , gốc nhà họ Cố thể cắt đứt nữa!”

Dù chỉ là phụ nữ trong nội viện, suốt ngày khỏi cửa lớn cửa nhỏ, nhưng Cát thị cũng hiểu chuyện đời.

Nam nhân, dù giàu nghèo, ai tam thê tứ ?

Còn như Cố Trường Bình, tám đời bà mới thấy một như , đến thông phòng cũng cần, sống cứ như khổ hạnh, tuổi cũng còn nhỏ…

Sao bà lo cho ?

Nỗi lo của bà hai điều, một là sợ Cố Trường Bình giống y cha , chẳng thích nữ sắc mà chỉ thích nam phong, nếu thì ngay cả kỹ nữ mà cũng chẳng lọt nổi mắt !

Điều thứ hai là… sợ đứa nhỏ giống Trường Canh, thể bệnh, thể đàn ông.

“Di mẫu ơi!”

Cố Trường Bình vài câu an ủi, nhưng chẳng mở miệng thế nào, đành thật lòng : “Trong lòng con , chỉ là đến lúc thôi.”

Khóe mắt Thẩm Trường Canh giật mạnh.

Cát thị động tâm: “Vậy con xem, bao giờ mới đến lúc? Con cứ một thời điểm, di mẫu chờ .”

Sắc mặt Cố Trường Bình dần trắng bệch, hồi lâu mới trả lời: “Con cũng , lẽ là… lâu. Có lẽ cả đời cũng chẳng đợi .”

Cát thị sắc mặt , dè dặt hỏi: “Người đó… là nam nhân ?”

Cố Trường Bình lắc đầu.

Cát thị thở phào nhẹ nhõm.

Miễn nam nhân thì cái gì cũng dễ , dù cưới một nữ nhân phong trần về, chỉ cần thể truyền hương nối dõi là .

Ăn xong bữa cơm Tết, Cát thị theo lệ tụng kinh trong tiểu Phật đường.

Cố Trường Bình và Thẩm Trường Canh liếc , thong thả bước thư phòng.

Thẩm Trường Canh nghiêng gương mặt Cố Trường Bình, tuấn dung chìm trong bóng sáng giao thoa, đường nét gương mặt thể mỹ hơn.

“Lời ngươi nãy với lão phu nhân, là thật ?”

Cố Trường Bình hờ hững trả lời: “Giả thôi, chỉ là dỗ bà mà.”

“Con nó, ngươi…”

Thẩm Trường Canh tức giận gào lên: “Ngay cả lão phu nhân cũng dám dối, ngươi còn là ?”

“Ngươi cũng thôi!”

 

Loading...