Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 310: Tỉ mỉ như sợi tóc
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:25
Lượt xem: 195
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo trở về phủ, thẳng tới phòng của Lục thị, báo việc sẽ tới trang viên để học.
Lục thị xong, dĩ nhiên là vui mừng, sự yên tĩnh nơi trang viên nào thể so với Tầm Phương Các.
Bà lập tức sai Lý ma ma đến trang viên để sắp xếp, còn chọn thêm mấy phụ nữ thật thà, tử tế trong phủ theo giúp một tay.
A Man vì bận rộn chuyện lễ Tết trong phủ nên thể theo Thất gia , đành dặn dò kỹ càng Nguyên Cát và Cẩu Nhị Đản hai .
Trước khi xuất phát, Tĩnh Bảo đến phòng của Tĩnh Nhược Tụ.
Vừa đến viện, thấy cháu gai nhũ mẫu bế phơi nắng trong viện, Tam tỷ đang bên cạnh chọc cô bé .
Tĩnh Bảo nhận lấy cháu gái từ tay nhũ mẫu, ôm chặt hôn mấy cái mới chịu đưa . Sau đó hai chị em cùng noãn các trò chuyện.
Tĩnh Nhược Tụ Tĩnh Bảo đến trang viên ở một thời gian thì trong lòng niệm một tiếng “A Di Đà Phật”, dù chữ nào thì cũng còn hơn là tiếp tục dính Tầm Phương Các.
“Còn mấy hôm nữa tỷ dọn nhà, sẽ tiễn . Tiệc tân gia nhờ lo liệu giúp, lễ thiếu .”
“Những chuyện thế tục khỏi bận tâm, chăm chỉ sách là .”
Hai chị em đang trò chuyện thì Tĩnh Bảo chợt thấy một mụ già lạ mặt đang thò đầu rình rập ngoài cổng viện, sắc mặt lập tức trầm xuống, quát lớn: “Ai đó?”
Bà lão vội bước tới hành lễ, : “Thất gia, nô tỳ là lão nô cận của lão phu nhân Đinh thị. Đêm qua lão phu nhân cảm lạnh, ho vài tiếng, hỏi Tứ phu nhân chỗ nhân sâm ?”
Tĩnh Bảo : “Ho thì mời lang trung, uống nhân sâm gì?”
Tĩnh Nhược Tụ dùng khuỷu tay huých Tĩnh Bảo: “Ngươi với lão phu nhân một tiếng, lát nữa sai mang qua.”
“Khoan .” Tĩnh Bảo hỏi tiếp: “Đã hỏi Đại phu nhân ?”
Bà lão sững : “Hỏi Đại phu nhân gì ạ?”
Sắc mặt Tĩnh Bảo lập tức sa sầm, lạnh lùng liếc Tĩnh Nhược Tụ một cái, phất tay áo bỏ .
Hai con dâu đều ở trong phủ, mà Đinh thị chỉ tìm Tam tỷ để xin nhân sâm, rõ ràng là quen thói bắt nạt Tam tỷ.
Hơn nữa, chỉ cảm nhẹ mà cũng đòi dùng nhân sâm, chẳng là thấy của hồi môn của Tam tỷ nhiều bạc nên định xài cho hết ?
Hừ!
Đinh thị , đúng là chẳng khiến yên tâm !
...
Buổi chiều ăn cơm xong, Tĩnh Bảo lập tức lên đường đến trang viên.
Xe lắc lư chạy bon bon, nàng chui trong chăn lập tức ngủ một giấc say sưa trời đất tối mịt, cả buổi sáng bận bịu, kịp chợp mắt chút nào.
Trời lạnh, đường trơn, suốt hai canh giờ mới tới nơi.
Tĩnh Bảo ngáp dài bước xuống xe, Nguyên Cát sợ nàng cảm, vội lấy áo choàng khoác lên nàng.
Sáu gian phòng dọn dẹp sạch sẽ, lò than cũng đốt đỏ rực.
Trong bếp đang mổ gà xẻ thịt, xương dê cho nồi, đặt bếp củi, mùi thơm lừng bốc lên.
“Thất gia, xe ngựa của Cao phủ tới .”
Cao Triều mang theo ba chiếc xe ngựa, ngoài Tiểu Thất, Tiểu Cửu và hai nha , còn một xe chất đầy than bạc thượng hạng.
Tĩnh Bảo nghĩ bụng: tên nhóc cuối cùng cũng tay đến. Lập tức sai trong trang chuyển than .
Đang chuyển, Từ Thanh Sơn cũng đến, mang theo ít đồ ăn và một ít thịt thú rừng.
Gặp Tĩnh Bảo, móc một tờ ngân phiếu hai trăm lượng áo: “Tất cả tiền của đều đưa ngươi, cầm lấy.”
Tĩnh Bảo cũng khách sáo.
Đám tiểu tổ tông đều là kiểu nuông chiều từ bé, ăn uống dùng cái gì cũng thật , hai trăm lượng chỉ đủ cho một thôi.
Đang thì Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh cùng đến một chiếc xe.
Một keo kiệt, một dạo tổn thương lòng di mẫu, di mẫu mặc kệ luôn, nên chỉ vác cái tới đây.
Gặp Tĩnh Bảo là bắt đầu nịnh nọt, lời lời đều cùng một ý: phát đạt sẽ báo đáp nàng.
Lời của Uông Tần Sinh thì Tĩnh Bảo còn tin .
Còn Tiền Tam Nhất … hừ, qua cho xong!
Mặt trời ngả về tây, Cố Trường Bình mới từ từ đến nơi, một xe, một , hai gia nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-310-ti-mi-nhu-soi-toc.html.]
Mọi cùng nghênh đón, Tĩnh Bảo cung kính mời Cố Trường Bình chọn phòng.
Cố Trường Bình chọn căn phòng thứ ba.
Bên trái lượt là phòng của Tĩnh Bảo và Cao Triều, bên là chỗ ba tên .
Cao Triều Tề Lâm chuyển đồ đạc của Cố Trường Bình trong phòng, tay giấu trong tay áo siết thành nắm đấm.
Chặn Tĩnh Bảo cách xa ba , là vì sợ bọn họ phát hiện Tĩnh Bảo là nữ.
Còn và Cố Trường Bình đều rõ chuyện đó, cần tránh né, còn sắp cạnh Tĩnh Bảo, tiện bình phong, che mắt ba , để họ nhận dụng ý thực sự.
Cố Trường Bình , ngươi đúng là tinh tế với Tĩnh Thất thật đấy!
Cao Triều thầm chua chát nghĩ.
...
Bữa tối ăn canh thịt dê, đùi dê nướng, kèm vài món rau điểm xuyết.
Tay nghề đầu bếp ở trang viên quá xuất sắc, nhưng nguyên liệu tươi ngon, ngay cả Cố Trường Bình cũng ăn thêm nửa bát cơm.
Ăn xong, sáu cùng bờ ruộng dạo cho tiêu cơm.
Cố Trường Bình phía , chắp tay lưng, năm còn đùa giỡn phía .
Lớp học sắp trong phòng chính, bộ đồ đạc dọn hết , chỉ bày sáu bộ bàn ghế và bốn lò than.
Lý ma ma thấy thứ đều sắp xếp thỏa, dặn dò thêm vài câu với A Nghiễn, mới vội vã trở về thành báo với Lục thị.
Từ đó sáu yên tâm ở trang viên sách.
Gà gáy dậy học, giờ Tý ngủ, buổi trưa còn ngủ trưa một canh giờ.
Lịch trình sinh hoạt giống hệt Quốc Tử Giám, còn ngày đêm đảo lộn nữa.
Chẳng mấy chốc, sắc mặt sáu thầy trò đều tươi tỉnh hẳn lên.
Ở kinh thành, liên tiếp tin tức truyền đến.
Vương gia và phủ Ninh vương náo loạn.
Vương gia tố cáo Ninh vương dung túng con gái thanh lâu, để nô bộc hành hung khác; còn Ninh vương tố Vương gia ngạo mạn vô pháp, chẳng còn coi triều đình gì.
Vụ kiện đưa đến mặt tân đế, khiến hoàng thượng nhức đầu thôi.
Giúp bên nào đây?
Một bên là hoàng thúc, một bên là quốc trượng. Nghe ai cũng thấy lý.
Tân đế đành để sớ , phê, về hậu cung than thở với hoàng hậu.
Hôm , hoàng hậu lập tức triệu nhà họ Vương đến, mắng Vương Quốc công chuyện nhỏ xé to, bảo cả nhà mang lễ vật sang phủ Ninh vương tạ tội.
Ai ngờ Ninh vương những cho cửa, còn ném lễ vật ngoài.
Chuyện hoàng hậu tức đến phát , ôm lấy hoàng thượng oán trách: “Không nể mặt tăng cũng nể mặt Phật, cho dù nhà họ Vương sai thì cũng phế, lễ cũng dâng, còn thế nào nữa? Hoàng thượng , g.i.ế.c chẳng qua chỉ là một đao thôi mà!”
Hoàng thượng cũng thấy hoàng thúc Ninh vương quá đáng thật.
Chỉ là vì phận trưởng bối nên tiện trách cứ.
Vài hôm , đại thần dâng sớ, đề nghị tân đế lập thái tử.
Sớ xong, Ninh vương lập tức phản đối.
Lý do là hoàng thượng đang ở độ tuổi cường tráng, còn thái tử thì còn quá nhỏ, rồng sâu còn , thể lập sớm.
Ninh vương lên tiếng, Hạo vương cũng hùa theo.
Hoàng thượng lời nào, nhưng ý định lập thái tử dần dần hiện lên trong lòng.
Làm vua thì đa nghi.
Hai vị hoàng thúc nắm binh quyền, chia trấn giữ một phương, đột nhiên phản đối chuyện lập thái tử là gì? Có mong xảy chuyện để khác lên ngai vàng ?
Lúc một đại thần nữa bước phát biểu: “Khi tiên đế còn tại vị, là sớm lập thái tử. Thái tử mất sớm, mới truyền ngôi cho hoàng thái tôn, nên mới thịnh thế như ngày hôm nay. Tiên đế minh quả đoán, xưa nay từng ai bì kịp.”
Nghe lời xong, ý định lập thái tử của hoàng thượng càng thêm kiên định.
Sau buổi chầu, ngài lập tức triệu các đại thần trong nội các , chuẩn thảo chiếu lập thái tử, chỉ đợi ngày mồng một đầu năm, khi tế trời sẽ công bố thiên hạ.