Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 307: Tình hình mất kiểm soát
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:22
Lượt xem: 187
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phùng Chương sợ đến c.h.ế.t khiếp, vội xua tay: “Vương công tử, thể , chuyện ...
Vương Uyên tung một cước đá bay ông : “Vương Uyên thì ! Phùng đại nhân giữ cái mũ quan của thì lập tức bắt , phong tỏa Tầm Phương Các cho !”
Phùng Chương ấp úng: “Chuyện ...”
“Khoan !” Cố Trường Bình quát to: “Tay của Vương Dương là do bẻ gãy. Việc liên quan đến mấy Cao Triều, cũng liên quan đến Tầm Phương Các. Đừng liên lụy vô tội.”
“Ai liên quan!” Cao Triều gầm lên: “Tĩnh Thất, liên quan đến ngươi ?”
Tĩnh Bảo giận dữ trả lời: “Có!”
“Từ Thanh Sơn?”
“Có!”
“Tiền Tam Nhất?”
“Có!”
“Uông Tần Sinh?”
“Nhất định !”
Cổ họng Cố Trường Bình nghẹn .
Những lời đ.â.m thẳng lòng , đau nhói nơi ngực.
Sống một kiếp, tưởng sắt đá như thép, năm trừ Tĩnh Bảo đều là những kẻ cố ý lôi kéo, ngờ...
“Lui hết !” Cố Trường Bình .
“Thưa ?!” Năm đồng thanh kêu lên.
Đôi mắt dài sâu thẳm của Cố Trường Bình nheo : “Phùng đại nhân chỉ mời về điều tra, kẻ bất chấp lý lẽ, nhất định sẽ rõ chân tướng. Các ngươi cứ yên tâm.”
“Phải, , ! Không thiên vị, tuyệt đối thiên vị!” Phùng Chương cảm kích Cố Trường Bình. Nếu hai nhóm mà đ.á.n.h thật thì chuyện đùa, nhẹ cũng bay mũ quan, nặng thì...
Cố Trường Bình gật đầu, ánh mắt thoáng lướt qua đám đông về phía Cố Dịch.
Cố Dịch cũng gật đầu với , lặng lẽ rời .
“Phùng đại nhân, thôi.”
“Ai cho các ngươi hả?!” Vương Dương ôm cánh tay gãy, lảo đảo xông tới.
Cố Trường Bình , ánh mắt lạnh dần: “Vương công tử còn chuyện gì?”
Vẻ mặt Vương Dương méo mó, ánh mắt đầy thù hận: “Cố Trường Bình, sai . Ngươi do đàn bà nuôi lớn, ngươi là đồ con của kẻ đổ bô trong cung sinh ! Ngươi đừng hòng bước khỏi nha môn, giam ngươi cả đời, đồ đê tiện!”
“Vậy ?”
Cố Trường Bình thở một làn sương trắng, nhấc chân đá thẳng hông .
“Aaa...!”
Thấy Cố Trường Bình tay tàn độc, Vương Uyên lập tức nổi trận lôi đình: “Còn ngây đó gì, đ.á.n.h cho !”
“Dám đ.á.n.h hả?!” Từ Thanh Sơn nắm đ.ấ.m tung thẳng : “Ông mày đập c.h.ế.t mày giờ!”
Từ Thanh Sơn tay, Cao Triều, Tiền Tam Nhất, Uông Tần Sinh chịu yên, chẳng buồn gọi hầu nữa, tự lao đánh.
Tĩnh Bảo lo bọn họ chịu thiệt, vội hiệu cho A Nghiễn. A Nghiễn nhận lệnh chủ tử, bèn xông thẳng vòng vây hỗn chiến.
Tĩnh Bảo nghĩ thể chỉ , cũng xông lên, nhưng nhấc chân lập tức ai đó kéo áo .
Ngẩng đầu lên, chỉ thấy bóng lưng vững chãi như núi của Cố Trường Bình đang chắn mặt nàng.
Cố Trường Bình đầu , ánh mắt lướt qua nàng, trầm giọng: “Ở yên lưng !”
“Tiên sinh?”
“Nghe lời!”
Tim Tĩnh Bảo nhói lên, còn rối loạn hơn cả Tầm Phương Các lúc .
Phùng Chương thấy tình hình mất kiểm soát, mặt xanh mét: “Các tổ tông ơi, đại gia ơi, đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa mà!”
chẳng ai thèm để ý đến ông .
Ai nấy đều đỏ mắt, nhất là Cao Triều và Vương Uyên, một quyền, một đấm, chỉ mong nuốt sống đối phương.
Phùng Chương mồ hôi ướt trán, chạy tới mặt Cố Trường Bình, gào lên: “Trường Bình ơi, là ruột thịt của mà, gọi một tiếng , đừng để c.h.ế.t ! Trên còn già, con thơ, cả nhà trông chờ cái mũ ô sa của !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-307-tinh-hinh-mat-kiem-soat.html.]
“Xin Phùng đại nhân!” Cố Trường Bình mỉm : “Ta cũng hòa giải, chỉ là con ch.ó hoang cứ c.ắ.n buông, thì chỉ còn cách đối đầu thôi!”
Không khí như ngưng , từng tấc đều đông cứng, lộ sát khí như lưỡi d.a.o sắc.
Phùng Chương ngây , trong lòng dâng lên một ý nghĩ:
Một nho nhã như , lời thể mang sát khí đến thế?
“Vương gia đến !”
“Người của Ngũ thành binh mã ti đến !”
Phùng Chương thấy, da đầu tê rần: Xong , tiêu , chuyện lớn !
Khoan !
Người của Ngũ thành binh mã ti tới thì bình thường, cả Vương gia cũng đến?!
Ông còn đang nghĩ thì mấy chục thị vệ mang đao tràn , chia hai hàng bao vây bộ nội đường.
Tất cả khí thế dọa sợ, lập tức ngừng tay.
Ninh Vương chắp tay lưng bước , giữa lông mày ba đường ngang, mắt rũ xuống. Tuy mặc áo quần bình thường, nhưng khí thế long tử long tôn vẫn thể che giấu.
Vừa vững, phía ông xuất hiện hai tiểu quan ngọc tuấn tú.
Đầy tớ của Vương Dương lập tức chỉ tay: “Công tử gia, là hai ! Ngài xem, họ còn mặc đồ tiểu quan đây !”
Vương Uyên đang định , thì ánh mắt sắc lạnh của Ninh Vương trừng một cái, lập tức câm họng.
“Huệ Nhi, là ai " mặc kệ ngươi là Ninh Vương Tĩnh Vương, dù ngươi là Quận chúa Trường An, hôm nay gia để ý đến ngươi thì ngươi cũng hầu hạ"?
Tiểu quan cải trang Lý Tân Huệ nhướng mày, quanh một vòng chỉ thẳng Vương Dương đang đỡ: “Hắn!”
Phía Diệp Quân Chỉ xác nhận bằng ánh mắt, tiếp: “Không sai, là !”
Nói xong còn thấy đủ, bèn bồi thêm: “Vương gia, còn lột sạch bọn nữa!”
Lời dứt, cả trời đất như c.h.ế.t lặng.
Tĩnh Bảo: “…Thì cứu họ!
Cao mỹ nhân: “…” Hai con yêu tinh hại !
Từ Thanh Sơn: “…” May mà chịu cưới về, nếu rước loại đàn bà về thì mà lật tung cả nhà họ Từ!
Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh : “…” Hai tổ tông , ?
Sao ?
Thật là do Lý quận chúa vẫn canh cánh trong lòng, tận mắt xem ai là khiến Từ Thanh Sơn mất hồn mất vía, hai lén .
Sợ phát hiện nên thông minh tự nghĩ cách đổi đồ với hai tiểu quan. Không ngờ hậu viện Tầm Phương Các quá rộng, quanh một vòng lập tức lạc đường, thế là đụng đám Vương Dương.
Lúc Vương Dương chơi xong một kỹ nữ, thèm, bắt chước đường chơi mấy trò lạ.
Quận chúa và Diệp cô nương đều là tuyệt sắc, so với đám tiểu quan dính phấn hồng ở đây thì đúng là một trời một vực.
Vương Dương thấy hai lập tức như ch.ó đói gặp xương thịt, mắt sáng rực, còn buông tay nổi ? Còn màng đến ai là vương, ai là quận chúa chứ?
Giữa gian c.h.ế.t lặng, một tiếng nhạt rợn vang lên.
Là Ninh Vương.
Hắn liếc thị vệ phía , tên thị vệ lập tức bước lên hai ba bước, ánh mắt rơi tay còn của Vương Dương.
Sau đó…
Ra tay như chớp!
Rắc...!
Cổ tay còn vặn gãy sống.
Vương Dương thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, ngất xỉu tại chỗ.
Vậy là?
Cố Trường Bình bắt rõ sự việc là vì cho ?
Phùng Chương run bần bật, thầm nghĩ: Hay là cũng học Vương Dương, giả c.h.ế.t cho xong...