Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 305: Nữ cải nam trang
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:20
Lượt xem: 196
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bữa tiệc tẩy trần , ai nấy ăn đến nỗi bụng đầy thức ăn.
Tiệc tan, Lục thị gọi hai nàng con gái gần.
Với con gái lớn, bà : “Có khi điều tai chắc là thật, mắt thấy cũng chắc đúng. Con nên tin tưởng trong nhà nhiều hơn, nó sẽ khiến các con thất vọng .”
Tĩnh Nhược Tố ngẫm nghĩ lời , cảm thấy dường như ẩn ý. Lẽ nào A Bảo đến Tầm Phương Các để tìm vui sap?
“Tỷ, tỷ đừng lo nữa. Kỳ thi mùa xuân , sẽ cho tỷ một lời giải thích.”
Nhớ đến lời A Bảo từng , Tĩnh Nhược Tố thở dài: “Thôi , đành chờ . Dù gì cũng chỉ còn hai tháng nữa.”
Lục thị sang con gái nhỏ thì : “Việc đầu tiên con là điều dưỡng thể cho , sinh thêm một đứa con nữa. Việc thứ hai, dạy dỗ con gái cho cẩn thận, giữ kỹ đồ hồi môn của , việc gì cũng tính toán, chớ để Vệ di nương tính kế.”
Tĩnh Nhược Tụ , tim như thắt một nhịp. Vệ di nương chẳng lẽ to gan đến mức dám tính kế nàng ?
lời chắc nịch, bà là từng trải sóng gió, xem về nàng đề phòng Vệ di nương nhiều hơn nữa.
Lục thị vì mệt mỏi chuyến xa nên nhiều thêm, bèn gọi Lý ma ma đến, để bà kể cho hai chị em chuyện của Tĩnh Nhược Mi.
Nghe xong, hai chị em cũng giống như Tĩnh Bảo lúc , đều sững sờ đến ngây .
Tĩnh Bảo hôm nay quả nhiên đến sớm, trong phòng trong ai.
Mở sách nhưng lòng tĩnh xuống . Việc lớn thế , nên với Uông Tần Sinh một tiếng ?
Nếu , liệu rối loạn tâm trí của ?
Nếu ...
“Bộp” Tĩnh Bảo khép mạnh quyển sách , chẳng là cách của nàng.
“A Nghiễn, xem Uông Tần Sinh đến . Gặp thì với rằng, tan học sẽ cùng .”
“Gia định gì ?”
“Ta mất bạn !”
A Nghiễn lập tức , bao lâu : “Gia, ! Uông công tử và mấy nữa chặn ngoài cổng.”
“Bị ai chặn?”
“Một là tiểu thư Cẩm Hương bá, còn … thuộc hạ nhận .”
“Là Diệp Quân Chỉ?”
Tĩnh Bảo ngạc nhiên: “Sao nàng đến nơi thế ?”
A Nghiễn gia nhà một cái: “Hắn cũng cải nam trang giống gia.”
Nữ cải nam trang?
“Ta xem mới !” Tĩnh Bảo xốc áo định , nhưng bỗng dừng bước: “Không , thêm chuyện chi bằng bớt chuyện, nhất là đừng .”
Nàng lấy bút luyện chữ. Một tờ giấy xong, Uông Tần Sinh và ba mới lững thững đến nơi.
Uông Tần Sinh xuống thở dài: “Mẹ ơi, Diệp cô nương gan cũng lớn thật, dám cải nam trang mà đây. Nàng sợ xảy chuyện ?”
Tiền Tam Nhất cau mày: “Người bên cạnh Diệp Quân Chỉ là ai ?”
Từ Thanh Sơn : “Nhìn thấy quen quen.”
Cao Triều phe phẩy quạt, liếc Tĩnh Bảo một cái: “Cũng là nữ đó, quận chúa Trường An Lý Tân Huệ. Hai nhà họ đây thiết lắm. Nói về vai vế, nàng còn gọi là cữu cữu.”
Mọi : “…”
Đến cả quận chúa cũng dám cải nam trang?
Mặt Tĩnh Bảo đầy tò mò: “Các ngươi còn , họ đến Tầm Phương Các gì?”
Câu dứt, ánh mắt đều đồng loạt nàng.
Tĩnh Bảo ngơ ngác: “Nhìn gì?”
Uông Tần Sinh: “Họ đến tìm ngươi đó!”
Tiền Tam Nhất: “Thanh Sơn chặn họ !”
Cao Triều: “Hai nàng giận điên lên!”
Từ Thanh Sơn: “Ngươi vô tội mà!”
Tĩnh Bảo: “…”
Vần cũng khớp thật đấy!
Tĩnh Bảo ho một tiếng: “Đa tạ bốn ngươi mặt giúp đỡ.”
Tiền Tam Nhất thèm để ý: “Cao mỹ nhân, bên ngoài đang đồn Lý quận chúa bàn chuyện hôn sự, nàng ý trung nhân chăng?”
Cao Triều: “Sao, ngươi ý với nàng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-305-nu-cai-nam-trang.html.]
Tiền Tam Nhất giật : “Thôi , cả đời chẳng hứng thú với nữ nhân. Ta sẽ lấy bạc vợ.”
Uông Tần Sinh: “Ta thấy nàng khi thích ngươi đấy.”
Bốp!
Một quả óc ch.ó bay đến nện thẳng đầu Uông Tần Sinh.
Tiền Tam Nhất: “Ngươi học nhiều đến mức ngu đấy !”
Uông Tần Sinh nước mắt lưng tròng: “Vậy nàng cứ ngươi mãi?”
Nghe , Cao Triều và Từ Thanh Sơn lập tức thấy gì đó sai sai, bèn liếc Tiền Tam Nhất đầy nghi ngờ.
Tiền Tam Nhất , cuối cùng ôm đầu : “Là vì… chỉ cần mười lượng bạc, sẽ cho họ gặp Tĩnh Thất…”
“A a a a… đau quá!”
Một trận đòn hội đồng.
Tĩnh Bảo cũng nhịn , đá cho hai cái thật mạnh!
Sau một hồi náo loạn, thấy giờ cũng còn sớm, năm ai về chỗ nấy, bắt đầu tập trung việc học.
Cát trong đồng hồ cát rơi lặng lẽ, nhưng vẫn thấy bóng dáng Cố Trường Bình.
Lúc , Cố Trường Bình đang chuyện với Cẩm cô.
Vừa mới nhận tin: Quốc vương Tô Lục sẽ kinh bái kiến tân đế tháng Tư năm . Văn thư trình lên long án của hoàng đế.
“Cẩm cô, chuyện nhất nên giữ kín.”
“Tầm Phương Các tấp nập, trong thành chuyện gì, nơi đây sẽ là nơi đầu tiên. Chuyện Quốc vương Tô Lục kinh lớn đến , e là thể giấu .”
Cố Trường Bình cũng là khó, chỉ thể thở dài: “Giấu ngày nào ngày . Nếu thật sự giấu thì cũng là phận.”
Cẩm cô , lo lắng : “Gia, Quốc vương Tô Lục thật sự đến chỉ để bái kiến tân đế ?”
“Cẩm cô đang lo điều gì ?”
“Ta chỉ sợ đến là vì ngài. Người mà gia từng đả thương, là con trai ruột của .”
Cổ họng Cố Trường Bình động vài cái, nhạt: “Là phúc thì họa, là họa thì tránh khỏi.”
“Gia vẫn nên cẩn thận thì hơn!” Cẩm cô lo âu. Dù thì hiện giờ gia cũng chức quan gì trong triều.
“Không cần sợ!”
Cố Trường Bình vỗ vai Cẩm cô: “Ta đây.”
“Gia thong thả!”
Ánh trăng như tơ bạc rải đầy, lạnh lẽo như nước.
Cố Trường Bình rời khỏi viện, băng qua rừng rậm. Thấy muộn, sợ năm đợi lâu, lập tức rẽ qua đường tắt.
Nào ngờ nửa đường, thấy hai tiểu quan tuấn tú năm sáu gã đại hán vạm vỡ bao vây.
Sau lưng đám đại hán là một tên béo phục sức xa hoa, bụng phệ.
“Hai ngươi lọt mắt , nếu điều mà hầu hạ thật , mỗi sẽ thưởng trăm lượng bạc.”
“Phì! Chúng quan, càng tiểu quan. Mau thả chúng !”
“Ôi chao, còn đòi thả? Có ai ý các ngươi ? Gia là cháu ruột của Vương Quốc Công, là họ của Hoàng hậu đương triều. Theo gia, các ngươi sẽ ăn ngon mặc , tiêu bạc cả đời hết.”
Vừa xong, mấy tên đại hán lập tức nhào lên định bắt .
“Vô lễ! Ta là của phủ Cẩm Hương bá, còn đây là quận chúa Trường An. Còn mau lui xuống!”
“Ha ha ha ha…”
Cả đám rộ lên.
Hai tên tên nhóc giả mạo ai , dám giả mạo quận chúa Trường An? Nàng là tiểu thư con nhà quyền quý, thể đến nơi như thế ?
Tên béo phẩy tay: “Người , trói hai tên lừa đảo , lột sạch áo quần…”
“Ta xem kẻ nào dám? Cha là Ninh vương, các ngươi cũng dám động đến con gái Ninh vương ?”
“Ta mặc xác ngươi là vương gì, dù là con gái của Tĩnh vương, thì hôm nay gia ý , ngươi cũng theo. Bắt lấy!”
Vừa dứt lời, hai “tiểu quan” lập tức xách như gà, sợ đến tái mặt, vùng vẫy gào : “Có ai , cứu mạng! Cứu mạng với!”
“Họ Vương , ngươi dám động đến một ngón tay của , bắt cha g.i.ế.c sạch nhà ngươi… Buông … Buông , đúng là con gái của Ninh vương mà…”
“Buông họ !”
Cố Trường Bình từ trong bóng tối bước , ánh mắt lạnh lẽo như dao.