Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 304: Chủ động hòa ly
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:19
Lượt xem: 213
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà lão đang tức bắt của đại phòng, thế thì , cứ trắng trợn mang đến cửa, ầm lên cũng uổng phí.
Bà lôi hai đến mặt Lục thị, mắng Lục thị dạy dỗ con gái, mắng Cao Chính Nam đưa kẻ trộm nhà, mắng Uông Diệu Sinh như sâu bọ trụy lạc, xứng con nhà gia thế, bắt quyết định.
Một tiểu thư chính thất trong nhà cao sang ô uế thể, hoặc là cưới về, hoặc là dùng một chiếc kiệu nhỏ khiêng nhà, chỉ hai con đường đó.
Nào ngờ, hai con đường đó với Uông Diệu Sinh, con nào .
Một là lấy vợ sinh con, vợ chồng hòa thuận. Hai là, nhà họ Uông gia quy, đàn ông đến bốn mươi tuổi con thì mới lấy .
Vợ thể, cũng thể, Uông Diệu Sinh đây!
Ngay lúc , Tĩnh Nhược Mi sỉ nhục, một sợi dây gai treo lên xà nhà, nàng tự vẫn, nếu hầu lao giữ chân thì mất mạng .
Chuyện truyền về Uông phủ ở Kim Lăng, vợ Uông Diệu Sinh là Cao thị, ngất xỉu tại chỗ, giường ba ngày, đơn hòa ly với Uông Diệu Sinh.
“Hòa ly ?” Tĩnh Bảo hết sức kinh ngạc.
“Hòa ly , chỉ mang theo của hồi môn, về nhà họ Cao. A Bảo , giờ nhị tỷ con sống dễ dàng ở nhà họ Cao !”
Trong lòng Tĩnh Bảo trầm xuống sâu: “Vậy là Tĩnh Nhược Mi kiệu hoa bảy khiêng Uông phủ? Chính là nhị lão phu nhân Uông phủ?”
“Đẹp thì là đấy!”
Lục thị nổi giận dữ dội, lời bỗng trở nên gay gắt: “Đừng Uông phủ , đến còn mặt mũi đưa yêu cầu đó. lão phu nhân là nhị lão phu nhân chính thống, của hồi môn đưa đủ, những thứ khác thì đừng mơ tưởng.”
Lời giận dữ của Lục thị lý do.
Uông gia cùng con trai, con gái bà liên quan, đừng con gái thứ hai ở nhà họ Cao khó sống, đến cả Tĩnh Bảo gặp Uông Tần Sinh cũng khó ngẩng đầu lên .
“Con học cùng Uông Tần Sinh chuyện ?”
“Chưa từng nhắc đến với con, chắc là .”
Tĩnh Bảo thầm : “Nhị tỷ cũng nửa lời với con, chuyện lớn thế , đều giấu con, nên xử lý như , quá cẩu thả.”
Lục thị xong lòng thì đau như thắt: “Nói cho con để gì, chẳng lẽ con cách hơn ?”
Tĩnh Bảo lạnh lùng một tiếng, giọng kiên quyết như tiếng búa đập sắt: “Dù cách nào hơn, con cũng để chuyện mập mờ như . Rốt cuộc là chuyện gì điều tra cho rõ, trong hai đó, chắc chắn một dối.”
“A Bảo !” Lục thị thở dài: “Con tưởng điều tra ? Mẹ thèm hơn ai hết, nhưng điều tra để gì? Nếu Uông nhị gia đúng thì sẽ tổn hại thanh danh Tĩnh phủ, sẽ c.h.ử.i là Tĩnh gia dạy dỗ con gái chẳng gì. Nếu Tĩnh Nhược Mi đúng, thì tổn hại là thanh danh nhà họ Uông, sẽ nghĩ: đàn ông nhà họ Uông là súc vật , đến tiểu thư trong nhà cũng tha? Họ còn nghĩ cho các con các cháu cùng thế hệ lấy vợ sinh con nữa.”
Tĩnh Bảo bỗng hiểu .
Không ngạc nhiên khi họ Cao hòa ly với Uông Diệu Sinh, cưỡng h.i.ế.p và phóng đãng là khác , là súc vật bằng, chỉ là chuyện bỏ vài đồng bạc.
Có một cha là kẻ cưỡng hiếp, con cái của nàng sẽ bao giờ hôn nhân .
“Cái quái gì thế !” Tĩnh Bảo tức giận .
Lục thị xoa đầu gối con trai: “Lúc khác rảnh, con thư cho tỷ phu con, nhờ ngấm ngầm giúp đỡ nhị tỷ con nhiều hơn. Dâu đến mấy cũng là ngoài, vẫn bằng một miếng thịt trong bụng.”
Tĩnh Bảo im lặng gật đầu.
…
Về tới phủ, Tĩnh Bảo lao phòng việc hai lá thư.
Một lá gửi tỷ phu, một lá gửi nhị tỷ.
Nhị tỷ,
Thấy thư như gặp mặt.
Chuyện nhà họ con , xử lý quá cẩu thả, khiến tỷ rơi giữa, tiến thoái lưỡng nan.
Tỷ cần nghĩ với ai, dùng sai lầm của khác trừng phạt chính là ngu xuẩn nhất. Nếu lòng tỷ u uất, thể với tỷ phu, là thể dựa , chắc chắn sẽ thương tỷ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-304-chu-dong-hoa-ly.html.]
Nhớ rằng, phía tỷ còn , trời tỷ cần sợ ai hết.
Hơn nữa, Cao thị thể hòa ly, chắc là điều, nên giao thiệp thiết với nàng , cần để khác thấy, chỉ cần tự hỏi lòng hổ thẹn.
Cuối cùng, những chuyện ở nhà họ Uông, cần dò hỏi, cũng đừng tay giúp đỡ, kẻo tự đặt thế khó xử.
Viết vội, mong tỷ an.
Viết xong, Tĩnh Bảo gập thư, gọi A Nghiễn sai nhanh chóng đem tới Kim Lăng.
Mọi việc thỏa, bên noãn các mở tiệc đón tiếp.
Tĩnh Bảo vốn định cùng ăn tối Tầm Phương Các, nhưng vì chuyện chị hai, còn chút tâm trạng, bèn sai A Man tới báo bận, tự đến đó.
Trong noãn các đều đợi Thất gia xuống, ngờ Thất gia xuất hiện, chơi bời say sưa, khiến biểu cảm đều khác .
Phó Thành Đạo nghĩ: tên biến thành thế, đến đạo lý cũng !
Ngô Thành Cương: là Tầm Phương Các trò chơi mới?
Phó Thành Hề: rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột cũng đào hang.
Sau bình phong, Đinh thị Lục thị, nhẹ nhàng : “Bà thông gia, bà cũng đừng giận, con cháu tự mệnh, giận hỏng đáng.”
Lục thị trải qua bao cảnh đời, trừ: “Con lớn do , cũng theo nó.”
Đinh thị thầm nhếch môi, cố ý với Tĩnh Nhược Tụ: “Ban đêm chuẩn thêm chút điểm tâm cho lão tứ, mỗi ngày học đến canh tư, thể chất sắt đá cũng chịu nổi. Cố gắng thì , quá cũng nên.”
Lời dứt, khí trong noãn các lập tức im bặt.
Mẹ con Lục thị và mấy hầu trong phủ, sắc mặt ai cũng khó coi.
Phơi bày trắng trợn!
Vệ di nương thấy , trong lòng mừng rỡ, kẹp đũa gắp thức ăn bỏ bát Đinh thị.
“Tứ phu nhân mỗi đêm đều chuẩn điểm tâm, mỗi ngày khác , chỉ tứ gia thiết ăn, tâm trí đều dành cho việc học, giúp nhà lấy thể diện, ơi, cứ chờ xem!”
Lời tâng bốc khiến Đinh thị hớn hở.
“Không ăn cũng ăn. Người , hôm nay điểm tâm gà hầm nhân sâm cho lão tứ bồi bổ, mệt quá hại là .”
“Còn nữa ?”
Cứ tưởng đây là Phó phủ ?
Bên cạnh, A Man lặng lẽ lật mắt lên, chẳng sợ con trai bà bồi bổ tới chảy m.á.u mũi, trong lòng nóng nảy chỗ tỏa, sang tìm hầu ngủ.
Hơn nữa!
Nhà họ Phó phép tắc , di nương lên bàn , còn dám những lời thô lỗ bàn?
Ta thật bực !
Lục thị mỉm , ánh mắt quét qua mặt Vệ di nương, dừng Tĩnh Nhược Tụ, : “Nhà lớn coi trọng phép tắc, việc chuẩn điểm tâm nhỏ nhặt, để hầu hoặc Vệ di nương là , cần chuyện gì cũng tự tay . Trách nhiệm của con là chăm lo nội thất, dạy dỗ con cái.”
Một câu nhẹ nhàng, chỉ nâng vị trí con gái trong phủ lên, mà còn hạ thấp Vệ di nương thành hầu, đồng thời gián tiếp mỉa mai nhà họ Phó gì.
là g.i.ế.c dao.
A Man thấy mặt Vệ di nương đổi liên tục, trong lòng vô cùng thỏa mãn.
Gừng càng già càng cay.
Nếu tam cô nương tài năng như di nương thì theo lời Thất gia, thể đè Đinh thị xuống đất mà chà xát.