Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 303: Uông nhị gia

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:18
Lượt xem: 196

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao Triều ngẩng mặt lên, : “Đánh là đ.á.n.h mông!”

“Ha ha ha ha…” trong phòng bỗng vang lên tiếng lớn.

“Cười gì ?”

Cao Triều vung quạt, : “Làm như mấy chẳng ai từng đ.á.n.h m.ô.n.g bao giờ .”

Tiếng chợt tắt.

Ai mà từng đánh!

Ai cũng từng đ.á.n.h !

Cố Trường Bình xuống, tay đặt lên đầu gối gập , tay trái đặt bàn, dùng ngón trỏ gõ vài cái lên mặt bàn, ánh mắt rơi lên mặt Tĩnh Bảo, nhẹ nhàng .

“Tề Lâm?”

“Dạ, thưa gia!”

“Đi một chuyến đến Tô phủ, hỏi đại gia Tô phủ mua chút t.h.u.ố.c thanh nhiệt tiêu sưng về!”

Tề Lâm: “…” Đại gia Tô phủ nào lang trung, t.h.u.ố.c thanh nhiệt tiêu sưng ở , chẳng lẽ gia ?

“Đi!”

“Vâng!” Tề Lâm đành gắng gượng đáp .

Cố Trường Bình ho một tiếng, hỏi năm : “Mấy điều gì ?”

Năm đồng thanh lắc đầu.

“Nếu thì bắt đầu bài học. Hôm nay sẽ về cách phá đề, cái gọi là phá đề…”

Năm khuôn mặt đồng loạt về phía Cố Trường Bình, ai đ.á.n.h mấy cái, đau , thậm chí ngay cả Cao Triều vốn nuông chiều cũng hề lên tiếng.

trong lòng năm trai trẻ , tinh thần chịu khuất phục đang cuồng nộ lớn lên, hung tợn mà âm thầm.

Không ai thấy , chỉ chính họ tự .

Không thành công thì hi sinh.

Họ đường lui!

Hai trận tuyết mùa đông rơi, thành Tứ Cửu lạnh như tủ lạnh.

Ngày dần ngắn , đêm ngày càng dài, song việc kinh doanh của Tầm Phương Các bất ngờ hồi sinh.

Bởi vì chủ quán từ phủ Lâm An mời về chục thiếu niên xinh , cả trai lẫn gái phân biệt , ai cũng thổi sáo, kéo đàn, hát ca, đồng thời giỏi cờ, thư, họa, và nhạc.

Khi bầu trời ảm đạm, bên trong Tầm Phương Các càng sôi động khác thường, ngày đông chí năm Kiến Hưng thứ hai trôi qua lặng lẽ như .

Sau đông chí, ngày càng dài hơn.

Bước sang tháng chạp, thành Tứ Cửu bỗng như tỉnh giấc mùa đông ngủ đông, các phiên vương và sứ giả các quốc gia lượt tiến kinh thành, tất cả đều vì đại lễ mùng một năm .

Vị phiên vương đầu tiên kinh là Ninh vương Lý Quân Quyền.

Lý Quân Quyền là con thứ bảy của Thái Tổ, mẫu phi là Dương phi, từ nhỏ thông minh chăm học, Thái Tổ yêu quý, mười ba tuổi phong Ninh vương, mười lăm tuổi phái về đất phiên trấn Đại Ninh, mười bảy tuổi thành , lấy lão phu nhân Trịnh thị.

Đại Ninh thuộc địa phận Hội châu, phía đông giáp Liêu Tả, phía tây giáp Tuyên phủ.

Lần Ninh vương kinh sớm chủ yếu là vì việc hôn sự của ông và con gái Trịnh thị, công chúa Trường An Lý Tân Huệ.

Lý Tân Huệ là con gái Trịnh thị, hai mươi tuổi, là dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn, giỏi cả cầm kỳ thi họa, đó còn một chị gái cùng nhưng qua đời vì bệnh khi còn nhỏ.

Đất Hội châu rộng mà tài tử thể kết hôn với công chúa chẳng nhiều, vợ chồng bàn bạc quyết định tìm một gia đình tương đương trong kinh thành để kết hôn.

Ngày mùng 8 tháng chạp, chiếc thuyền lớn của phủ Lâm An cập bến bên bờ sông, Lục thị cùng con trai nhỏ Tĩnh Vinh Dần kinh.

Cùng chuyến thuyền còn chồng của Tĩnh Nhược Tụ, ruột của Phó đại gia và Phó tứ gia, Đinh thị.

Đinh thị kinh hai mục đích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-303-uong-nhi-gia.html.]

Một là thưởng thức sự phồn hoa của kinh đô; hai là vì thư của Vệ di nương.

Thư của Vệ di nương khôn ngoan, hề đề cập đến sai trái của Tứ phu nhân, chỉ rằng tứ gia chăm chỉ học hành, dạy học thường khen ngợi, cho rằng ngươi tài đỗ trạng nguyên.

Đinh thị nhận thư mừng rỡ nên lời, vội thu dọn hành lý lên kinh.

Nếu con trai thật sự đỗ trạng nguyên, bà là của trạng nguyên, đó quả là chuyện vinh quang nhất đời.

Đường kinh xa xôi, Đinh thị vốn tiết kiệm, tiêu tiền, nghĩ tới việc Tĩnh Thất gia năm cũng thi hội, là Lục thị chắc chắn cũng lên kinh, nên gửi thư nhờ nhờ thuyền.

Lục thị vì con gái thể từ chối, nên hai nhà thông gia cùng xuất phát từ bến cảng Lâm An, hơn hai mươi ngày lênh đênh sóng gió cuối cùng đến kinh.

Tĩnh Bảo và Phó Thành Đạo sông đón .

Nhà họ Phó mua xong nhà ba gian ba dãy, cách Tĩnh phủ xa.

Ngày chuyển nhà định ngày mười tám tháng chạp, chọn ngày do phong thủy định, nên Đinh thị Tĩnh phủ thêm mười ngày.

Trên đường về phủ, Tĩnh Bảo cùng Lục thị chung xe.

Lần , Tĩnh Bảo dám giấu, kể rõ ràng việc học cùng Cố Trường Bình ở Tầm Phương Các.

Lý do là nàng thấy sắc mặt , gầy hẳn , lo lắng cho , tuổi cao sức yếu, lo mà sinh bệnh thì đáng.

Thực Lục thị nhận thư của con gái, đêm đầu tiên thư ngủ , sáng hôm miệng đầy mụn nước do lo lắng.

Xong việc ở Lâm An, bà lập tức vội vàng lên kinh.

Trên đường, bà nghĩ kỹ, gặp mặt con trai nhất định sẽ mắng cho một trận, ngờ cuối cùng chỉ là một phen hốt hoảng.

“Con ơi, con giấu cả cữu cữu và hai chị !”

Tĩnh Bảo chỉ là theo lời dặn, còn dặn Lục thị cho ai chuyện.

Lục thị vì tương lai con trai đành theo, trong lòng chợt nhớ chuyện, thở dài : “Ngũ tỷ của con xuất giá .”

“Cái gì?”

Tĩnh Bảo giật : “Xuất giá là chuyện lớn , hề báo tin?”

Lục thị: “Không giấu, mà chuyện hôn nhân mấy vẻ vang.”

Trong lòng Tĩnh Bảo chùng xuống: “Tỷ chuyện gì quá đáng ?”

Lục thị mặt đầy hận thù, nghiến răng : “Con nó gả cho ai ?”

“Là ai?”

“Là nhị ca nhà Uông Tần Sinh, Uông Diệu Sinh.”

“Sao ?”

Tĩnh Bảo giật : “Hăn chẳng vợ con ? Vợ chính thức là nhà họ Cao, của tỷ phu, ? Mẹ, rốt cuộc là chuyện gì?”

Lục thị ấp úng một hồi, bực bội kể sự việc.

Hoá , khi Cao Chính Nam đưa vợ Tĩnh Nhược Khê về Kim Lăng, thì bàn với cha là việc kinh doanh trong cung, thì phát triển sang ven biển.

Đi ven biển tất qua phủ Lâm An, mỗi qua đây đều ghé thăm vợ Lục thị, mang theo đặc sản Kim Lăng, tiện thể nghỉ vài ngày.

Hai tháng , em rể Uông Diệu Sinh việc ở phủ Lâm An, cùng Cao Chính Nam cùng.

Uông Tần Sinh chơi với Tĩnh Thất, nhà họ Uông giao cho Uông Diệu Sinh, đến phủ Lâm An nhất định đến thăm Lục thị.

Lục thị thấy vui, sai thiết đãi tửu sắc đầy đủ, còn gọi mấy cháu trai trong phủ cùng uống.

Tối hôm đó, Uông Diệu Sinh vui vẻ uống mấy chén vệ sinh. Tĩnh phủ rộng, lạc đường, tình cờ gặp Tĩnh Nhược Mi…

Tim Tĩnh Bảo như thắt : “Rồi nữa?”

Lục thị nghiến răng: “Rồi hai bên khác , nhị ca là Tĩnh Nhược Mi chủ động quyến rũ; còn Tĩnh Nhược Mi thì nhị ca cưỡng hiếp…”

“Họ còn phát hiện…” Lục thị đỏ mặt gật đầu: “Bị lão thái lão phu nhân dạo bữa ăn bắt gặp, thật đúng là c.h.ế.t .”

Tĩnh Bảo: “…”

 

Loading...