Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 300: Dựa vào chính mình
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:15
Lượt xem: 195
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng Cố Trường Bình trầm thấp, nhấn mạnh từng chữ: “Tĩnh Văn Nhược, góp ba phần cổ phần ngân trang!”
“Ơ?” Sắc mặt Tĩnh Bảo chùng xuống, cúi đầu thật thấp.
Cũng đúng thôi, quan hệ giữa hai họ thiết như , nàng còn tự ý quyết định, cư xử chẳng khác gì khách lấn át chủ.
Hu hu, mất mặt quá mất!
Cố Trường Bình gắp một đũa thịt dê bỏ bát nàng: “Ăn chút gì lót bụng . Uống rượu khi đói dễ say lắm.”
“Vâng!”
Tĩnh Bảo cúi đầu, lập tức ngoạm miếng thịt ăn luôn. Nếu lúc nàng ngẩng đầu lên, hẳn sẽ thấy khóe môi Cố Trường Bình cong cong, ánh mắt lặng lẽ cuộn lên một tia dịu dàng thành lời.
Ăn xong một miếng thịt, Tĩnh Bảo kiên cường ngẩng đầu lên: “Nếu góp cổ phần thì cũng che giấu nữa. Ôn đại ca, lời tiếp theo, ngươi cho kỹ…”
Thiếu niên ngẩng đầu, đôi môi mỏng mấp máy, ánh mắt trong trẻo.
Cố Trường Bình nhéo nhéo gương mặt một cái, nhưng cố hết sức mới đè nén ý nghĩ trong lòng.
Hắn đầu , nhưng khuôn mặt vẫn cứ lởn vởn mắt .
Mỗi biểu cảm, mỗi nụ đều in rõ trong tâm trí.
Chữ cuối cùng thốt , cả phòng lập tức im bặt.
Một lúc lâu , Ôn Lư Dụ thở dài một : “Bảo Huynh , là chúng kết bái ?”
Có thông minh như ở bên cạnh, còn sợ kiếm bạc ?
Tĩnh Bảo híp mắt : “Không , kết nghĩa với mấy Cao Triều .”
Ôn Lư Dụ kêu lên t.h.ả.m thiết, kiếp, ngay cả tình nghĩa cũng mấy nhóc giành mất!
“Ôn Lư Dụ.” Cố Trường Bình đột ngột lên tiếng.
“Chuyện gì?”
“Ngươi ở Dương Châu lâu, hẳn mối quan hệ.”
Ôn Lư Dụ nheo mắt Cố Trường Bình, bụng nhủ: Ngươi nhón mông, ngươi định thả cái gì .
Càng như thế, càng khó ngươi mới !
“Có thì , nhưng nguội !” “ thở dài, giả bộ như thật lắm.
“Chưa nguội nhanh thế .”
Cố Trường Bình nâng chén rượu, giọng bình thản: “Chén kính ngươi. Uống xong, giúp Tĩnh Văn Nhược tìm cha.”
Ôn Lư Dụ chén rượu, chậc một tiếng, liếc Tĩnh Bảo một cái, môi đỏ răng trắng, quả thật quá đỗi tuấn tú, chẳng giống thư sinh, mà giống một tiểu thư khuê các nhà quyền quý cải nam trang thì đúng hơn.
Ôn Lư Dụ lắc đầu xua suy nghĩ : “Được, nhưng bữa ngươi mời!”
Tĩnh Bảo vội : “Để , để mời!”
“Ngươi xuống!” Cố Trường Bình ấn vai nàng , thuận tay phủi vai bên mấy cái: “Ta mời!”
Ôn Lư Dụ suýt sặc nước.
Vai bên của Tĩnh Bảo mới vỗ qua.
Họ Cố rõ ràng đang chê bẩn!
Mẹ kiếp!
Mọi chuyện bàn xong, Cố Trường Bình bảo Tĩnh Bảo về .
Tĩnh Bảo cứ tưởng hai còn chuyện riêng, bèn vui vẻ chào hỏi rời .
Chỉ Cố Trường Bình mới , nàng sớm về nghỉ ngơi.
Ngày đêm đảo lộn, ai chịu nổi mãi?
Ai ngờ Cố Trường Bình tính sai , Tĩnh Bảo về đến cửa thấy A Man mặt mày như táo bón, đợi ở cửa trong.
Không cần đoán cũng , đại tỷ Tĩnh Nhược Tố đến.
“Gia, bây giờ? Nói ?”
“Không !” Tĩnh Bảo dứt khoát lắc đầu.
A Man lo lắng yên.
Đại tiểu thư dễ đối phó như tam tiểu thư, ầm ĩ đ.á.n.h mắng, nhưng nhất định moi bằng , khó chơi lắm.
…
Trong tiểu sảnh.
Tĩnh Nhược Tố đang mắng thẳng mặt Tĩnh Nhược Tụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-300-dua-vao-chinh-minh.html.]
Mười mấy ngày , tam cứ giấu biệt chuyện trong lòng, tìm nàng, cũng chẳng khuyên can A Bảo, còn xứng chị nữa ?
Tĩnh Nhược Tụ cúi đầu lau nước mắt, dám câu nào, trong lòng thì oan ức c.h.ế.t.
Nàng gả , là ngoài, hơn nữa cả nhà họ Phó đang tá túc ở Tĩnh phủ, nàng còn gì? Nói nhiều sợ A Bảo giận.
Tĩnh Bảo ở cửa một lúc lâu, mới c.ắ.n răng bước .
Tĩnh Nhược Tố thấy nàng, bèn dựng thẳng mày liễu: “Chà, Thất gia bận cả đêm, rốt cuộc cũng chịu về ?”
“Đại tỷ!”
“Đừng gọi là đại tỷ, gánh nổi! Bây giờ ngươi lớn , càng lúc càng tiền đồ, suốt ngày hết lăn lộn với ông dính với ông , loại nữ nhân nơi hậu viện như lọt mắt ngươi nữa?”
Lời như d.a.o nhọn, Tĩnh Bảo đỡ nổi, đành cúi đầu lên tiếng.
Thấy nàng như thế, Tĩnh Nhược Tố càng giận, trừng mắt hiệu cho A Man, A Nghiễn lui ngoài.
“Quỳ xuống!”
“Tỷ?”
“Quỳ!”
Tĩnh Bảo vội lấy đệm gấm đặt xuống đất quỳ.
Tĩnh Nhược Tố tiến lên mấy bước, cố đè nén cơn giận: “Ta hỏi ngươi, tại ngày nào cũng chạy tới Tầm Phương Các? Ngươi tới đó gì?”
Tĩnh Bảo: “…”
“Ngươi thế nghĩ tới tiền đồ của ?”
Tĩnh Bảo: “…”
“Trả lời!” Tĩnh Nhược Tố gầm lên.
Tĩnh Bảo ngẩng đầu lên: “Tỷ đừng quản nữa. Đến kỳ thi xuân, sẽ cho tỷ một câu trả lời.”
“Thi xuân?” Tĩnh Nhược Tố gào lên: “Ngươi còn dám nhắc tới thi xuân ? Ta còn thấy nhục cho ngươi đấy! Ngươi quên ngươi từng hứa gì với ?”
Tĩnh Bảo: “Muội quên!”
“Nếu quên thì bắt đầu từ hôm nay, ở nhà sách tử tế, ngoài nữa!”
Tĩnh Bảo lắc đầu: “Muội .”
“Ngươi gì?”
“Muội, , , !”
“Ngươi…”
Tĩnh Nhược Tố mặt tái nhợt, trừng trừng đứa em trai một tay nuôi lớn: “Ngươi tức c.h.ế.t ?”
Tĩnh Bảo c.ắ.n răng, gì.
Bên cạnh, Tĩnh Nhược Tụ sợ đến trắng bệch, bật : “A Bảo, dù ngươi vì tiền đồ của , cũng nên nghĩ cho , cho các tỷ tỷ. Cả nhà đều trông chờ ngươi mà!”
“Trông chờ gì?” Tĩnh Bảo bật nhạt: “Dựa núi, núi thể sập. Dựa , thể chạy. Tốt nhất là trông cậy bản . Người khác, đều là giả dối!”
“Bốp!”
Tĩnh Nhược Tố giáng một bạt tay, giọng run rẩy: “Ngươi… nữa!”
Tĩnh Bảo ôm má nóng rát, ngẩng đầu, từng chữ: “Đừng trông cậy ai cả, hết hãy học cách trông cậy chính !”
…
Nửa canh giờ .
A Man chườm đá lên mặt chủ tử, đau lòng than: “Gia ơi, viện tam cô nương thì lắm chuyện đành, nhưng đại cô nương vẫn luôn đáng tin. Sao gia với nàng luôn chứ? Bạt tai oan uổng quá!”
Tĩnh Bảo vuốt khăn tay trong tay: “Ta còn dụng ý khác.”
Tĩnh phủ quả thật đang trông nàng, nhưng nàng chỉ là thường, thần thánh. Người ăn ngũ cốc, ngoài sinh lão bệnh tử, còn bất trắc.
Nàng nguyền rủa bản , nhưng nếu một ngày nào đó xảy chuyện, thì đại phòng ?
Nhất là tam tỷ, yếu đuối như thế, chịu đựng như thế, nếu thật sự tới ngày đó, sẽ khác nuốt đến còn mảnh xương.
Nàng chỉ nhân cơ hội để cho họ :
Nếu một ngày, Tĩnh Thất gia thật sự gượng dậy nữa, thì những còn chỉ thể dựa chính , đừng gửi hy vọng bất kỳ ai, kể cả ruột thịt!
A Man: “Gia nghĩ xa thật!”
Xa ?
Tĩnh Bảo ngáp một cái: “Đường dài mới ngựa , tiệc vui nào chẳng tàn, gọi là lo xa thôi. Chứ cả đời còn dài lắm!”
“Gia!” Giọng A Nghiễn từ ngoài vang : “Lục Biểu thiếu gia đến, đang đợi ở thư phòng!”