Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 299: Thiên vị người này, bạc đãi kẻ kia

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:38
Lượt xem: 197

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ngươi nhất định đang nghĩ: tham nhũng ngần tiền, đáng đời lắm!”

Ôn Lư Dụ nheo mắt : “Người thanh liêm thì sống lâu trong quan trường .”

Sắc mặt Tĩnh Bảo lập tức đổi: “Nếu theo , thì thiên hạ chẳng quan ?”

“Tham cũng tham lớn, tham nhỏ. Người tham lấy một hai lượng bạc thì ít lắm, nghìn năm cũng chỉ một hai . Bằng học trò khắp thiên hạ đều chen chân qua chiếc cầu độc mộc ? Là bởi họ trong đó lợi lộc.”

Tĩnh Bảo nhất thời đến cứng họng.

Ôn Lư Dụ tủm tỉm: “Tham, điều c.h.ế.t nhất trong quan trường. Đứng nhầm phe, theo nhầm , công cao lấn chủ mới là con đường c.h.ế.t. Ngươi tưởng vị tri phủ Dương Châu mới nhậm chức tham ? Tham y như ai. Hoàng đế chẳng lẽ ? Biết chứ. điều tra, bắt? Bởi ngài , tham quan thiên hạ nhiều đếm xuể, tra xuể.”

Tĩnh Bảo ngẩng đầu hỏi: “Vậy vì Tân đế tra ?”

Ôn Lư Dụ nhạt, khóe miệng méo : “Bởi vì lên vị trí Tri phủ Dương Châu là nhờ Tào Minh Khang nâng đỡ.”

Quả nhiên vẫn là cái lối mòn “một triều vua, một triều thần tử.”

Tĩnh Bảo lộ vẻ hiểu rõ.

“Lần tìm ngươi, chỉ để ôn chuyện. Ta dùng một tin tức, đổi lấy cái đầu óc của ngươi suy nghĩ giùm .”

“Ý là gì , Ôn đại ca?”

Ôn Lư Dụ rót cho một chén rượu: “Chờ đến, sẽ rõ với ngươi.”

Tĩnh Bảo giật : “Còn nữa? Ai ?”

Vừa dứt lời, bèn tiếng gõ cửa.

Ôn Lư Dụ nhướn cằm, : “Tự !”

Tĩnh Bảo ngẩng đầu, vặn đối diện ánh mắt của .

Người khựng bước.

Tĩnh Bảo định dậy nghênh đón, thì Ôn Lư Dụ ấn vai ngăn : “Gọi qua rót rượu , hôm nay ngươi là nhân vật chính, cứ yên. Họ Cố , qua đây rót rượu cho Bảo !”

Tĩnh Bảo suýt đập đầu bàn tự vẫn, học trò để rót rượu? nàng chán sống ?

Cố Trường Bình xuống, liếc Ôn Lư Dụ một cái đầy u ám, sang : “Trời lạnh, uống chén hoàng tửu cho ấm , thế nào?”

Tĩnh Bảo nào dám từ chối.

lúc đó, tiểu nhị mang rượu nóng tới.

Cố Trường Bình rót cho Tĩnh Bảo , đó mới rót cho , riêng chén của Ôn Lư Dụ thì để trống.

Gọi là thiên vị , bạc đãi kẻ cũng chẳng sai!

Ôn Lư Dụ định buông lời trêu chọc, nhưng thấy Cố Trường Bình cau mày, bèn nuốt lời bụng, vội đổi chủ đề: “Tin , liên quan đến cha ngươi.”

Tĩnh Bảo đang nhấp một ngụm rượu, lập tức sặc đến mức ho long trời lở đất, vội thò tay tìm khăn, phát hiện vội quá mang theo.

Cố Trường Bình đưa khăn tay của một tiếng động.

Tĩnh Bảo đỏ mặt, một cái, do dự một lúc mới nhận lấy.

Bên cạnh, ánh mắt Ôn Lư Dụ lướt qua lướt giữa hai , khóe môi cong lên.

Tĩnh Bảo lau khóe môi, siết chặt khăn trong tay: “Ôn đại ca, nhanh .”

“Đừng vội, tiên cho mượn bộ óc của ngươi một chút …”

“Được, , !” Tĩnh Bảo căn bản thể đợi hết.

Ôn Lư Dụ nhấp một ngụm hoàng tửu, : “Là như , từng thấy một giống cha ngươi ở điền trang nhà họ Lý tại huyện Bảo Ứng.”

“Thật ?” Bàn tay Tĩnh Bảo đang vịn bàn lập tức trắng bệch, giọng run rẩy.

“Thật thì chắc. Lúc đó định điều tra, nhưng bản cũng gặp rắc rối.”

Ôn Lư Dụ móc một tờ giấy trong n.g.ự.c : “Trên là địa chỉ cụ thể.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-299-thien-vi-nguoi-nay-bac-dai-ke-kia.html.]

Tĩnh Bảo định nhận lấy, nhưng nghiêng sang một bên: “Nói , chỉ là giống, khẳng định là đúng. Ngươi cũng tranh vẽ khác thật, nếu vui mừng hụt thì đừng trách .”

Tĩnh Bảo cổ họng nghẹn đắng, lặng lẽ : “Không trách, trách. Dù là vui mừng hụt, còn hơn gì để hy vọng.”

Nói xong, nàng lập tức ngoài, dặn dò A Nghiễn.

Cố Trường Bình tinh mắt, thấy khoảnh khắc nàng mở cửa, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, khỏi liếc Ôn Lư Dụ một cái, hạ giọng hỏi: “Chuyện hệ trọng như , vì sớm?”

Ôn Lư Dụ uể oải: “Thép dùng lưỡi dao. Quăng cái tin , nàng gì cũng sẽ tìm đến .”

Cố Trường Bình nghiến chặt răng.

Cái họ Ôn , thật khiến bóp c.h.ế.t!

Tĩnh Bảo trở , gương mặt sạch sẽ còn vết tích gì: “Ôn đại ca cần giúp gì, cứ . Chỉ cần giúp .”

Ôn Lư Dụ liếc Cố Trường Bình đầy đắc ý: Thấy , đây mới là hiệu quả thật sự.

Nét mặt Cố Trường Bình hờ hững, trong lòng thì thầm nghĩ: Tên c.h.ế.t kiểu gì?

Ôn Lư Dụ : “Là như thế , quả thật tham ít bạc, định dùng để ăn. Sau khi bàn với ngươi là Cố Trường Bình, quyết định mở một ngân trang. mở thế nào, quy chế , ý kiến của ngươi.”

Tĩnh Bảo sững , theo bản năng sang Cố Trường Bình.

Cố Trường Bình cụp hàng mi dài, ý rằng: chuyện thật.

“Tiên sinh góp cổ phần ?”

Không đợi Cố Trường Bình trả lời, Tĩnh Bảo đầu với Ôn Lư Dụ: “Tiên sinh vì chúng nghịch ngợm mà mất chức. Nếu Ôn đại ca mở ngân trang, thể mang theo cùng ? Không cần nhiều, chỉ cần hai phần lợi nhuận thôi.”

Ánh mắt Cố Trường Bình động, tựa như làn sóng gợn trong nhịp thở.

Ôn Lư Dụ tức đến bật , tên nhóc cho ơn lớn đến , còn dám mặc cả với ?

“Chắc Ôn đại ca thấy tham lam quá mức, đầu óc vấn đề. ngươi khoan vội kết luận, nãy chỉ mới sơ qua với . Ngươi hãy nốt phần hãy quyết.”

“Ngươi thử xem.”

“Ngân trang …” Tĩnh Bảo kể.

Bằng mắt thường cũng thấy, sắc mặt Ôn Lư Dụ từ thờ ơ trở nên nghiêm túc, dần dần lộ vẻ kích động.

lúc đó, Tĩnh Bảo chợt ngừng : “Ôn đại ca, nửa xin cho giữ một chút. Ngươi hãy tự suy tính .”

Tính gì?

Tính nên để Cố Trường Bình góp vốn ?

Tên nhóc ngân trang là do Hạo Vương mở, Cố Trường Bình là bạn thiết của Hạo Vương, nỡ bạc đãi bạn ?

Cần gì ngươi lo giùm?

Tính công tử trong Ôn Lư Dụ Tĩnh Bảo khơi dậy: “Bảo Huynh , nếu đồng ý thì ?”

“Đơn giản thôi!”

Tĩnh Bảo dậy, phất áo quỳ xuống đất phịch một tiếng, khiến Ôn Lư Dụ giật , sang trừng mắt Cố Trường Bình: Sao thế ?

Cố Trường Bình chẳng thèm liếc mắt qua.

Tĩnh Bảo dập ba cái đầu, dậy : “Cảm ơn Ôn đại ca cho tin tức về cha. Ba lạy là để cảm tạ. Còn theo cách , Ôn đại ca ít nhất cũng kiếm vài vạn lượng bạc mỗi năm, cũng là để cảm ơn. Ngươi thấy đủ ?”

Còn chặn họng ?

Ôn Lư Dụ vì sĩ diện mà gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng thầm c.h.ử.i Cố Trường Bình gì.

Họ Cố , dạy học trò cái kiểu gì ?

Quá gian xảo !

Còn nữa, nó, lầm . Không ngươi khác biệt với Tĩnh Bảo, mà là Tĩnh Bảo thật lòng quan tâm ngươi.

Nhìn xem, vì cả nửa đời của ngươi mà lo nghĩ đấy!

Nếu ai đối với như thế, dù nam nữ, mơ cũng tỉnh!

Loading...