Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 297: Có thể nhắm mắt rồi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:36
Lượt xem: 209
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi con đ.á.n.h thức lòng cầu tiến, thì tiềm năng bộc phát là vô tận. Nói như lời Cao mỹ nhân: “Không tự ép một phen, ai mà ưu tú đến nhường nào?”
Khi Tầm Phương Các lên đèn, thì một viện viện kín đáo phía cũng thắp sáng.
Bốn góc viện đều canh gác, đến một con ruồi cũng lọt qua .
Góc đông là Tiểu Cửu, góc tây là hầu Đồng Bán của Tiền Tam Nhất, góc nam và góc bắc lượt là hầu Mạch Tử của Từ Thanh Sơn và Phú Quý của Uông Tần Sinh.
A Nghiễn và Tiểu Thất cửa chính, trái mỗi một bên, trông chẳng khác gì hai vị thần giữ cửa.
Trong phòng chính viện viện, ngoài sáu bộ bàn ghế và bốn chậu than thì còn vật dụng nào khác.
Cố Trường Bình chính giữa, mặt hướng nam, khác với khi còn ở Quốc Tử Giám là nay trong tay thêm một cây thước gỗ. Ai mà chớp mắt nặng hơn nửa tấc, thước lập tức bay tới, trăm phát trăm trúng.
Người đầu tiên đ.á.n.h là Cao mỹ nhân.
Khi đang buồn ngủ díp cả mắt, cúi đầu xuống bàn lim dim một lát, thì cây thước phang thẳng mu bàn tay, đau đến nỗi gào một tiếng bật dậy, suýt nữa c.h.ử.i ầm lên. chạm ánh mắt của Cố Trường Bình, lập tức co rúm !
Người thứ hai đ.á.n.h là Uông Tần Sinh.
Không dám cúi xuống nữa, đành chống tay lên má , giấu cuốn sách mặt giả vờ đang học.
Thước gỗ đáp thẳng má trái, nửa bên mặt lập tức sưng vù như đầu heo, cũng dám , kêu cũng dám kêu. Cái mặt sưng tấy suốt ba ngày xẹp.
Có hai “dò mìn” , ba còn ai dám ngủ gật nữa? Mắt ai nấy mở to như chuông đồng.
Cố Trường Bình một đóng hai vai: lúc thì mặt đen nghiêm khắc, lúc dịu dàng như tấm gương sáng.
Đến lúc nghỉ giữa giờ, sai Tề Lâm mang cháo đêm nóng hổi đến. Năm con sói ngày đêm đảo ngược lập tức tranh thủ ăn lên tiếng đề nghị: “Tiên sinh ơi, thể đổi món cháo ạ?
“Tiên sinh ơi, thể đừng ngày nào cũng là cháo ạ?
“Tiên sinh ơi, thể cho tụi con chút thịt gặm ạ?
Cố Trường Bình đáp bằng một ánh mắt như dao: “Ta ?
Ta thu học phí của các ngươi ?
Than sưởi cũng do bỏ tiền , các ngươi còn mặt mũi nào mà đòi ăn đòi uống?”
Không còn mặt mũi nào!
Cả năm đồng thanh than vãn não nề!
Tĩnh Bảo nhanh chóng tính toán tài lực của trong bụng, quyết định để Lầu Ngoại Lâu nhận gánh nặng cung cấp bữa đêm.
Mỗi một phần, ngay cả hầu cũng . Mỗi ngày đổi món, phần của Cố Trường Bình thịnh soạn. Về lý do, Tĩnh Bảo : “Tôn sư trọng đạo!”
Bốn còn thấy Tĩnh Thất hào phóng như thế, hề tính toán với bọn họ nửa đồng, ánh mắt nàng lập tức trở nên dịu dàng như nước.
Xem xem, đúng là kết nghĩa!
Không , đối với Tĩnh Thất hơn mới !
Chủ tử cảm kích, đám hạ nhân càng cảm kích, trong đó cả Tề Lâm.
Tề Lâm khuôn mặt ngày càng hồng hào của chủ tử nhà , ngửa mặt thở dài: “Thế là xong! Tên nhóc chăm sóc gia quá chu đáo, … thể nhắm mắt !”
…
Năm ngày quen qua , Cố Trường Bình bắt đầu đề.
Tĩnh Bảo gọi đó là “chiến thuật biển đề”.
Mỗi đêm hai bài văn, khi thành, chấm điểm, mà bắt to mặt , để bốn còn bình luận góp ý.
Ban đầu, mấy như Cao Triều cứ tưởng Cố Trường Bình bẽ mặt bọn họ, nên khi thì lí nhí như muỗi kêu.
Chỉ Tĩnh Bảo, rõ ràng mạch lạc, dõng dạc vang dội.
Trong lòng nàng rõ ràng lắm, Cố Trường Bình đang gom trí tuệ của cả nhóm để soi cho một , cơ hội quý giá thế , cầu còn , ngại?
Ngại cái rắm!
Quả nhiên, Tĩnh Bảo xong, bốn lập tức thi vạch , Tĩnh Bảo ghi từng điều một. Khi văn , nàng cảm thấy như luyện võ đả thông hai mạch Nhâm Đốc, thứ đều sáng tỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-297-co-the-nham-mat-roi.html.]
Mấy cũng kẻ ngốc, nhanh lập tức nhận lợi ích của cách , càng thêm khâm phục Cố Trường Bình, càng nghiêm túc học hành.
Mười ngày , một bộ đề thi mô phỏng kỳ thi xuân đặt mặt năm , họ vùi đầu hăng say, đến tận sáng sớm mới lượt ngáp ngắn ngáp dài rời khỏi Tầm Phương Các.
Năm , khi họ khỏi, Ôn Lư Dụ len lén từ cửa .
Xem xong năm bài thi, mặt Ôn Lư Dụ nở nụ đắc ý.
“Cố Trường Bình, mà, nếu ngươi tâm ý dạy học, ắt sẽ đào tạo nên bao nhiêu nhân tài!”
Cố Trường Bình lười nhác : “Cần nhiều nhân tài như để gì?”
“Cũng đúng, ngươi chỉ cần Tĩnh Thất là đủ !”
Cố Trường Bình mặt cứng đờ một chốc, lập tức lấy bình tĩnh: “Ngươi thể chuyện khác ?”
“Chuyện khác á, thôi!”
Ôn Lư Dụ chễm chệ xuống ghế đối diện, bắt chéo chân, thản nhiên : “Ta tìm mặt bằng mở ngân trang , nhưng vẫn rõ quy trình, thể để mời học trò của ngươi uống chén rượu nhạt, bàn chút chuyện ăn ?”
“Được.”
…
Sáng sớm, nội viện Tĩnh phủ.
Vệ di nương dắt theo hai đứa nhỏ đến thỉnh an Tĩnh Nhược Tụ.
Dù trong lòng vui, Tĩnh Nhược Tụ vẫn tỏ rộng lượng, mời ba con trong, tiếp đón đầy đủ bánh.
Lúc , nha bế bé gái đến, Vệ di nương vòng cổ vàng nặng trĩu cổ bé, tươi rạng rỡ: “Thất gia đối với tiểu thư nhà chúng đúng là còn gì để , hết lòng hết . Tiểu thư nhà thật phúc.”
Tĩnh Nhược Tụ nàng khen A Bảo, trong lòng cũng vui theo.
Ai ngờ Vệ di nương chợt đổi giọng: “Chỉ … phúc lâu dài ?”
“Ý ngươi là gì?” Mặt Tĩnh Nhược Tụ sa sầm.
“Phu nhân chẳng gì ?” Vệ di nương thở dài: “Thất gia mười ngày lập tức lui tới Tầm Phương Các . Tuy tuổi trẻ thích chơi bời là bình thường, nhưng ngày nào cũng như , thể chịu nổi, mà bạc cũng chịu nổi !”
Tĩnh Nhược Tụ thế, đầu ong ong đau nhức.
Tối qua nàng vì chuyện mà mất ngủ cả đêm. A Bảo hiểu gì mà coi Tầm Phương Các như nhà .
Tuy với phận của , nàng tin A Bảo dám điều gì quá phận, nhưng kỳ thi xuân sắp tới , như chẳng là đùa giỡn ?
“Phu nhân đừng trách lắm lời, chỉ là xót xa cho tiểu thư nhà . Nhà họ Phó chúng vốn cao sang gì, tiểu thư trưởng ruột thịt để dựa , nếu đến cả Thất gia cũng…”
Giọng Vệ di nương nhẹ nhàng mềm mại, đầy u sầu, ánh mắt Tĩnh Nhược Tụ đầy vẻ thương cảm.
Chỉ Tĩnh Nhược Tụ , đàn bà hiểm độc vô cùng. Chỉ một câu mà xoáy đúng hai vết thương lòng sâu nhất của nàng:
Một là sinh con trai.
Hai là tương lai của A Bảo!
Đáng tiếc, nàng ăn vụng về, tính tình mềm yếu, chẳng thể bật câu nào, chỉ thể siết chặt lấy chiếc bàn con, đốt ngón tay trắng bệch.
Vệ di nương thấy đạt mục đích, bèn kính cẩn cáo lui. Vừa khỏi cửa phòng, khóe môi nàng lập tức nhếch lên trong lặng lẽ.
Cứ tức giận !
Tốt nhất là tức c.h.ế.t luôn!
Vậy thì sẽ danh chính ngôn thuận ghế chính thê!
Lúc , Tĩnh Nhược Tụ nhịn nổi nữa, cho đuổi hết nha một đến viện của Tĩnh Bảo.
Ai ngờ tới, A Man lập tức báo Thất gia vẫn về, Tĩnh Nhược Tụ giận lo, vung tay áo bỏ .
Đi đến nơi , nghĩ tới từng lời của Vệ di nương, nước mắt tuôn như mưa.
“Đệ !”
Một giọng nam trầm ấm vang lên lưng nàng...