Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 294: Năm đại công tử phóng đãng

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:33
Lượt xem: 180

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo hấp tấp quát lên: “Ngồi nghiêm chỉnh , đừng nghiêng ngả nữa!”

Gã kỹ nam xoắn chặt khăn tay, c.ắ.n môi, đôi mắt ầng ậc nước: “Thất gia , đàng hoàng thì ai đến nơi như thế chứ… Có ngài chán nô gia , nếu chán thì thẳng, nô gia , ngài tìm đứa khác xinh hơn là !”

Nói , nước mắt như cần tiền, lộp độp rơi xuống.

Sao !

“Ngồi cho nghiêm , từ từ tính tiếp, từ từ thôi!”

Tĩnh Bảo dỗ lau mồ hôi, trong bụng thầm chửi: Cao Triều, đồ lưu manh đáng c.h.ế.t, ngươi đẩy một nam nhân thật thụ như sang cho , ngươi… ngươi hại c.h.ế.t thì !

Cao Triều thì híp cả mắt, chẳng khác gì tên côn đồ dở lẳng lơ.

Họ Tĩnh , nể mặt Cố Trường Bình nên mới nhịn vụ , nhưng nhịn nghĩa là quên, hôm nay mà chọc cho ngươi một trận, thấy với cái danh “Cao mỹ nhân” mà ngươi đặt cho lắm!

Hắn nham hiểm: “Bảo bối , Thất gia nhà ngươi uống rượu, ngươi giúp nàng bóp bóp chân, xoa xoa eo, mát-xa… n.g.ự.c !”

Tĩnh Bảo hoảng vía, hồn bay phách tán: “Không !”

“Thế Thất gia… gì nào!”

Gã kỹ nam vỗ một cái lên m.ô.n.g Tĩnh Bảo, uốn éo nũng nịu : “Muốn gì, nô gia đều dâng hết!”

“…”

Tĩnh Bảo nổi hết da gà, kéo ghế dịch xa, suýt nữa đào mộ tổ họ Cao lên mà hỏi cho nhẽ.

Không ngờ nàng dịch, gã cũng dịch theo.

Nàng dịch tiếp, kỹ nam dứt khoát định lên đùi nàng.

Tĩnh Bảo hết chịu nổi, bật dậy, tới bên cửa sổ, đẩy toang : “Cái đó… nóng quá, cho hít chút khí!”

Kỹ nam: “…”

Thất gia ngốc , ngoài trời lạnh cắt da, mà dám bảo nóng?

Phía bên , ánh mắt Từ Thanh Sơn cũng khó chịu chẳng kém, cau mày nhíu mũi, dáng vẻ khó chịu mặt.

Tửu lâu đến ít , nào cũng thấy quen, huống hồ còn đám “ẻo lả” mặt.

lúc đó, kỹ nữ sờ đũng quần , khiến da đầu nổ tung: “Nghiêm túc chút , đừng tay chân lộn xộn.”

Lại một đòi nghiêm túc nữa!

Kỹ nữ phì , kéo tay áo Từ Thanh Sơn, thì thầm: “Ca ca của , thì ngươi thích chứ thích ~”

Từ Thanh Sơn: “…”

Một lúc , mới ngộ hàm ý trong câu đó, lập tức cứng đờ như cây gỗ, chỉ còn đồng tử là còn động .

Mắt đảo qua trái, đúng lúc thấy Uông Tần Sinh.

Uông Tần Sinh còn t.h.ả.m hơn, mặt đỏ như gấc, khom lưng, hai tay ôm chặt lấy , co thành một cục.

E là trong lòng đang suy nghĩ xem cách nào co cả đầu .

Kỹ nữ bên cạnh , đành nghiến răng: “Gia gia, nô gia chịu nổi thật đó!”

Uông Tần Sinh nghiêng đầu, thản nhiên đáp ba chữ: “Quỷ mới tin!”

Kỹ nữ: “…”

Mắt đảo qua , thấy Tiền Tam Nhất.

Chỉ thấy Tiền Tam Nhất đẩy kỹ nữ , che miệng ho một tiếng: “Lại đây, ngươi nghiêm , đúng , đấy… tay chân đừng lung tung, mắt cũng đừng liếc ngang liếc dọc. Ta hỏi ngươi, ngươi nam là dương, nữ là âm ? Cho một lượng bạc, sẽ kể cho !”

Kỹ nữ: “…”

Tiền Tam Nhất khoát tay: “Thôi , hôm nay thiệt một chút, kể cho ngươi miễn phí luôn. Chuyện là từ thời Bàn Cổ khai thiên lập địa, Nữ Oa…”

“Gia !”

Kỹ nữ nheo mắt đưa tình, uốn éo: “Bàn Cổ gì chứ, Nữ Oa gì chứ, nô gia hiểu . Hay để nô gia kể cho gia về chuyện hoan ái giữa nam nữ ?”

Tiền Tam Nhất: “…”

Trực tiếp thế luôn ?

“Rầm...”

Cửa phòng đột nhiên đẩy mạnh từ bên ngoài, giật nảy , đồng loạt ngẩng đầu lên…

Người đàn ông ở cửa, hai tay chắp lưng, ánh sáng và bóng tối giao hòa, gương mặt chẳng lấy một tia ấm áp, lạnh lẽo cả căn phòng.

Vãi thật!

Là Cố Trường Bình!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-294-nam-dai-cong-tu-phong-dang.html.]

Sao tới đây???

Năm đồng loạt trợn mắt, cơ thể cứng đờ.

Rồi…

Cao Triều: “…”

Tiên sinh, ngài mở to mắt mà , đám nhóc hư hết !

Tĩnh Bảo: “…”

Tiên sinh, đừng họ Cao bậy, là ép đó!

Từ Thanh Sơn: “…”

Tiên sinh, động tay, động chân, miệng cũng mở!

Uông Tần Sinh: “…”

Tiên sinh, dáng của lên tất cả !

Tiền Tam Nhất: “…”

Tiên sinh, chỉ định kể một câu chuyện về âm dương, về nam nữ thôi mà!

Sau đó…

Cả đám đồng loạt bật dậy, lăn xả nhào tới mặt Cố Trường Bình, giữa ánh kinh ngạc của đám kỹ nữ và kỹ nam, “bịch bịch bịch” quỳ rạp thành một hàng!

Lúc , lưng Cố Trường Bình vang lên hai giọng , trong đó một là Thẩm Trường Canh: “Đây là năm đại tử mà Cố Trường Bình thu nhận ư? Ta thấy là năm công tử phóng đãng thì !”

“Khụ khụ khụ… họ bình thường cũng mà!”

“Ổn mà Quốc Tử Giám đuổi học?”

“…”

“Ổn mà liên lụy khiến Cố Trường Bình mất chức?”

“…”

“Thẩm Trường Canh, ngươi đang đùa ?”

“…”

“Biểu cảm của ngươi là … ồ, hiểu , là mắt của Cố Trường Bình mù !”

“Khụ khụ khụ… cũng mù!”

“Ta thấy chỉ mù, mà còn ngu nữa!”

“Khụ khụ khụ… Ôn Lư Dụ, ngươi xem, chúng còn cứu ?”

“Có chứ, hạ độc cho chúng c.h.ế.t hết là xong.”

“Khụ khụ khụ… cũng là một cách!”

Vừa dứt lời, chen cạnh Cố Trường Bình, ánh mắt lướt qua cả năm : “Năm đó kỳ thi xuân, ông đây tuy đến mức treo đầu mà học, lấy dùi đ.â.m đùi, nhưng cũng học ngày học đêm nghỉ lấy một hôm. Cả Cố Trường Bình cũng dồn hết tâm sức, mà các ngươi thì ? Uống rượu, tìm gái, hoang đàng... đúng là tài thật đấy!”

Cao Triều , mấp máy miệng hỏi: “Cái tên đòi hạ độc tụi là tên nào ?!”

Ba còn lắc đầu.

Chỉ Tĩnh Bảo hiểu rõ: đó là bạn đồng môn của Cố Trường Bình!, Ôn Lư Dụ, cựu tri phủ Dương Châu từng bãi chức.

Hay là nên trục xuất khỏi sư môn?

Cố Trường Bình nâng mí mắt, ánh sắc như d.a.o khiến tim run rẩy. Năm chẳng dám đối diện, lập tức cúi gằm đầu xuống.

“Từ hôm nay trở , còn là của các ngươi nữa. Đường ai nấy , tự mà lo liệu!”

Giọng Cố Trường Bình lạnh lẽo đến thấu xương, như lưỡi d.a.o cắt huyết mạch, khiến cả năm lập tức tim gan vỡ vụn.

Tĩnh Bảo hoảng hốt: “Tiên sinh, sai , xin hãy cho một cơ hội nữa!”

Uông Tần Sinh : “Tiên sinh, đừng đuổi bọn , dám nữa !”

Từ Thanh Sơn cuống quýt: “Ta vụng về, xin đ.á.n.h một trận cũng !”

Tiền Tam Nhất đơ mặt: “Tiên sinh … phạt nộp tiền cũng mà!”

Cao mỹ nhân nên gì, ngẩng đầu lên, vặn đối diện ánh mắt của Cố Trường Bình. Trong mắt giấu kín lưỡi dao, khiến Cao mỹ nhân rụt cổ , lập tức tránh ánh .

Thẩm Trường Canh phẩy tay, đám kỹ nữ và kỹ nam lập tức cúi đầu lặng lẽ rút lui.

Cửa đóng , trong phòng yên ắng đến mức thể tiếng kim rơi, im lặng đến rợn .

Trong lòng năm dâng lên tuyệt vọng, thứ tuyệt vọng như thể cả thế gian ruồng bỏ, còn ai để dựa , nơi nương tựa!

 

Loading...