Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 290: Không đọc sách nát nữa!
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:29
Lượt xem: 195
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Tiến sĩ giận dữ ngẩng đầu, thấy mặt thì tức đến mức bật lạnh lẽo: “Từ Thanh Sơn, ngươi tạo phản ?
“Tạo phản thì ?
Từ Thanh Sơn ưỡn cổ đáp trả. Đánh ẻo lả mấy cái còn đủ, còn đ.á.n.h tiếp, tưởng Từ Thanh Sơn c.h.ế.t chắc? Ta với ẻo lả mới kết nghĩa hôm qua kìa!
Lúc mà giúp , còn xứng nữa ?
“Ngươi, ngươi, ngươi... trời sập , phản trời luôn ! Người , mau gọi Thẩm Trường Canh tới cho … khai trừ… tất cả… đuổi hết khỏi Quốc Tử Giám!
Đường Tiến sĩ lúc tức đến mức sắp ngất xỉu.
lúc đó, Từ Thanh Sơn buông thước phạt xuống, Đường Tiến sĩ lùi lập tức mấy bước, gót chân vấp bàn, loạng choạng một cái, “rầm” một tiếng, ngã bịch xuống đất.
“Tạo phản ! Học trò đ.á.n.h ! Trời đ.á.n.h sét giáng cái thứ tạp chủng!”
Ba chữ “tạp chủng ” chọc giận Từ Thanh Sơn. Hắn lao tới, túm lấy cổ áo Đường Tiến sĩ: “Lão tạp mao, gan thì nữa?”
Lão tạp mao?
Hắn dám gọi ông là lão tạp mao?
Đường Tiến sĩ trợn trắng mắt, lăn ngất xỉu.
Nửa khắc .
Tĩnh Bảo, Tiền Tam Nhất và Từ Thanh Sơn cùng quỳ nền đất, đến cả đệm quỳ cũng , khí lạnh từ phiến đá xanh ngấm thẳng khiến Tĩnh Bảo rùng .
Bên ngoài, Uông Tần Sinh thò nửa cái đầu , dám thở mạnh.
Thẩm Trường Canh nghiến răng cả đám, cơn giận từ lòng bàn chân bốc thẳng lên đỉnh đầu.
Lại là mấy đứa !
Lại là mấy đứa !
Đám nhóc đang chê sống lâu quá đấy chứ? Ngày nào cũng gây chuyện, rõ ràng là chọc tức c.h.ế.t mà!
“Thẩm Trường Canh! Ngươi phân xử , ngươi thử xem! Ta dạy học ở Quốc Tử Giám bao nhiêu năm, từng thấy đám giám sinh nào ngông cuồng càn rỡ đến ! Loạn , loạn hết !”
Đường Tiến sĩ bệt ghế, thở hồng hộc, rõ ràng mà tiếp tục tức nữa thì e rằng sẽ sớm hơn Thẩm Trường Canh một bước về trời.
“Đường lão, lũ nhóc đúng là đáng giận, nhưng hết Đường lão giữ gìn sức khỏe !”
“Đừng gọi là Đường lão! Ta rõ ở đây luôn: Quốc Tử Giám thì chúng nó, chúng nó thì ! Thẩm Trường Canh, ngươi tự quyết định !”
“Chuyện ...”
Thẩm Trường Canh nhức đầu như búa bổ: “Thế , phạt bọn họ quỳ thêm mười hai canh giờ, mỗi chịu mười roi lòng bàn tay, Đường lão thấy đủ ?”
“Chưa đủ! Chưa đủ! Đám cặn bã thế , thể để chúng nó ở Quốc Tử Giám ! Nếu Khổng phu tử suối vàng , nắp quan tài cũng đậy nổi mất!”
“Khổng phu tử mà ngươi dùng đề thi cũ của khác để qua mặt giám sinh, nắp quan tài mới thật sự đậy nổi !” Tiền Tam Nhất cãi .
Từ Thanh Sơn dùng ánh mắt đầy sát khí: “Mắng chúng là cặn bã? Chính ngươi mới là cặn bã trong giới dạy học!”
Tĩnh Bảo hoảng hốt, kéo nhẹ tay áo hai : “Thiếu gia, tổ tông ơi, mỗi bớt một câu , nữa là hỏng việc thật đấy.”
Đã hỏng còn gì!
Đường Tiến sĩ thấy tụi nhỏ hối cải còn dám c.h.ử.i , vỗ bàn “bốp bốp bốp” liên hồi.
“Thẩm Trường Canh! Ngươi , ! Cái đám súc sinh … Người ! Người ! Đánh cho ! Đánh cho thật mạnh !”
“Tất cả câm miệng cho !”
Thẩm Trường Canh quát lớn, gân xanh bên thái dương giật giật.
Hắn coi như , đám nhóc ngoài Cố Trường Bình thì chẳng ai thể trị nổi cả!
Ngay lúc , Đường Tiến sĩ ngắt lời, trong lòng bực tức, bèn buông một câu c.h.ế.t: “Con dạy là của cha, dạy nghiêm là của ! Dạy cái đám súc sinh thế , Cố Trường Bình cách chức cũng là đáng đời! Đáng lắm!”
Mắng nàng, đ.á.n.h nàng, nh.ụ.c m.ạ nàng Tĩnh Bảo đều thể nhẫn. Vì chuyện vốn là tụi nàng sai.
mà mắng Cố Trường Bình thì Tĩnh Bảo chịu nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-290-khong-doc-sach-nat-nua.html.]
Nàng trầm mặt, từng chữ từng lời: “Đường Tiến sĩ, ngươi dù gì cũng là một dạy học, mở miệng là “súc sinh”, ngậm miệng là “tạp chủng”, đó là đạo ?”
Tiền Tam Nhất cũng nổi giận: “Loại như ngươi mà xứng ? Cút qua một bên !”
“Hừ, cái đống sách nát , ông đây học nữa!”
Từ Thanh Sơn vung tay, kéo Tĩnh Bảo và Tiền Tam Nhất dậy, còn ngẩng đầu trừng mắt Đường Tiến sĩ: “Không đuổi học ? Ai sợ ai? Rời khỏi cái Quốc Tử Giám , ông đây vẫn thể quan lục triều như thường!”
Lời dứt, khắp phòng im phăng phắc.
Tĩnh Bảo: “…” Thật luôn ?
Tiền Tam Nhất: “…” Đàn ông đích thực!
Thẩm Trường Canh: “…” Cố Trường Bình, kiếp ngươi mau tới đây , thật sự sắp tụi nhóc tức c.h.ế.t !
Uông Tần Sinh ngoài cửa: “…” Giờ nên ở Quốc Tử Giám một , đuổi cùng đây?
Đường Tiến sĩ trợn mắt nữa, ngất xỉu.
Sau khi lên gân xong, thường hai trạng thái:
Một là hối cải, thì .
Hai là hối hận dằn vặt bản .
Từ Thanh Sơn và Tiền Tam Nhất là kiểu thứ nhất, còn Tĩnh Bảo thì là kiểu thứ hai.
điều khiến Tĩnh Bảo hối hận là mở tờ giấy , chứ vì những lời để bênh vực Cố Trường Bình.
Những lời đó, cả đời nàng cũng sẽ hối hận.
“Gia, giờ ? Biết ăn với trong phủ thế nào đây?” Nguyên Cát thu dọn lo lắng.
“Trời sinh voi thì sinh cỏ!”
Tĩnh Bảo để an ủi, thật trong lòng nàng cũng rối bời. Mọi chuyện khác đều dễ ăn , chỉ riêng phía là thể qua loa .
“Gia, chi bằng bên Hầu gia cũng cho báo một tiếng?”
A Nghiễn do dự một lát, sắc mặt Tĩnh Bảo đen như đáy nồi, dè dặt tiếp: “Bên phủ Lâm An cũng báo tin thôi, trốn thoát !”
Tĩnh Bảo khổ: “Ngươi tự liệu mà sắp xếp .”
“Thế còn đại tiểu thư với tam tiểu thư?”
“Đại tỷ giấu , cũng báo tin luôn . Còn tam tỷ thì thôi, giấu bao lâu thì giấu bấy lâu.
“Gia, cho A Nghiễn mạn phép thêm một câu, chuyện hôm nay...”
Chưa kịp hết, cửa một cước đá bung. Tiền Tam Nhất và Từ Thanh Sơn vai kề vai phấn khởi bước .
“Tĩnh Thất, dọn xong ? Từ Thanh Sơn tối nay mời, ăn một bữa ở Lầu Ngoại Lâu, mừng kết thúc cuộc đời khổ sở ở Quốc Tử Giám!”
Hai ngốc ?
Chuyện mất mặt như mà cũng ăn mừng ?
“Đi thôi, thôi, cau mày gì, trời sinh voi thì sinh cỏ!” Tiền Tam Nhất kéo tay nàng.
Tĩnh Bảo câu “trời sinh voi thì sinh cỏ” mà chỉ vỡ răng, hóa thành cái hồ lô kín miệng, một câu, lắc đầu.
“Không !”
Từ Thanh Sơn vẻ mặt thất vọng của ẻo lả, lúc mới sực nhớ lúc hào hứng đuổi, quên hỏi xem Tĩnh Thất thế .
Tĩnh Thất khác , nàng còn gánh cả cơ nghiệp Tĩnh gia mà!
“Ẻo lả... hối hận ?”
“Không hối hận!”
Tĩnh Bảo gắng gượng với : “Ngoài trời rét lạnh lắm, uống rượu , về ôn bài. Nếu đỗ Thám hoa, mới hối hận cả đời.”
Từ Thanh Sơn xong, gật đầu: “Nghe cũng lý. Vậy để hôm khác nhé. Ngươi thu xếp nhanh , với Tiền Tam Nhất đợi ngoài cửa! À đúng , còn tên nhóc Uông Tần Sinh ?”