Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 286: Một đời Trường Bình

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:25
Lượt xem: 207

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giống như một chậu nước lạnh dội thẳng lên đầu, Lý Quân Tiện lập tức rùng một cái.

"Ngươi nhớ kỹ, nàng chọn con đường đó thì từ đây còn chung đường với chúng nữa!"

Cố Trường Bình chống hai tay xuống đáy hồ thẳng dậy, xương quai xanh lộ rõ, nối liền với đường nét cổ và cằm đẽ của nam nhân.

"Chuyện nàng , chẳng liên quan gì đến chúng . Ngươi mà còn thương tiếc nàng thì là đang hại chính . Nếu thì dẹp ngay cái ý nghĩ đó, an phận thần tử của ngươi ."

Lời dứt, xung quanh lập tức tĩnh lặng như c.h.ế.t.

Rất lâu .

Lý Quân Tiện đột nhiên bật mỉm : “Trên đời , hai loại nam nhân xuất sắc."

Cố Trường Bình nhíu mày.

"Một loại là như học trò Từ Thanh Sơn của ngươi, loại còn là ngươi."

Lý Quân Tiện nheo mắt: “Từ Thanh Sơn là kiểu khiến thiết, cùng uống vài chén rượu lớn, kết nghĩa . Còn ngươi…"

"Ta thì ?"

"Ngươi lớp da đẽ là độc d.ư.ợ.c mãnh liệt nhưng phát tác chậm, ngấm tận xương c.h.ế.t nhưng thể đến gần. Chẳng trách mà đến cả vị ở phủ Trưởng công chúa cũng cam tâm tình nguyện để ngươi trị.”

Lý Quân Tiện tự giễu: “Ta may mắn vì kết nghĩa với ngươi, chứ trở thành kẻ thù."

Ánh trăng rọi lên gương mặt điềm tĩnh của Cố Trường Bình.

Hắn nhẹ giọng : “Thập Nhị lang, kiếp sẽ bao giờ là kẻ thù của ngươi!"

Lý Quân Tiện khựng , cảm thấy lời chỗ cái gì mà 'kiếp '? Đang định hỏi , thì thấy Cố Dịch bước nhanh tới.

"Gia, của Tầm Phương Các mời gia qua một chuyến."

Sắc mặt Cố Trường Bình đổi.

Gió đêm nổi lên, cuốn bay đầy đất tuyết.

Tại khúc ngoặt đầu phố, Tĩnh Bảo xoa xoa tay. Gió tuyết phương Bắc thực sự quá khắc nghiệt, lướt qua mặt cứ như d.a.o cắt, mặc bao nhiêu cũng vẫn thấy lạnh.

Cố Trường Bình còn về?

Đã chứ!

, Tĩnh Bảo nhờ ba ngươi hỗ trợ bình phong. Người đang quỳ trong miếu Khổng Tử là Nguyên Cát tráo đổi quần áo với nàng.

Từ khi Cố Trường Bình bãi miễn tất cả chức quan, nàng cảm thấy như quả bóng , ngay lập tức mất hết khí thế.

Nàng nhất định tìm Cố Trường Bình, mấy câu với , mới mong vực dậy tinh thần.

Thế là nàng màng gì nữa, cứ thế chạy đến đây. Tất nhiên, với ba thì nàng viện cớ lo lắng cho tam tỷ ở nhà, về thăm dò tình hình.

Nàng nghĩ kỹ đời , luôn một hai chuyện táo bạo.

Nếu chuyện đó liên quan đến Cố Trường Bình thì đáng giá!

"Gia, nên lên xe ngựa đợi ?" A Nghiễn cầm ô hỏi.

"Không cần, bộ một chút cũng ."

Tĩnh Bảo giậm chân mở to mắt, liên tục ngó đầu ngõ.

A Nghiễn nàng, trong lòng càng lúc càng rõ ràng một phỏng đoán, cảm giác như tảng đá chìm xuống đáy tim.

Gia ơi là gia!

Người chẳng đang tự chuốc khổ ?

Người và Cố Trường Bình kiếp thể khả năng chứ!

"Chát…"

"Chát…"

"Chát…"

"Sao đ.á.n.h đến thế chứ!"

Ngoài cửa, Cẩm cô sốt ruột vòng vòng, đẩy cửa dám, để mặc tiểu thư nổi giận, thương cho Cố Trường Bình.

Lo lắng đến cực điểm, bà chỉ giọng thở dài.

Trong phòng.

Cố Trường Bình đang quỳ giữa gian phòng, roi quất lên , hình vẫn vững như núi, chỉ là chiếc áo lót màu trắng ngà loang lổ m.á.u đỏ.

Trong mắt Cố Ấu Hoa bốc lên một tia lửa giận: “Cố Trường Bình, ngươi khó khăn lắm mới bò lên vị trí Thượng thư, mà vì một Phác Chân Nhân đổ sông đổ bể. Ngươi xem đáng đ.á.n.h ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-286-mot-doi-truong-binh.html.]

Cố Trường Bình ngẩng thẳng lưng: “Đáng!"

"Chát…"

"Ta dặn ngươi bao nhiêu thời cơ tới thì đừng động đến Phác gia. Ngần năm còn nhịn , giờ nhịn nổi?"

"Con hả giận!"

"Chát...”

"Ta cần ngươi hả giận ? Phác xứng đáng ? Có xứng ?"

Cố Ấu Hoa gào đến khản giọng, thể lảo đảo phịch xuống ghế, thở dốc từng .

Ánh nến hắt lên bầu khí lặng như tờ.

Bà chợt thở dài: “Ngươi tên Trường Bình, là Thái hậu đặt tên, mong ngươi cả đời bình yên, giữ lấy hậu duệ cho Cố gia."

"Bao năm qua, ngươi vững vàng cẩn trọng, vẫn nghĩ ngươi là trọng, chẳng ngờ… Trường Bình , Phác gia là gì chứ, là gì mà đáng cho ngươi tay? Ngươi nên như !"

"Lục ca của tính tình ngang tàng, cái gì cũng bất chấp. Trên ngươi một nửa m.á.u của nó, đừng học theo, học là khổ đấy!"

"Một quang minh lạc như nó, bọn họ dám đổ nước bẩn lên đầu nó mà nó cũng chẳng kêu một tiếng. Cố gia trăm năm mới một nhân tài như , thế mà bọn chúng hủy hoại nó, hủy cho sạch còn gì…"

Cố Trường Bình dậy, mặc áo ngoài, đến bên Cố Ấu Hoa, xuống nắm lấy tay bà, dịu dàng : “Đêm khuya, phòng nghỉ ."

"Lục ca!"

Cố Ấu Hoa bỗng dưng hét lên: “Bọn họ Cố gia sụp đổ, xứng gả Phác gia , hai lời mà bỏ . Ta mất mặt Cố gia mất, mất… mất!"

Giọng bà vốn cao vút như những nữ nhân khác, mà khàn đục, trầm thấp. Vậy mà lúc run rẩy nghẹn ngào.

Viền mắt Cố Trường Bình đỏ lên.

Bà là nữ nhân cao quý nhất của Cố gia, nhưng cũng từng là kỹ nữ nổi danh nhất trong thanh lâu . Dù điên dại nửa phần, bà vẫn còn nhớ nỗi đau xé lòng .

"Không mất mặt, một chút cũng . Đi thôi, chúng xem Lục ca ngủ , vẫn còn đang chữ…"

Rời Tầm Phương Các, trời khuya.

Cố Dịch nghĩ đến thương tích lưng gia, nổi giận quất mạnh roi ngựa khiến Tề Lâm cảm giác tim như sắp bật khỏi lồng ngực.

Bỗng nhiên, xe ngựa hí vang một tiếng, dừng .

"Gia, ngài xem kìa?"

Cố Trường Bình vén rèm, sững .

Cuối con đường, đang giậm chân xoa tay, phía hầu đang che dù. Người tán ô liên tục ngó về phía bên , là Tĩnh Văn Nhược.

"Tên nhóc , cũng còn chút lương tâm." Tề Lâm nhỏ giọng lẩm bẩm.

Cố Trường Bình liếc , thấp giọng : “Đi qua đó."

Từ xa, Tĩnh Bảo thấy xe ngựa đến, khi đến gần mới phát hiện là xe ngựa của Cố phủ, trong lòng vui mừng, vội xách áo chạy .

Tới gần, nàng nở nụ với Cố Trường Bình. Nước nơi khóe mắt nụ che lấp.

"Thưa , giờ mới về?"

"Sao ngươi ở đây?" Cố Trường Bình xuống xe, nhíu chặt mày.

"Con chuyện tìm ."

Tĩnh Bảo liếc A Nghiễn, A Nghiễn lập tức lấy ngân phiếu trong n.g.ự.c đưa qua.

"Chỗ bạc cứ cầm dùng , nếu đủ, chỗ con vẫn còn. Lầu Ngoại Lâu mấy chi nhánh, đều do con và ba tỷ tỷ cùng mở. Giờ bốn chúng con nhường một phần, vẫn thể sống sung túc."

Tĩnh Bảo cứ thế một mạch, chẳng nhận nét mặt Cố Trường Bình đổi mấy .

"Cho nên cần lo, gì thì cứ , lưng luôn con!"

"…"

Cố Trường Bình đột nhiên cảm thấy tim hiểu vì mà thắt .

Tên nhóc , nửa đêm còn chờ ở đây là sợ còn tiền tiêu ?

Tĩnh Bảo đưa bạc cho Tề Lâm vẫn đang ngơ ngác hiểu gì, cúi thật sâu Cố Trường Bình, đó tính lao màn tuyết gió.

Đợi lâu như , nàng cũng nghĩ thông suốt, so với hỏi han nhiều khiến vui, chi bằng thật lòng chút việc thiết thực cho .

Bạc là thứ ngay cả thiên tử cũng thể thiếu.

Bất ngờ nắm lấy tay nàng.

Lòng bàn tay chạm khiến cả hai đều run.

 

Loading...