Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 282: Chịu trách nhiệm cả đời

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:21
Lượt xem: 206

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thần Cố Trường Bình dẫn học trò Cao Triều, khấu kiến Hoàng thượng!"

Tân đế ngẩng đầu, ánh mắt rơi xuống Cố Trường Bình, tràn đầy tiếc nuối. Lẽ , thể trở thành vị Hình bộ thượng thư trẻ tuổi nhất của Đại Tần triều.

"Thái y viện báo, đầu gối của Phác Chân Nhân ít nhất điều dưỡng một năm rưỡi mới thể . Cố đại nhân, là ngươi quá lỗ mãng ."

"Thần đáng c.h.ế.t!" Cố Trường Bình cúi thấp , dập đầu sâu.

Tân đế dời tầm mắt sang Cao Triều. Cao Triều cụp mắt, ánh rơi , mà ngơ ngẩn.

Tân đế nhíu mày: "Tắc Thành, hiện giờ ngươi còn gì để ?"

"..."

"Tắc Thành? Cao Triều!"

"À?"

Cao Triều thu ánh mắt từ Cố Trường Bình , liếc tân đế một cái, lơ đễnh đáp hai chữ: "Không !"

Tân đế bước xuống long án, : "Sang năm ngươi đến tuổi nhược quán, cũng nên trưởng thành . Phủ Trưởng công chúa chỉ còn ngươi, nhờ ngươi gánh vác gia môn."

"Dựa gánh? Trưởng công chúa còn c.h.ế.t mà!"

Tân đế chỉ Cao Triều: “Ngươi ngươi ngươi" một hồi, tay run bần bật, cuối cùng chỉ thể thở dài, quát: "Cao Triều, ngươi trẫm tức c.h.ế.t ?"

Cao Triều ngẩng cổ lên, dáng vẻ như : "Muốn c.h.ế.t thì cứ c.h.ế.t, kệ chứ."

Tân đế chẳng buồn liếc thêm cái nào: “Cố Trường Bình!"

"Thần mặt!"

Cố Trường Bình ngẩng đầu, ánh mắt chạm tân đế, trong đó, thấy điều .

"Về , ngươi hãy dạy dỗ Tắc Thành cho , nó tiền đồ, cũng là phúc phận của ngươi."

"Thần tạ ơn hoàng ân!"

"Ai học với chứ?" Cao Triều lạnh mặt đáp.

Cố Trường Bình thở dài: "Hoàng thượng, thần vô đức, xứng , xin chọn một vị khác cho Cao công tử."

"Cố Trường Bình, đừng ép !" Cao Triều nghiến răng ken két, giận đến ngứa cả răng.

Cố Trường Bình , trong mắt lạnh lẽo châm chọc, như : "Nói , đừng giấu nữa, cho sảng khoái."

Chỉ một cái, rũ mi, cúi đầu, thêm lời nào.

Vai Cao Triều run rẩy, lòng rối như tơ vò.

Nếu , sẽ thèm liếc một cái nữa.

Phải, chắc chắn là !

"Gì chứ? Không cho nổi giận một trận !"

Cao Triều hổ hóa giận, giở thói trẻ con: "Cố Trường Bình cho ngươi , một ngày , cả đời chịu trách nhiệm với học trò, ngươi đừng hòng bỏ rơi !"

Cả đời?

Đừng hòng?

Nghe xem, xem, coi nó ăn ?

Còn thể thống gì hả!!!

Tân đế Cố Trường Bình bằng ánh mắt đồng cảm. Cố Trường Bình liếc Cao Triều, hờ hững mỉm .

*

Hôm , buổi triều sớm.

Hoàng đế lâm triều, ban bố ba sự việc:

Thứ nhất, Cố Trường Bình lỡ tay Phác Chân Nhân thương, đạo đức thiếu sót, cách chức Tế tửu và Hình bộ thượng thư.

Thứ hai, giám sinh Cao Triều ẩu đả đ.á.n.h cùng Vương Uyên, phẩm hạnh tệ hại, lập tức đuổi khỏi Quốc Tử Giám.

Thứ ba, chức Tế tửu Quốc Tử Giám do Thẩm Trường Canh kế nhiệm; chức Hình bộ thượng thư do Vương Quốc Công đảm nhiệm.

Sự việc ban , trăm quan xôn xao, đồng loạt về phía Vương Quốc Công.

Vương Quốc Công vội vàng dập đầu tạ ơn, trong khi trán chạm đất, mặt ông nở nụ đắc ý.

Ha ha ha ha, triều đình sẽ là thiên hạ của nhà họ Vương ông !

*

Tại Thủy Tịch điện.

Tô Uyển Nhi phịch xuống ghế, thần hồn điên đảo, hai hàng lệ nóng tuôn rơi: “Cô cô, như , Quân Tiện ca ca quan tâm đến ? Huynh , thương nhất mà!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-282-chiu-trach-nhiem-ca-doi.html.]

Thẩm cô cô cũng nghẹn ngào trong lòng.

Khi xưa Hạo vương từng học ở Tô phủ, yêu thương Uyển Nhi nhất. Ngón tay nàng kim châm một chút, cũng xót xa suốt ba ngày.

Trong cung gì ngon, gì vui, Uyển Nhi luôn là phần đầu tiên.

Ngay cả Cố Trường Bình cũng , nàng bảo đông tuyệt đối tây, chỉ cần nàng một cái, thể vui suốt cả ngày.

Sao giờ từng một đều lời thế !

Nam nhân đời thật đúng là bạc tình vô nghĩa mà!

"Nương nương, đừng đau lòng nữa, giữ gìn thể là quan trọng nhất, từ từ tính tiếp."

Tô Uyển Nhi nghẹn ngào: “Cô cô còn gì mà , sợ những ngày tháng trong cung của ... sẽ càng lúc càng khó sống."

"Không còn Hoàng thượng ?"

"Ngài ? Còn mềm tai hơn cả phụ nữ, trông cậy gì chứ?"

Tô Uyển Nhi nhào lòng Thẩm cô cô, nấc: “Cô cô ơi, cam lòng, c.h.ế.t cũng cam lòng!"

"Đừng vội, đừng vội!" Thẩm cô cô vỗ nhẹ trong lòng, dỗ dành: "Sẽ cách, nhất định sẽ cách."

*

Phượng Tảo cung.

Vương Hoàng hậu đưa ngón tay thon trắng như ngọc, : "Truyền cho ngự thiện phòng, hôm nay bản cung sẽ thiết yến tại noãn các trong Ngự hoa viên, mời các vị trong hậu cung đến dự, bảo họ chỉ cần chuẩn món ngon là ."

"Vâng, nương nương!"

Vương thị đẩy , bước đến gương đồng.

Trong gương là một mỹ nhân trang dung lộng lẫy, đầu đội mũ phùng cửu thiên bằng mã não chạm rỗng, chim phượng dát vàng đính hồng ngọc ở giữa, hai bên trang điểm bằng mã não và phỉ thúy, ánh sáng rực rỡ muôn phần.

Bộ tóc vấn cao điểm kim bộ diêu, mỗi bước là từng nhịp vang nhỏ xíu, phong thái như phượng múa rồng bay, tuyệt sắc giai nhân.

Bộ trang phục là giấc mộng của bao nữ nhân hậu cung, nhưng chỉ nàng mới xứng.

Cái ả Tô Uyển Nhi xứng!

Vương thị mỉm đắc ý.

Việc nàng sắp tiếp theo, là ép hoàng đế lập Thái tử.

Ba mươi năm , nàng sẽ là Thái hậu uy nghiêm nhất Đại Tần, nắm giữ đại quyền, trong thiên hạ đều kính nàng, sợ nàng.

Tại Tạ phủ.

Tạ Vân Phong đặt đũa lên bàn, do dự mãi .

Tạ Lan ăn xong, dùng khăn lau miệng, quầng thâm mắt cha : "Cha, lời gì thì cứ ."

"Lan nhi !" Tạ Vân Phong dè dặt: "Cố Trường Bình e là nữa , là chúng chọn khác ?"

"Hắn , thì liên quan gì đến con?"

Tạ Lan nhíu mày: "Nếu thật lòng yêu con, dân thường con cũng gả; nếu trong mắt con, thì dù thiên tử tới cầu hôn con cũng lấy."

"..."

"Cha, đặt con trong mắt, thì đổi cũng là lẽ thường. Người cần vì chuyện mà ăn ngon ngủ yên."

Tạ Vân Phong thở phào nhẹ nhõm.

Thật ông vốn chẳng dính líu gì đến nhà họ Cố, chỉ vì do Tô nương nương mai, nên khó lòng từ chối.

Giờ Cố Trường Bình thất thế, Tô nương nương chắc cũng sẽ nhắc tới chuyện hôn sự nữa, xem như xong chuyện.

Nghĩ tới đây, ông nảy một ý: "Sau với chỗ Tô nương nương, cha cũng nên tránh xa thì hơn."

"Không cần thế."

Tạ Lan hờ hững : "Có bệnh thì trị, bệnh thì bắt mạch. Người nghề y, đều thể mất bản tâm."

Tạ Vân Phong: "..."

"Lão gia, tiểu thư, quản gia Tô phủ mang lễ tạ đến."

Tạ Vân Phong định mở miệng, thì Tạ Lan : "Bảo họ mang đồ về, tiện thể nhắn với Tô đại gia rằng, chỉ là chuyện nhỏ, cần khách sáo."

"Chuyện ..."

Tiểu đồng dám quyết, chỉ lão gia.

Tạ Vân Phong bất đắc dĩ phất tay: "Đi , theo lời tiểu thư."

Đứa con gái của ông, từ nhỏ tính tình quái gở, dễ mềm lòng, giờ càng lớn càng chính kiến.

Tạ gia... là do nó quyết định cả !

 

Loading...