Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 28: Gặp Nguyên Cát
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:09:51
Lượt xem: 282
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo trở về phủ thì trời khuya.
A Nghiễn thấy nàng trở về, bèn tiến lên thấp giọng : “Gia, chuyện chút manh mối. Mấy bên cạnh đại thiếu phu nhân đau bụng đều là do ăn món chay ở chùa. Món chay đó là do nhị phu nhân ban cho. Còn con ngựa , tiểu nhân tìm mãi vẫn tra vì nó đột nhiên kinh hãi.”
Thủ đoạn thật sạch sẽ.
Tĩnh Bảo bóp nhẹ sống mũi mấy cái, khẽ : “Ba ngày nữa Quốc Tử Giám học. Để một ở phủ thế thì an . Ngày mai ngươi đến Hầu phủ một chuyến, nhờ mượn hai thị vệ đến.”
A Nghiễn ngập ngừng: “Gia, chỉ hai thôi ?”
“Đủ .”
Tĩnh Bảo chắc nịch: “Người bên nhị phòng ngốc. Mẹ thêm hai thị vệ bên cạnh, họ hẳn hiểu ý nghĩa là gì.”
Về đến phòng, A Man bưng t.h.u.ố.c sắc sẵn đến. Tĩnh Bảo bịt mũi uống xong, đặt bát xuống, ngẩng đầu lên lập tức thấy trong phòng thêm một chiếc rương gỗ trắc đỏ.
“Nó từ thế?”
A Man mở nắp rương: “Là của Hầu phủ đưa tới, là quà mừng cho Thất gia. Nô tỳ xem , là đồ quý hiếm. Mẹ ruột của Tứ cô nương ngoài quà mừng còn thêm hai mươi lượng bạc.”
Tĩnh Bảo trầm mặc một lát : “Cứ giữ . Ngày mai dặn , đến Hầu phủ thì tiện tay mang theo hai xấp lụa tặng Lưu di nương.”
“Gia, cái là của Ngũ cô nương gửi đến, xử lý thế nào ạ?”
A Man lấy một túi thơm thêu cảnh uyên ương nghịch nước. Tĩnh Bảo suýt nhức đầu, mới gặp mặt Ngũ cô nương một mà uyên ương nghịch nước !
Gan Ngũ cô nương cũng lớn thật!
“Ngươi cứ giữ , cơ hội thích hợp thì trả .”
A Man gật đầu ghi nhớ, : “Người tên Nguyên Cát đưa đến viện chúng , Gia gặp ?”
Tĩnh Bảo lười biếng ngả xuống giường: “Mai gặp cũng !”
…
Sáng hôm .
Tĩnh Bảo gặp Nguyên Cát trong thư phòng. Cậu bé chỉ tầm mười hai, mười ba tuổi, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú, trông chẳng khác nào một tiểu cô nương.
Tĩnh Bảo hiểu rõ: tìm một như đặt bên cạnh nàng là cân nhắc kỹ lưỡng. Nếu chọn một tên nhóc đầu óc đơn giản, hiểu nặng nhẹ, e là sẽ khó cho nàng.
Trong lúc Tĩnh Bảo đang quan sát Nguyên Cát, thì Nguyên Cát cũng đang đ.á.n.h giá nàng. Không bộ dạng ngốc nghếch hợp mắt Thất gia ?
Trong lúc còn đang băn khoăn, Thất gia dịu dàng : “Người thể phòng , ngoài A Man thì ngươi là đầu tiên. Nguyên Cát, gia trông cậy ngươi .”
Nguyên Cát từng ai với như , mừng sợ, nhất thời đáp thế nào.
Cậu đỏ mặt quỳ xuống đất dập đầu ba cái rõ kêu, khiến Tĩnh Bảo bật : “Sao thế, ngươi định so xem trán và phiến đá xanh cái nào cứng hơn ?”
Nguyên Cát gãi đầu, khẽ hai tiếng, mặt đỏ ửng gì.
A Man vội kéo dậy, tỉ mỉ dặn dò từng việc, sợ nhớ hết nhắc nhắc vài .
Đến trưa, A Nghiễn trở về, theo là hai thị vệ mang đao uy phong lẫm liệt.
Tĩnh Bảo dẫn đến gặp Lục thị. Lục thị tít mắt thưởng bạc, nhưng hỏi lấy một câu vì đặt ở viện .
Tĩnh Bảo cảm thấy nhà quả thật thông minh. Biết hết chuyện nhưng chẳng lời nào, thứ đều để đứa “con trai” quyết định.
Quả nhiên, hôm lập tức truyền tin nhị phu nhân bệnh, mời đại phu đến khám.
Bệnh của Triệu thị, một phần là do tức giận vì Thất gia Quốc Tử Giám, phần còn là hai thị vệ mang đao dọa sợ.
Phụ nữ trong nội trạch, quản lý cũng chỉ là mảnh vườn , mấy khi thấy đao thật s.ú.n.g thật.
Tĩnh Bảo cố ý dẫn hai thị vệ tới viện của Triệu thị thăm hỏi, là để cho bà “nuốt trôi”.
Triệu thị chuyện nên chột , tức cũng dám bộc phát, giận cũng dám phát tiết, còn nhỏ nhẹ với Tĩnh Bảo. Biểu cảm mặt thì đừng cũng thú vị đến mức nào.
Tĩnh Bảo thấy, trong lòng cũng nhẹ nhõm hẳn.
Tuy dám chắc từ nay về Triệu thị còn những suy nghĩ bẩn thỉu, nhưng ít nhất trong thời gian tới, bà hẳn sẽ dám manh động. Như nàng cũng yên tâm Quốc Tử Giám học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-28-gap-nguyen-cat.html.]
…
Bận rộn mấy ngày, chớp mắt đến ngày nhập học.
Sáng sớm hôm đó, khi bên ngoài còn mờ mịt sương, Tĩnh Bảo A Man đ.á.n.h thức. Vừa rửa mặt xong, Lục thị phòng, theo là Lưu ma ma.
Lưu ma ma mở hộp đựng đồ ăn, bày từng món bàn, là món Tĩnh Bảo thích nhất: cháo gạo tẻ và bánh bao nhỏ hấp.
“Vào học , việc tự cẩn thận, đừng để khác sơ hở. Nếu gì thì lập tức về nhà báo tin."
Lục thị dừng một chút, tiếp: “Trong nhà thiếu bạc, con cứ thoải mái mà tiêu. Quan hệ với bạn học, nên kết giao thì kết giao, nhưng giữ cách. Chuyện bên ngoài con cần lo, còn đại tỷ của con ở bên hỗ trợ.”
Tĩnh Bảo dặn, trong lòng ấm áp vô cùng.
Đó cũng là lý do nàng cam tâm tình nguyện giả trai. Mẹ và ba chị đối với nàng đều hết lòng hết !
Ăn hết một xửng bánh bao, Tĩnh Bảo mới buông đũa, nhấp một ngụm súc miệng. Vừa ngẩng đầu thấy A Man đang chăm chú .
Con bé thức dậy mắt ngấn lệ, trông đáng thương đáng yêu.
“Khóc gì đấy? Gia nhà ngươi học chứ lên đoạn đầu đài ?”
“Phì phì phì!”
A Man tức giận: “Sáng sớm , gia đừng mấy lời xui xẻo thế, để nô tỳ lo lắng mãi yên.”
Tĩnh Bảo : “Phải học bói toán cho đàng hoàng đấy. Về sẽ kiểm tra, đoán đúng là ăn đòn!”
A Man: “Nếu đoán đúng thì ?”
Tĩnh Bảo: “Thì gia ôm một cái!”
Mặt A Man đỏ bừng: “Gia còn Quốc Tử Giám mà học cái thói miệng lưỡi trơn tru!”
“Ngươi tưởng ai gia cũng ôm chắc? Được ôm, ngươi nên vui mừng mới !”
A Man suýt nữa nổi điên.
Vị Thất gia …
Còn đắn nổi !
…
Thất gia chẳng mấy đắn đó vẫn giữ lễ nghi đầy đủ, đến phòng của Nhị lão gia để thỉnh an.
Triệu thị bệnh, Nhị lão gia bèn nghỉ viện của Tiểu Thúy di nương. Khi Tĩnh Bảo đến, ánh mắt Tiểu Thúy ngập tràn xuân sắc, lén lút liếc Tĩnh Bảo.
Tĩnh Bảo bộ dạng thấy ưa. Lấy vợ thì chọn hiền, nạp thì chọn , nhưng cái vẻ đắn, sớm muộn gì cũng đội sừng cho chồng thôi.
Nghe Nhị lão gia dặn dò vài câu, nàng lập tức cáo lui.
Ra tới cổng giữa, ba đường đợi sẵn bên ngoài.
Tĩnh Bảo vốn chẳng thiết gì với ba vị đường . Lúc nhỏ Lục thị giữ trong nội trạch, đến khi lớn hơn thì họ theo cha kinh, cả năm cũng chỉ gặp dịp Tết.
Tĩnh Bảo cũng chẳng nên gì, chỉ hành lễ tươi vài câu chuyện gia đình, đó mới rời phủ.
…
Xe ngựa lăn bánh con đường lát đá xanh, tim Tĩnh Bảo đập thình thịch.
Sự bình tĩnh mặt nàng là để cho ngoài xem. Những điều Lục thị lo lắng, nàng cũng lo.
Đi vệ sinh thì ?
Tắm rửa thế nào?
Quan trọng nhất là, thời tiết mỗi ngày một nóng, áo quần mỏng dần, cơ thể mỗi ngày một lớn… ?
Tĩnh Bảo vén một góc rèm xe, luồng khí lành lạnh buổi sớm phả mặt. Một chú chim nhỏ sà qua bầu trời tĩnh lặng, bay về phía bầu trời rộng lớn hơn.
Nàng tự gõ đầu một cái, thầm nhủ: “Mười lăm năm qua phận còn lộ, thì còn sợ gì nữa chứ?"