Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 275: Xảy ra chuyện rồi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:13
Lượt xem: 220

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Không , , chỉ là chân mềm chút thôi!"

Không chỉ chân mềm nhũn, mà đầu còn đau như nổ tung, não như sắp vỡ . Tĩnh Bảo cố gắng thẳng : “A Man, mau áo quần cho gia!"

"Gia nên uống nhiều rượu như !" A Man trách nhẹ.

"Ta..." Tĩnh Bảo cứng họng đáp .

...

Trang viên suối nước nóng.

Lý Quân Tiện mặc một bộ trung y trắng, tóc buông xõa, đang chữ bàn, khí bên trong khác biệt hẳn với cái giá lạnh ngoài trời.

Đã sống nhiều năm ở vùng Tây Bắc giá rét, mùa đông ở kinh thành với chẳng đáng là gì.

Lý Mẫn Trí bỏ viên hương cao lò xông: “Loại hương tự điều chế, vương gia thử xem mùi thế nào?"

"Không tệ."

Lý Quân Tiện chẳng buồn ngẩng đầu mà khen.

Từ khi về kinh, mỗi tháng đến hai ba ngày ở trang viên . Lý thị tính tình nhã nhặn, thích điều chế hương liệu, ở đây ngủ ngon hơn hẳn nơi khác.

"Vương gia!" Thị vệ cận vội vã bước : "Trong kinh xảy chuyện ."

Lý Quân Tiện chau mày, đặt bút, ngẩng đầu hỏi: "Chuyện gì?"

Thị vệ liếc Lý trắc phi, thấy vương gia ý tránh mặt, mới kể đầy đủ sự việc thiếu một chữ.

Lý Quân Tiện chỉ suy nghĩ một thoáng lập tức đoán đầu mối ở biệt viện.

"Biệt viện xảy chuyện gì, điều tra rõ ?"

"Bẩm vương gia, biệt viện của Cao phủ Cẩm y vệ bao vây, đang tra hỏi từng , nhưng vẫn hỏi điều gì."

Ánh mắt Lý Quân Tiện lập tức lạnh băng: "Cả Cẩm y vệ cũng điều động, chuyện nhỏ !"

Lý Mẫn Trí vốn hận nhà họ Phác thấu xương, nhạt: "Cố Tế tửu dễ gây chuyện, chắc chắn là khác chọc ."

Lý Quân Tiện liếc nàng một cái, Lý Mẫn Trí lúc mới lỡ lời, vội cúi hành lễ lui trong phòng.

Vương gia ghét nhất là đàn bà nhiều chuyện, càng ghét nữ nhân can dự chính sự. Đừng thấy thường ngày ôn hòa, một khi chạm giới hạn, sẽ trở mặt vô tình. Mình thật sự sơ suất .

Lý Mẫn Trí , Lý Quân Tiện gõ nhẹ góc bàn, dặn dò: “Thứ nhất, điều tra rõ ràng bộ chuyện từ đầu đến cuối.

Thứ hai, cử theo dõi phủ Trưởng công chúa và phủ Vương quốc công, xem động tĩnh gì.

Thứ ba, nghĩ cách đưa tin từ trong cung ngoài."

"Tuân lệnh!"

Thị vệ lui , ánh mắt Lý Quân Tiện mới lộ vẻ nghi ngờ.

Lúc nãy Lý thị đúng một điều: Tử Hoài vốn bốc đồng, thể đ.á.n.h gãy đầu gối của Phác Chân Nhân chứ?

Chuyện ... thật dễ xử lý.

...

Tại chính sảnh, một nam nhân trung niên đó, sắc mặt trắng bệch đến chói mắt. Tĩnh Bảo liếc qua là nhận ngay, từng gặp ở Quốc tử giám.

Thịnh Vọng chỉ ghế bên cạnh: "Ngồi!"

Tĩnh Bảo nào dám , bước lên hành lễ: "Đại nhân đến phủ việc gì quan trọng ạ?"

Thịnh Vọng chỉ lặng lẽ quan sát Tĩnh Bảo lâu, gì.

Thần kinh Tĩnh Bảo căng lên hết mức, nghiến răng gọi : "Đại nhân?"

Thịnh Vọng ngắm đủ , mới lạnh nhạt : "Phụng chỉ đến hỏi vài câu."

Nghe giọng điệu , sự thấp thỏm trong lòng Tĩnh Bảo vơi ít nhiều: “Đại nhân cứ việc hỏi."

"Ngươi và Cao Triều quan hệ gì?"

"Bạn học, bạn ."

"Chỉ thôi?"

"Chỉ thôi."

"Cao Triều tình ý gì vượt quá giới hạn với ngươi ?"

"Sao thể chứ?"

Giọng Thịnh Vọng chợt nghiêm : "Ngươi chắc chắn?"

Tĩnh Bảo trừng to mắt, hiểu ẩn ý của y là gì. Gì mà chắc chắn? trong lòng Cao Triều chỉ Cố Trường Bình, thể ý gì với ?

lời dám toạc , nàng chỉ gật đầu thật mạnh.

Sắc mặt Thịnh Vọng đổi: “Vậy còn Vương Uyên và Phác Chân Nhân thì ? Họ ý gì với ngươi ?"

Tĩnh Bảo trừng mắt, trong lòng kêu khổ: Ta chỉ uống rượu say một trận, tỉnh dậy mà ai cũng yêu mến thế ?

"Họ chắc cũng gì với ."

"Ngươi và hai đó từng xích mích gì chăng?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-275-xay-ra-chuyen-roi.html.]

"Với thì , nhưng với Cao Triều và Từ Thanh Sơn thì . Vì thiết với hai đó nên cũng vạ lây đôi chút." Tĩnh Bảo đoán nổi ý đồ của Thịnh Vọng, chỉ cố trả lời khách quan.

"Tiên sinh ngươi Cố Trường Bình đối xử với ngươi thế nào?"

"Rất !"

"Với Vương, Uyên thì ?"

"Cũng !"

"Có từng đ.á.n.h mắng ?"

"Chưa từng!"

Tĩnh Bảo thật sự quen tra hỏi thế , dứt khoát chủ động : "Tiên sinh đối xử với tất cả các giám sinh ở Quốc tử giám, dù chúng nghịch ngợm thế nào, nhiều lắm cũng chỉ phạt quỳ, từng đ.á.n.h mắng. Chuyện giám sinh đều thể chứng."

Thịnh Vọng ho một tiếng, đột nhiên đổi đề tài: "Hôm nay ngươi say rượu?"

"Vâng!"

"Say xong xảy chuyện gì, ngươi ?"

Ta cũng đây!

Sắc mặt Tĩnh Bảo ỉu xìu: "Tỉnh ở trong phủ, đại nhân tới."

"Hoàn nhớ ?"

"Không nhớ chút nào!"

"Có thấy gì ?"

"Không thấy gì cả!"

"Tửu lượng của ngươi bao nhiêu?"

"Chừng hai lạng rượu trắng, rượu nếp thì uống nhiều hơn."

"Trên bàn tiệc uống bao nhiêu?"

Tĩnh Bảo cau mày suy nghĩ: "Chắc ... hai, ba lạng gì đó."

Thịnh Vọng gõ tay lên bàn mấy cái, trầm ngâm một lúc : "Được , hỏi tới đây thôi, ngươi nghỉ ngơi cho ."

"Thịnh đại nhân!"

Tĩnh Bảo đ.á.n.h bạo bước tới một bước, chặn đường của Thịnh Vọng.

Chiều cao của nàng và Thịnh Vọng gần bằng , bốn mắt chạm khiến Thịnh Vọng tức đến độ giọng cũng cao vút: “Tĩnh sinh, đường của bản chỉ huy sứ mà ngươi cũng dám cản ?"

"Ta..."

Tĩnh Bảo vô thức lùi một bước, nhưng tim đập dồn dập, lập tức bước tới .

Sau đó, nàng rút từ trong tay áo một tờ ngân phiếu, dúi sang.

"Xin đại nhân cho một câu, và Cao Triều rốt cuộc xảy chuyện gì? Sao triệu cung?"

Thịnh Vọng thấy mệnh giá ngân phiếu “tận một ngàn lượng, lập tức tức giận đỏ cả mặt.

Cố Trường Bình ơi Cố Trường Bình, đám học trò nguoi dạy đều là cái thứ gì hả?

Đánh gây chuyện thì thôi , còn nhỏ tuổi hối lộ?

Thịnh Vọng mặt sầm , hất tay áo bỏ .

Ra khỏi viện, tùy tùng hạ giọng : "Lão đại, bạc nhận? Chỉ cần mở miệng, lớn nhỏ gì chẳng do quyết định?"

Ánh mắt Thịnh Vọng nheo , nhạt: "Một vụ ẩu đả nho nhỏ mà khiến Cẩm y vệ chúng nhúng tay , bạc đó ngươi sợ cầm bỏng tay ?"

Chuyện ... nước sâu!

...

Tĩnh Bảo phịch xuống ghế, hai tay chống gối, giọng run run: "A Nghiễn, chuyện vẻ !"

A Nghiễn gật đầu đồng tình.

Từ lúc Cố đại nhân với "đừng hỏi", cảm giác .

"A Nghiễn, đây?" Tĩnh Bảo thì thào.

Một ngàn lượng bạc mà moi nổi một câu tin tức, tình hình rõ ràng nghiêm trọng hơn nàng tưởng nhiều. Bằng , Cẩm y vệ sẽ mặt.

Hơn nữa, Cao Triều và Cố Trường Bình là ai chứ?

Một thích hoàng gia; một ăn lương triều đình.

Sao thể triệu cung cả nửa ngày trời mà chút tin tức?

Xảy chuyện !

Nhất định là xảy chuyện !

rốt cuộc là chuyện gì chứ?

Trong lòng Tĩnh Bảo rối như tơ vò.

 

Loading...