Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 274: Cẩm y vệ đến

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:12
Lượt xem: 187

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đa... đại nhân!" Nguyên Cát run giọng : "Ngài... ngài đến đây?"

"Ngươi là Nguyên Cát?" Cố Trường Bình trả lời mà hỏi ngược , giọng nghiêm khắc từng thấy.

"Dạ... , Cố đại nhân!"

"Kể bộ quá trình sự việc."

Nguyên Cát ngẩn : "......" Sự việc nào cơ?

"Sao đến đây? Nói!"

Cố Trường Bình quát một tiếng, Nguyên Cát suýt quỳ sụp xuống: “Tiểu... tiểu nhân cùng gia trở về phủ, nửa đường bánh xe ngựa gãy, Cao công tử bảo bọn tiểu nhân đến đây nghỉ chân. A Nghiễn cùng Tiểu Thất bên cạnh Cao công tử tìm bánh xe mới, tiểu nhân ở trông gia, gia uống nước nóng, tiểu nhân nhóm lửa cùng Tiểu Cửu, thì thấy tình hình như !"

"Còn ?" Cố Trường Bình chỉ Phác Chân Nhân đang lăn lộn kêu rên đất: "Sao ở đây?"

Nguyên Cát sắp đến nơi: "Tiểu nhân... thật sự ạ!"

Cố Trường Bình rũ mi, khóe môi dường như thoáng hiện nét buồn, một hồi mới : "Đi gọi hết đến đây!"

"Dạ, !" Nguyên Cát đầu bỏ chạy.

Cố Trường Bình xuống cạnh Phác Chân Nhân, túm lấy : "Nói, ngươi và Vương Uyên mặt ở đây?"

Phác Chân Nhân Cố Trường Bình đầy oán độc, nghiến răng chịu hé lời.

Cố Trường Bình thấy hỏi gì, đành trong nhà, bế đang giường cả lẫn chăn lên.

Tĩnh Bảo đang ngủ, theo bản năng áp mặt n.g.ự.c , khiến trái tim Cố Trường Bình rung động như dây đàn gảy nhẹ một cái.

Đồ ngốc!

Hắn thở dài, bước nhanh ngoài.

Bên ngoài, A Nghiễn, Tiểu Thất, Tiểu Cửu lao thẳng viện, giật cảnh tượng mắt.

Đã xảy chuyện gì?

Sao Phác Chân Nhân ở đây?

"A Nghiễn?"

"Cố đại nhân!"

"Ngồi xe ngựa của Cao phủ, đưa gia ngươi về phủ."

A Nghiễn lưỡng lự dám động đậy, Cố Trường Bình liếc một cái, A Nghiễn lập tức bước tới đỡ , hạ giọng hỏi: “Đại nhân, xảy chuyện gì?"

"Đừng hỏi, về !"

A Nghiễn hiệu bằng mắt với Nguyên Cát, ba chủ tớ nhanh chóng rời .

Cố Trường Bình lạnh mặt : "Tiểu Thất, đưa Phác Chân Nhân tới Thái y viện, thể xương đầu gối rạn, bảo thái y chữa trị."

Rạn xương?

Tiểu Thất tròn mắt nhưng dám hỏi gì, lập tức cõng chạy .

Tiểu Cửu lo lắng liếc Cố Trường Bình: "Cố đại nhân, còn gia nhà tiểu nhân thì ?"

Cố Trường Bình vẫy tay.

Tiểu Cửu sợ hãi bước tới, một bàn tay lớn đặt lên vai .

"Xe ngựa của Tĩnh phủ, là ai phá bánh xe?"

Tiểu Cửu: "......"

"Ta đếm đến ba!"

Cố Trường Bình mặt đổi sắc: "Một, hai..."

"Là gia bảo bọn tiểu nhân !"

"Người bên cạnh Tĩnh Thất cũng do sai các ngươi đưa chỗ khác?"

"Dạ!"

"Hắn để gì?"

"Việc cụ thể tiểu nhân cũng rõ, gia bảo thì bọn hạ nhân ."

"Vậy ?" Cố Trường Bình hừ.

Tiểu Cửu run rẩy: "Gia thể sẽ phát hiện một bí mật lớn."

"Bí mật gì?"

"Gia , chỉ bảo chờ xem kịch !"

Cố Trường Bình buông tay, : "Gia ngươi đang ở bên trong, đừng động , đưa Vương Uyên cạnh về phủ Quốc công."

Tiểu Cửu: "…"

"Chuyện hôm nay hé một lời ngoài." Giọng Cố Trường Bình bỗng nghiêm khắc: "Nghe rõ ?"

Lưng Tiểu Cửu ướt đẫm mồ hôi: "Nghe rõ ạ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-274-cam-y-ve-den.html.]

Cố Trường Bình bước phòng, xuống mép giường, ánh mắt chằm chằm Cao Triều đ.á.n.h ngất.

Chuyện đại khái đoán một nửa.

Cao Triều lẽ phát hiện phận nữ nhi của Tĩnh Thất, nên mới bày kế đưa nàng đến đây; còn Vương Uyên và Phác Chân Nhân là bám theo đến.

Đến gì thì rõ!

Chỉ là cú đ.á.n.h , vì vội quá nên tay nặng, dùng đến bảy phần lực, nên như !

E là rắc rối !

Cố Trường Bình giơ tay lên, gân xanh mu bàn tay, còn suy nghĩ vớ vẩn nữa, chỉ tập trung nghĩ nên xử lý việc thế nào.

Hắn nhấc Cao Triều lên giường, dùng ngón tay cái bấm mạnh huyệt nhân trung, Cao Triều giật tỉnh dậy, bật dậy, mắt mở mơ hồ, thấy Cố Trường Bình đang yên tĩnh .

Hắn ngẩn một lúc mới nhớ chuyện đó, sắc mặt lập tức biến đổi.

"Cố Trường Bình, tên khốn Vương Uyên ?"

"Sao các ngươi đ.á.n.h ?" Cố Trường Bình hỏi ngược .

"Ta..." Cao Triều cứng cổ: "Ta , bọn họ xông , mấy câu bẩn thỉu, đ.á.n.h thôi!"

Cố Trường Bình lạnh lùng : "Nói thật!"

"Ta đang thật mà!"

"Cố đại nhân!" Tiểu Cửu bất ngờ xông : "Vương Uyên tỉnh giữa đường, lao thẳng cung , tiểu nhân cản , đến xin đại nhân chỉ thị."

"Không cần cản, chắc chắn là cáo trạng ."

Vừa dứt lời, áo n.g.ự.c Cao Triều túm chặt, Cố Trường Bình cuống, buột miệng: “Hắn cáo trạng gì, ?"

Ầm ầm ầm ...

Cả căn phòng như biến thành hầm băng, đóng băng cả Cao Triều bên trong, lạnh thấu xương.

Cố Trường Bình Tĩnh Thất là nữ nhân?

Vậy nên...

Hắn mới đến mức đ.á.n.h ngất cả ?

Tĩnh Bảo khát mà tỉnh.

Vừa mở mắt giật khi thấy hai khuôn mặt A Man và A Nghiễn sát mặt, nàng lập tức choàng tỉnh, đầu đau như nổ.

Lúc trời xế chiều.

Nàng còn tỉnh hẳn, xoa đầu rên: "Sao các ngươi đều ở đây?"

"Gia, xảy chuyện !"

"Ừ!"

"Cao công tử và Cố đại nhân triệu cung ."

"Ừ!"

"Cố đại nhân đập vỡ xương đầu gối của Phác Chân Nhân!"

"Cái gì?"

Tĩnh Bảo bật dậy, đầu óc mới tỉnh táo: "Xảy chuyện gì?"

A Nghiễn sụt sịt mũi, vội kể bộ đầu đuôi sự việc.

Tĩnh Bảo xong, trong đầu rối như tơ vò, đầy những suy nghĩ nhưng m.ô.n.g lung trống rỗng, một lúc lâu phản ứng kịp.

Như chợt nhớ đến điều gì, nàng cúi đầu xuống.

A Nghiễn nàng lo gì: "Lúc thấy gia, quần áo gia vẫn nguyên vẹn, cổ áo cũng cởi cái nào."

"Vẫn ?" Tĩnh Bảo thì thào lặp , tay day trán đang nhíu chặt, đang định nhớ khi uống rượu xảy chuyện gì, thì Nguyên Cát hấp tấp chạy đến.

"Gia, Thất gia, , quan binh Cẩm y vệ đến !"

"Cẩm y vệ?" Tĩnh Bảo như sét đánh, choáng đến mức tối sầm mặt mày: "Người của Cẩm y vệ đến gì?"

Nguyên Cát: "Không , chỉ bảo gia mau tiền sảnh!"

Tĩnh Bảo: "…"

Nàng lúng túng A Nghiễn, phát hiện A Nghiễn cũng đang nàng đầy hoang mang!

"Gia, mau lên, của Cẩm y vệ đến để đùa !" Nguyên Cát thấy gia còn ngẩn , bèn giục.

"À!"

Tĩnh Bảo sực tỉnh, lập tức tung chăn dậy, nhưng chân chạm đất mềm nhũn, cả khuỵu xuống.

"Gia, cẩn thận!" A Nghiễn hốt hoảng hét lớn.

 

Loading...