Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 271: Chỉ có thể như vậy

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:09
Lượt xem: 200

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong noãn các.

Lục Hoài Kỳ đến bên cạnh Tĩnh Bảo: “Tiểu Thất, cùng bàn với của Công Bộ, ngươi sang đó cùng ?”

Tĩnh Bảo yên tâm, bèn vội trả lời: “Không cần , ở đây .”

Lục Hoài Kỳ những cùng bàn, thấy mấy như Cao Triều, cũng yên tâm phần nào: “Ngươi chuyện gì thì gọi !”

Lục Hoài Kỳ , thị nữ bắt đầu rót rượu cho các giám sinh.

Tĩnh Bảo uống xong một ly lập tức úp chén xuống: “Tối nay còn ôn bài, thể uống nhiều với các ngươi . Người , pha !”

“Uống gì chứ!” Cao Triều lả lướt lắc quạt, : “Rót đầy, rót đầy , hôm nay say về!”

Tĩnh Bảo ngơ ngác, âm thầm duỗi chân đá Cao mỹ nhân mấy cái: Ngươi đấu rượu với Vương Uyên thì cứ đấu, đừng kéo , tửu lượng của .

Cao Triều mỉm , nụ như hoa nở rực rỡ.

Ai định đấu rượu với Vương Uyên?

Hôm nay chén rượu là chuẩn riêng cho ngươi, Tĩnh Thất.

Chờ ngươi say đến bất tỉnh nhân sự, mới thể cởi quần ngươi , xem thử chỗ đó rốt cuộc là thế nào!

Hắn đang ?

Tĩnh Bảo đang ngơ ngác, thì thị nữ rót đầy chén, còn cách nào khác, nàng đành uống thêm một ly nữa.

Khi thị nữ định rót thêm, Tĩnh Bảo lập tức cảnh giác, giữ tay nàng , chỉ rót nửa ly.

“Con nha đầu ... gì mà ... ngươi đấy, rót rượu cho Tĩnh Thất gia mà cũng quy củ ? Phải rót đầy!” Tiền Tam chỉ tay thị nữ đang cầm vò rượu: “Rót tiếp !”

Tĩnh Bảo đầu, trừng mắt Tiền Tam: Ngươi gì thế? Điên ? Sao nhắm một nhà?

Không nhắm ngươi thì nhắm ai?

Ai bảo ngươi lấy nhiều túi thơm như thế!

Không chuốc ngươi say, lừa túi đó chứ!

Tiền Tam Nhất nheo mắt, lấp lửng: “Nhìn cái mặt ngươi xem, rõ ràng là dương khí đủ, uống thêm vài ly, bổ dương khí đấy.”

“Rót đầy hết, ai uống, kẻ đó là cháu nội nhà !”

Vương Uyên đập bàn, khí thế ngút trời: “Tĩnh Thất, đừng mất hứng, hôm nay là ngày vui của Thanh Sơn , nhất định uống thêm vài ly!”

Say , ông đây mới cơ hội thịt ngươi!

Tĩnh Bảo mím môi, sắc mặt đổi mấy , cuối cùng gì.

Nàng , hôm nay uống xong!

thích uống rượu, nhưng tửu lượng nàng vẫn , bên ngoài A Nghiễn và Nguyên Cát gác, cho dù uống nhiều một chút, họ ở đó thì cũng sợ xảy chuyện.

Đã quyết định, nàng cao nữa, để mặc thị nữ rót đầy chén.

Uống vài ly, bụng bắt đầu ấm lên, lúc Từ Thanh Sơn tới kính rượu, ly đầu tiên là dành cho Tĩnh Bảo.

“Đồ ẻo lả, với ngươi đồng môn hai năm, thế nào, ngươi hẳn rõ. Ly , ngươi uống ?”

Tĩnh Bảo để tay lên đùi, gần như chần chừ, bèn nâng chén: “Từ Thanh Sơn, thế nào, ngươi cũng nên rõ. Không nhiều lời, chúc Lão Hầu gia sống lâu trăm tuổi.”

Câu là để chỉ chuyện trong vườn lúc nãy.

Từ Thanh Sơn sững một chút, cụng ly ngửa đầu cạn sạch.

“Một ly đủ, uống thêm ba ly nữa.” Từ Thanh Sơn thẳng mắt nàng.

Trong đôi mắt ẻo lả , phản chiếu bóng hình ; bao giờ trong lòng cũng thể đây?

Lời thẳng thắn, Tĩnh Bảo chỉ thể gật đầu.

Uống thêm ba ly nữa, Từ Thanh Sơn khó nàng nữa, xoay qua kính rượu Cao mỹ nhân và những khác, ai cũng ba ly, thiên vị.

Đến lượt Phác Chân Nhân, còn đợi Từ Thanh Sơn mở miệng, tự uống ba ly, lau miệng : “Thanh Sơn , thế nào, ngươi cũng , những gì đều trong rượu, ngươi tự cảm nhận .”

“Ông đây rảnh mà cảm!” Từ Thanh Sơn ném chén rượu, xoay bàn khác.

Phác Chân Nhân tức đến nghiến răng, chỉ tay Tĩnh Bảo trút giận: “Tĩnh Thất, cũng uống với ngươi ba ly!”

Ai uống với ngươi chứ!

Tĩnh Bảo trợn mắt, coi như thấy.

Phác Chân Nhân tức giận đến mức la hét vài câu tiếng chim Tô Lục, còn bộ lật cả bàn.

“Tĩnh Thất, xem như nể mặt Lão Hầu gia, đừng lớn chuyện!” Cao Triều khuyên.

“Cũng là nể mặt , lật bàn khó coi lắm, hà tất thế!” Tiền Tam Nhất cũng khuyên.

“Hay là... uống Văn Nhược nhé?” Uông Tần Sinh mở miệng, hai ánh mắt sắc như d.a.o phóng tới, khiến co rụt cổ , dám hó hé gì nữa.

“Ba ly cuối cùng, uống xong thì uống nữa!” Tĩnh Bảo tuyên bố .

Làm gì chuyện đó!

Cao Triều âm thầm liếc mắt với Tiền Tam Nhất; Vương Uyên cũng liếc Phác Chân Nhân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-271-chi-co-the-nhu-vay.html.]

Hai ánh mắt gặp !

Đám lập tức đạt đồng thuận:

Cứ để nghỉ chút , đó nghĩ cách chuốc tiếp.

Uống xong ba ly với Phác Chân Nhân, dày Tĩnh Bảo nóng như lửa đốt, nổi cả da gà, khó chịu vô cùng.

Nàng mượn cớ ngoài dạo cho tỉnh rượu, bước viện ngó thử.

A Nghiễn và Nguyên Cát đang gốc cây, thò đầu bên trong.

Tĩnh Bảo như nuốt viên t.h.u.ố.c an thần, vẫy tay với họ, cảm thấy vẫn còn tỉnh táo, gắng thêm nửa chén nữa, yến tiệc sẽ kết thúc.

Có thể chịu .

Tĩnh Bảo gượng gạo giữ vững tinh thần, xoay , đ.â.m sầm một lồng n.g.ự.c rộng lớn.

Chưa kịp rõ mặt, nhưng mùi hương nhận .

Mùi đàn hương quen thuộc xộc mũi, Tĩnh Bảo sững sờ ngẩng đầu lên, ánh mắt Cố Trường Bình sâu như biển, đỡ lấy nàng.

“Tiên sinh?”

Giọng khi uống rượu trở nên mềm mại, mang theo vài phần quyến luyến.

Cố Trường Bình nhíu mày: “Uống rượu ?”

“Ừ!”

“Uống bao nhiêu?”

Tĩnh Bảo lo lắng, giơ ba ngón tay lắc lắc: “Chỉ chút xíu thế thôi.”

Mặt đỏ như gấc mà chỉ ba ly ư?

Cố Trường Bình thêm lời nào, nắm lấy tay nàng kéo về noãn các.

Hai chân Tĩnh Bảo mềm nhũn, loạng choạng, khiến lông mày Cố Trường Bình nhíu chặt, nhưng tay vẫn giữ chắc nàng.

Tĩnh Bảo hé mắt .

Cố Trường Bình bắt gặp ánh , đối diện với nàng.

Ánh mắt chạm ...

Vương vấn triền miên.

Cố Trường Bình lặng lẽ dời ánh mắt, dìu Tĩnh Bảo qua bậc cửa, đè nàng xuống ghế.

Mọi như điểm huyệt, cứng đờ Cố Trường Bình, ai nấy đều cố giấu toan tính trong lòng.

“Đừng để uống nữa, tửu lượng kém, sẽ say.”

Giọng lạnh lùng, cứng rắn.

“Cao Triều, ngươi trông chừng !”

Cao Triều: “…”

Hắn trông nổi, nhưng chạm ánh mắt Cố Trường Bình, nửa chữ cũng thốt .

Cố Trường Bình thấy gật đầu, nhẹ nhàng vỗ hai cái lên đầu Tĩnh Bảo, mới rời .

Tĩnh Bảo thuận thế cúi đầu, tai ù ù như ong bay.

Vừa bảo vệ nàng!

Không chỉ bảo vệ, còn vỗ đầu nàng nữa.

Hai cái vỗ khiến nàng níu lấy mà òa : “Tiên sinh, bọn họ bắt nạt !”

khi bàn tay rời , nàng khựng , cố nhịn.

Đường đường là Thất gia của Tĩnh phủ, yếu đuối như thế.

Hơn nữa, nàng lấy tư cách gì để mặt ?

Nàng là đàn ông!

Cả đời chỉ thể cưới một phụ nữ phủ, đó lén ôm một đứa bé trong tộc về, nhận con chính.

Nàng thi cử, đỗ Trạng Nguyên, quan lớn, bảo vệ sự bình an cho Tĩnh phủ.

Cả đời nàng, sắp xếp xong xuôi.

Chỉ thể như thôi?

Chỉ thể như thôi!

Mắt Tĩnh Bảo đỏ hoe, mũi cay xè, chằm chằm một chỗ mặt đất, lời nào.

Một lúc , nàng ngẩng đầu, mỉm với Cao mỹ nhân: “Ta còn uống ba ly với ngươi, Cao Triều, chúng nhất định uống ba ly.”

Bởi vì, và ngươi, đều là kẻ đáng thương!

 

Loading...