Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 270: Đóng kịch trên sân khấu

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:08
Lượt xem: 185

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì chuyện xảy ở tiền hoa viên, Tĩnh Bảo dám , ngoan ngoãn trong sảnh nhỏ.

May mà trong sảnh nhỏ đều tản còn bóng dáng, yên tĩnh hẳn lên.

Không bao lâu , nha đến mời tiệc.

Yến tiệc bày ở noãn các, Tĩnh Bảo đến cửa thì dặn: “Các ngươi tự ăn uống , cần lo cho . Trời lạnh, nhớ uống vài chén rượu cho ấm .”

A Nghiễn vẫn yên tâm: “Gia, A Nghiễn ăn xong sẽ chờ ở cửa , gia chỉ cần gọi một tiếng là .”

Thấy kiên quyết, Tĩnh Bảo chỉ đành gật đầu.

“Hôm nay khách đông, gia nên uống ít .” A Nghiễn dặn thêm.

“Ta kẻ ham rượu, chỉ uống một chén lấy lệ thôi.”

Trong noãn các bày bốn bàn vuông, nha dẫn Tĩnh Bảo đến bàn đầu tiên, ngẩng đầu lên , nên .

Tất cả giám sinh Quốc Tử Giám đều ở bàn , Cao mỹ nhân và Vương Uyên chủ vị, sóng vai hướng về phía nam. Hầu phủ sắp xếp thế , chẳng sợ hai gây gổ lật bàn ?

“Tĩnh Thất, cạnh !” Tiền Tam Nhất nhiệt tình gọi.

Tĩnh Bảo xuống: “Hôm nay lừa bao nhiêu bạc túi ?”

“Nói linh tinh gì thế?” Tiền Tam Nhất lập tức nổi giận, vẻ mặt đầy chính khí: “Ta là loại đó ? Bạc với chỉ là cọng rác, chẳng là cái quái gì!”

Tĩnh Bảo: “…”

Tĩnh Bảo liếc mắt Uông Tần Sinh: “Ngươi ? Bị đả kích ?”

Uông Tần Sinh gượng, trong nụ còn lộ vẻ chua chát: “Người cần lừa vì lừa hết cả , chỉ còn nhắm ngươi thôi đấy, Văn Nhược, ngươi cẩn thận đấy.”

Tĩnh Bảo chẳng hiểu gì ẩn nụ đó, chỉ hỏi: “Bàn chỉ sáu thôi ? Còn thiếu hai nữa!”

Tiền Tam Nhất lườm Tĩnh Bảo một cái như g.i.ế.c : Tên ngốc ? Cao Triều và Vương Uyên ở đây, ai còn dám mò đến cho khổ?

“Một lát nữa Thanh Sơn sẽ qua.” Uông Tần Sinh .

Tĩnh Bảo xong, lập tức hết ăn. Giờ thật sự gặp Từ Thanh Sơn một chút nào!

“Tiên sinh thì ? Ngồi ?” nàng hỏi.

Uông Tần Sinh chỉ về sảnh nhỏ phía noãn các, hạ giọng: “Tiên sinh ở bàn chính, vợ chồng Quốc công gia cũng đến.”

Tĩnh Bảo giật , lập tức hiểu việc Vương Uyên và Phác Chân Nhân đến Hầu phủ mừng thọ vốn tự ý loạn, mà là chủ ý của Quốc công gia.

Hoàng hậu sinh con trai, tuy trưởng tử, nhưng là đích tử, tương lai là kế vị đầu tiên của ngai vàng.

Quốc công gia nhân dịp xóa bỏ hiềm khích với phủ Định Bắc hầu, dù trong lòng tân đế, Định Bắc hầu vẫn chiếm vị trí nhất định.

lôi kéo , cũng thể xoa dịu ân oán cũ.

Thêm một bạn thì vẫn hơn thêm một kẻ thù!

Tĩnh Bảo liếc Vương Uyên, thấy y ngay ngắn đoan chính, còn dáng vẻ lười nhác như ở Quốc Tử Giám, trong lòng thầm cảm thán:

Quốc công gia cũng kẻ tầm thường, nếu đưa con gái lên ngôi hoàng hậu ?

Chỉ là…

Tĩnh Bảo thu ánh mắt về, từ tốn nâng chén mặt.

Tranh đấu trong hậu cung, là đấu đá ở tiền triều.

Sau lưng Hoàng hậu là phủ Quốc công, còn lưng Tô Uyển Nhi là Tô thái phó và Cố Trường Bình. Nay hai bên cùng một bàn, liệu giống bàn nàng đang đây, thì sóng yên biển lặng, thực chất đáy là ngầm nước chảy xiết ?

Tĩnh Bảo đoán sai.

“Nước ngầm chảy xiết” là để chỉ mưu tính của đám trẻ tuổi, còn với Quốc công gia sâu sắc thế thì dùng bốn chữ: đóng kịch sân khấu.

Quốc công gia mặc một trường bào tay rộng mùa đông, giữa hai đầu lông mày ba nếp nhăn sâu, cánh mũi hai vết hằn nhẹ, rõ ràng là lo nghĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-270-dong-kich-tren-san-khau.html.]

Ông mỉm Cố Trường Bình, nhưng ánh mắt vô cùng sắc bén.

Thời thế đổi .

Khi tiên hoàng còn tại vị, Cố Trường Bình phô trương, chỉ chuyên tâm dạy học ở Quốc Tử Giám, ông thật sự để mắt.

Nào ngờ, khi Tô Uyển Nhi phong trắc phi, vì chuyện Tào Minh Khang mà tạm giữ chức Hình bộ thượng thư, khiến khác thể đề phòng.

Đừng thấy Tô phi giờ đang thất thế, chỉ cần Cố Trường Bình giữ vững chức Thượng thư, hai vẫn thể tạo uy h.i.ế.p lớn với vị trí hậu vị của con gái , còn thêm phủ trưởng công chúa phía

Phải lo xa.

Chỉ sớm khiến hoàng đế lập Thái tử, thì Đông cung mới vững .

Vừa con trai ông đòi đến phủ Định Bắc mừng thọ, ông nhân cơ hội với lão hầu gia.

Một cánh tay khó vỗ thành tiếng, ông kéo càng nhiều về phía , vì con gái, vì nhà họ Vương.

“Con trai nhà ở Quốc Tử Giám gây phiền hà cho Cố đại nhân, chén rượu xin kính ngài.”

“Quốc công gia khách sáo !”

Cố Trường Bình nâng chén cụng với ông: “Gần đây Vương Uyên cư xử đúng mực, học hành tiến bộ, gây phiền hà gì.”

Quốc công gia : “Chỉ ngài còn khen nó, tên nhóc nghịch ngợm hết mức, thường khiến phát cáu, nhiều lúc tức đến mức chỉ dùng roi quất cho một trận.”

“Trẻ lớn , thể đ.á.n.h nữa.”

“Phải đấy, đ.á.n.h , mắng cũng , ngài xem đây?”

Lời chuyển, Quốc công gia lập tức thử dò xét: “Chi bằng phiền Cố đại nhân hao tâm thêm chút, thu nó tử, dạy dỗ giúp một phen?”

“Ta hồi trẻ cũng từng bồng bột ngông cuồng, khiến Tô thái phó giận ít , Quốc công gia cần để tâm. Trẻ lớn sẽ dần hiểu lòng cha , cũng sẽ điều thôi.”

Cố Trường Bình thậm chí tiếp lời, chỉ nâng chén: “Nào, kính Quốc công gia một ly.”

“Được, , uống rượu nào!”

Quốc công gia xoà, đầu với lão hầu gia: “Hầu gia, cùng cạn ly . Trước đây tên nhóc nhà hỗn xược, mong ngài đừng để bụng!”

“Không , thằng cháu nhà phát điên lên, cũng tự tay bóp c.h.ế.t nó.”

Định Bắc hầu nâng chén, đến híp cả mắt: “Giờ thì cũng hiểu , đời nào lo đời nấy, già , quản nổi nữa, cứ mặc cho đám trẻ tự lăn lộn, bên cạnh còn cha chúng nó lo!”

Quốc công gia , lưng lập tức cứng đờ.

Câu rõ ràng là: các đấu thế nào thì cứ đấu, quyết nhúng tay, còn đám trẻ bên nào giúp ai, mặc kệ.

Đồ già khọm!

Ai mà nhà ông Từ Thanh Sơn thiết với phủ trưởng công chúa như mặc chung một cái quần, giúp ai chẳng quá rõ ràng !

Quốc công gia quả là cáo già, lộ vẻ gì, chỉ : “Lão hầu gia, thứ nên quản vẫn quản, thì đám nhóc đó chẳng sẽ trèo cả lên đầu chúng ?”

Sắc mặt lão hầu gia thoáng biến đổi, sống chừng năm hàm ý cảnh cáo trong câu .

lúc đó, Cố Trường Bình nhạt: “Sinh nhật của lão hầu gia, hà tất nhắc tới mấy đứa nhỏ hiểu chuyện để mất vui. Nào, thọ tinh gia, chén rượu kính ngài một ly.”

“Cạn ?” Lão hầu gia nhướn mày.

“Cạn!”

Cố Trường Bình ngửa đầu uống cạn, che tia sáng sắc lạnh trong đáy mắt.

Quốc công gia mượn tiệc mừng thọ kéo về phe Hoàng hậu, mục tiêu là chuyện lập Thái tử.

Định Bắc hầu rõ ràng dính .

Tân đế đăng cơ đến hai năm, nhà họ Vương bắt đầu hoạt động vì chuyện Thái tử, dã tâm của nhà quả thực khác gì Tô Uyển Nhi.

 

Loading...