Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 269: Tam quan rất chuẩn

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:07
Lượt xem: 205

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay khi Cố Trường Bình rời , thì mấy còn như thể yêu nghiệt thoát lồng .

Cao Triều và Vương Uyên chằm chằm, ai chịu rời mắt , khí trong tiểu sảnh lập tức tràn ngập sát khí.

Tĩnh Bảo thở dài trong lòng, quyết định tránh bão một chút.

“Ta nhà xí một lát!”

“Ta cùng ngươi!”

Cao Triều đột ngột thu ánh mắt về, đầu Tĩnh Bảo khiến nàng giật thót, vội vàng sửa lời: “Ta nhầm, tìm biểu ca, các ngươi cứ uống , uống nhé.”

Nói xong, nàng chờ Cao Triều phản ứng, xách vạt áo chạy mất.

Cao Triều nheo mắt , cất cao giọng : “Tiểu Thất, Tiểu Cửu, đỡ gia các ngươi ngoài dạo chút, chỗ ô uế quá, ngửi thôi cũng nôn!”

“Chúng cùng ngươi!” Tiền Tam dậy.

“Không cần!”

Cao Triều thở dài: “Ta yên tĩnh một .”

Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh: “…”

Tiền Tam Nhất gãi đầu xuống, trong lòng sinh nghi, Cao mỹ nhân xưa nay kiểu yên tĩnh một !

Ngẩng đầu , thấy Vương Uyên và Phác Chân Nhân vẫn ung dung uống , trong lòng nghĩ:

Hai cũng lạ, Cao mỹ nhân móc mỉa mà hề cãi , nếu là bình thường thì đ.á.n.h !

Hôm nay chuyện gì ?

Tĩnh Bảo bước khỏi tiểu sảnh, nhỏ giọng hỏi A Nghiễn: “Cữu cữu ?”

“Hồi bẩm gia, hầu gia đang ở thư phòng.”

“Lục biểu ca thì ?”

“Bị hầu gia gọi theo bên cạnh.”

Trên quan trường, tranh đấu là vì quan hệ, dựa dẫm quen mặt. Tuyên Bình Hầu giữ Lục Hoài Kỳ bên cạnh chẳng qua là giúp mở đường.

Tĩnh Bảo nghĩ một chút, : “Chúng tìm chỗ yên tĩnh một lát, lát nữa cũng đến giờ dọn tiệc .”

Vừa dứt lời, bèn một tiểu nha bước tới, lanh lợi : “Tiền hoa viên một toà noãn các, công tử thể đến đó , nơi yên tĩnh, nô tỳ xin dẫn đường.”

“Có nữ quyến ?” Tĩnh Bảo cảnh giác thêm một chút.

“Hồi bẩm công tử, nữ quyến đều ở hậu hoa viên, công tử cứ yên tâm, sẽ đụng chạm quý nữ ạ.”

Tĩnh Bảo thầm than, đúng là hầu phủ, nha đầu thôi thấy dạy dỗ chu đáo!

Thấy chủ nhân gì, A Nghiễn bèn lấy hai xâu tiền nhét tay nha đầu, : “Vậy phiền cô nương dẫn đường.”

Tiểu nha đầu nhận bạc nhanh nhẹn , Tĩnh Bảo cùng hai A Nghiễn, Nguyên Cát theo .

Rẽ đông, vòng tây, càng càng thấy hẻo lánh.

A Nghiễn là đầu tiên nhận điều bất thường, bước lên chắn đường tiểu nha đầu: “Ngươi là ai? Định đưa công tử nhà ?”

Tiểu nha đầu chỉ về phía , sang Tĩnh Bảo nhỏ: “Công tử, xem?”

Dưới tán mai, một nữ tử mặc váy đỏ đó, là Diệp Quân Chỉ thì còn ai?

Tiểu nha đầu thấy xong việc, thi lễ với Tĩnh Bảo vụt chạy mất dạng. Trong lòng Tĩnh Bảo thầm mắng: Con nha đầu c.h.ế.t tiệt, là nha Hầu phủ mà dám phản chủ thế ?!

Diệp Quân Chỉ yểu điệu bước đến mặt Tĩnh Bảo, thi lễ e thẹn : “Tĩnh công tử, thất lễ .”

Tĩnh Bảo xong lập tức theo phản xạ lùi nửa bước.

Con bé cứ như biến thành khác , bà chằn phút giờ thành mèo con ?

“Diệp cô nương, chuyện gì ?”

“Hôm đó lỡ lời với công tử, mong công tử lượng thứ.” giọng Diệp Quân Chỉ nhẹ nhàng, dịu dàng.

Tĩnh Bảo cảnh giác mặt: “Không , !”

“Hôm nay mời công tử đến, là rõ… từ nhỏ gả nhà họ Từ. Dù công tử cũng xuất sắc, nhưng lòng từng đổi.”

“Ta , hôm đó cũng chỉ đùa thôi.”

“Công tử coi là đùa, nhưng thể coi là đùa .”

Diệp Quân Chỉ nhẹ nhàng tiến gần, Tĩnh Bảo sợ hãi lùi thêm một bước: “Diệp cô nương, ngươi…”

“Công tử đừng sợ, chỉ vài lời riêng, thật … là cầu xin công tử!”

Giọng nàng càng lúc càng nhỏ, hàng mi run như cánh bướm thương, trông vô cùng yếu đuối đáng thương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-269-tam-quan-rat-chuan.html.]

Tĩnh Bảo nghĩ đến chuyện nàng vì tình cảm đơn phương mà đau khổ, trong lòng mềm : “Không cần cầu xin, gì ngươi cứ . A Nghiễn, Nguyên Cát?”

A Nghiễn và Nguyên Cát lập tức lưng .

Diệp Quân Chỉ cảm kích Tĩnh Bảo, lùi một bước định kéo giãn cách, nhưng dẫm trúng vạt váy, trượt chân, hình loạng choạng ngã về phía .

Tĩnh Bảo nghĩ nhiều, vội kéo mạnh một cái, Diệp Quân Chỉ thuận đà nhào tới, ngã gọn lòng Tĩnh Bảo.

“Đồ ẻo lả, ngươi đang cái gì ?!”

Một giọng vang lên.

Giữa khu vườn nhỏ vắng vẻ, âm thanh vô cùng rõ ràng. Tĩnh Bảo lập tức sững , cúi đầu đang ôm eo Diệp Quân Chỉ, cách hai cực kỳ mập mờ!

lúc , Diệp Quân Chỉ dùng chút lực đẩy Tĩnh Bảo , khuôn mặt đỏ bừng thẹn thùng: “Từ Thanh Sơn, ngươi đừng hiểu lầm, trượt chân, Tĩnh công tử chỉ là sợ ngã nên mới đỡ !”

Giọng nàng dịu dàng lạ thường!

Từ Thanh Sơn suýt nữa ói máu.

Diệp Quân Chỉ con nha đầu chanh chua từ bao giờ dịu dàng?

Tên “ẻo lả” mới còn dây dưa rõ với biểu ca , giờ lén lút mập mờ với Diệp Quân Chỉ…

Thật !

Tĩnh Bảo giờ còn gì mà đoán nổi, Diệp Quân Chỉ mà nên lời.

Nàng vẫn luôn lo bốn nhà họ Diệp đến tính sổ, ngờ Diệp Quân Chỉ chẳng thèm mượn tay khác, tự bày trận đích gài bẫy nàng, mục đích là phá hoại hình tượng của nàng trong lòng Từ Thanh Sơn.

Quả nhiên!

“Tình địch” đối đầu, tay là chiêu độc.

Tĩnh Bảo để Từ Thanh Sơn hiểu lầm, vạch trần thủ đoạn của Diệp Quân Chỉ, nghĩ nghĩ , chỉ thể hùng hồn buông một câu: “Diệp cô nương, Thanh Sơn , là một nam nhân tam quan chuẩn!”

Tam quan?

Cái quỷ gì trời?!

Từ Thanh Sơn siết chặt nắm đấm, cố kiềm chế cơn bốc đồng lao đến túm cổ tên “ẻo lả” để hỏi tội.

Trong lòng Diệp Quân Chỉ cũng rối loạn lạ thường.

Nàng tuy “tam quan” là gì, nhưng từ vẻ điềm nhiên của Tĩnh Thất mà , chắc chắn nhận mưu kế của nàng!

Không vạch trần là vì khinh thường?

Hay là… nàng hiểu nhầm ?

Kệ ! Dù thế nào Từ Thanh Sơn chỉ thể là của !

“Gia, chuyện A Nghiễn nghĩ mãi thông.”

“Chuyện gì?”

“Gia đối xử với nam và nữ khác .”

“Khác thế nào?”

“Gia khắt khe với nam nhân, nhưng rộng lượng với nữ nhân. Rõ ràng Diệp cô nương giở trò với gia, mà gia chẳng gì. Còn sáng nay, Tam cô gia xin cho Vệ di nương một bát yến sào, gia còn lấy bạc .”

“Bởi vì đây là một xã hội trọng nam khinh nữ.”

“Trọng nam khinh nữ là gì?”

“Là đàn ông nắm quyền phát ngôn!”

“Chuyện đó gì sai? Từ xưa đến nay vẫn mà?”

“Chính vì từ xưa đến nay như , nên càng khó nữ nhân.”

cũng nữ nhân mà!”

“Vì họ điều họ .”

“Họ gì mà ?”

“Một một tình cảm một tấm lòng!”

“…”

Giọng dần xa, khu vườn nhỏ trở về yên tĩnh.

Một lúc , từ gốc cây bước hai .

Tô Bỉnh Văn trầm ngâm: “Tử Hoài, học trò ngươi đúng là đặc biệt.”

Cố Trường Bình ép trái tim đang đập thình thịch của xuống, giả vờ lạnh nhạt: “Vậy , nhận .”

 

Loading...