Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 267: Các bà các cô ngó một cái
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:05
Lượt xem: 195
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thiếu gia phủ Tuyên Bình Hầu, Tĩnh Thất gia đến chúc thọ Lão Hầu gia...”
Tĩnh Bảo và Lục Hoài Kỳ cùng quỳ bồ đoàn, theo như bàn , đồng thanh : “Chúc Lão Hầu gia phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn.”
Hôm nay Lão Hầu gia mặc một chiếc trường bào gấm đỏ sậm thêu chữ thọ, tóc tai chải chuốt chỉnh tề, giữa mày mắt mang khí khái của võ tướng.
Người quản gia phía nhắc: “Hầu gia, bên trái là tiểu công tử phủ Tuyên Bình Hầu, vị công tử thanh tú bên cạnh là…”
“Ta nhận !”
Lão Hầu gia cắt ngang lời quản gia, ánh mắt sáng quắc chằm chằm Tĩnh Bảo, chẳng là mà cháu trai ông một lòng “ngủ” cùng ?
Ông nhớ rõ lắm!
“Thưởng!” Lão Hầu gia hừ nhẹ một tiếng, giơ hai ngón tay chỉ Tĩnh Bảo.
Quản gia lập tức lấy ba cái túi thơm từ khay mà nha bưng tới, đưa cho Tĩnh Bảo hai cái.
Soạt soạt soạt...
Ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Tĩnh Bảo.
Tĩnh Bảo: “…”
“Ta xem nãy giờ, đây là đầu tiên Lão Hầu gia cho hai cái túi thơm!”
“Không là… mà cháu trai ông thích ?”
“Đừng bậy, nhà họ Diệp cũng đang mặt hôm nay đó!”
“Không bậy , …”
“Suỵt, xem Lão Hầu gia gì?”
Tiếc là Lão Hầu gia sừng sững như núi, căn bản định giải thích gì.
Tĩnh Bảo nhận hai cái túi thơm, còn cách nào, đành dập thêm ba cái đầu nữa. Nàng nhận , hôm nay kẻ nàng c.h.ế.t, chỉ một nhà họ Diệp!
Sau khi dập đầu xong lập tức dậy, Tĩnh Bảo kéo tay áo Lục Hoài Kỳ hiệu hỏi chỗ nào thể trốn cho yên.
Lục Hoài Kỳ cứ tưởng nàng cái túi thơm trong tay .
Trước đây mỗi chúc thọ, nhận túi thơm bao lâu, đều các tỷ đòi hết. Đã thành thói quen, tiện tay nhét tay nàng.
“Ta lấy túi thơm của ngươi gì?” Tĩnh Bảo vội vàng trả .
“Cho ngươi chơi!”
“Ta cần!”
“Cầm lấy !”
Hai giằng qua giật mấy lượt, chẳng ai để ý trong góc, ánh mắt đầy sát khí của Từ Thanh Sơn đang chằm chằm họ.
Còn là thích nữ nhân? Rõ ràng chỉ là cái cớ.
Nhìn kìa!
Giữa ban ngày ban mặt, và họ Lục kéo tới kéo lui, rõ ràng là tình ý nồng cháy! Chắc chắn là lòng đổi .
Họ Lục thì gì chứ? Dung mạo , võ nghệ , quan chức cũng là dùng tiền mua…
Tên ẻo lả , ngươi mù đến mức đó cơ chứ!
Tĩnh Bảo, cho là “mắt mù” chẳng lay chuyển , đành cầm lấy túi thơm. lúc , từ ngoài cửa vang lên tiếng xướng danh cao vút: “Phủ Trưởng Công chúa đến!”
Người đến từ phủ Trưởng Công chúa là Phò mã gia và Cao Triều.
Phò mã gia chắp tay hành lễ, Cao Triều dập đầu. Sau khi hai cha con hành lễ xong thì mỗi một ngả.
Phò mã gia Từ Bình mời sảnh phụ uống , còn Cao Triều tới bên cạnh Tĩnh Bảo, vươn tay dài ôm vai nàng, nửa nửa : “Tĩnh Thất, hôm nay ăn mặc đấy!”
Tĩnh Bảo gạt tay , đáp : “Cao mỹ nhân, ngươi cũng kém, hôm nay mặc đến yêu mị.”
Một áo dài màu tím sẫm, trời lạnh như mà còn phe phẩy quạt xếp trong tay, chỉ yêu mị mà còn lả lướt lố bịch.
Cao Triều hất quạt, che nụ nhạt bên mép.
Hừ!
Ta yêu mị ?
Chút nữa sẽ lột da ngươi , xem thử giữa hai ai mới đúng là yêu mị!
Đang thì Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh sóng vai .
Vừa hành lễ xong, Uông Tần Sinh lập tức Tiền Tam Nhất giật mất túi thơm.
“Sao cướp túi thơm của ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-267-cac-ba-cac-co-ngo-mot-cai.html.]
“Vì để cùng ngươi, còn chúc thọ cùng gia đình.”
“ mà…”
“Hôm qua còn dạy ngươi văn đấy.”
“ mà…”
“Cửu chương toán thuật của ngươi cũng là dạy, ngươi thấy còn mặt mũi đòi hỏi ?”
Uông Tần Sinh hổ cúi đầu.
Thôi , học dốt thì tư cách tranh túi thơm với học bá.
Ánh mắt Tiền Tam Nhất đảo qua, thấy tay Tĩnh Bảo đang cầm ba cái túi thơm, bèn kéo Uông Tần Sinh về phía nàng.
Còn kịp mở miệng lừa đảo, thì từ ngoài vang lên tiếng bước chân rộn ràng, theo là tiếng xướng danh: “Chư vị phu nhân, thiếu phu nhân, các tiểu thư đến chúc thọ Lão Hầu gia!”
Gia nhân trong sảnh vội kéo mấy tấm bình phong , vài công tử nhà thế gia điều lập tức núp bình phong, tránh va chạm với các tiểu thư quý tộc.
Tĩnh Bảo một là sợ chạm mặt Diệp Quân Chi, hai là thấy ánh mắt Tiền Tam Nhất như ăn tươi nuốt sống túi thơm của , bèn lén đưa mắt hiệu cho Lục Hoài Kỳ.
Lục Hoài Kỳ thấy Tiểu Thất tìm mấy tên bạn học mà tìm cùng trốn, trong lòng vui sướng nên lời, đảo mắt mấy vòng, nhân lúc ai để ý lập tức hộ tống Tĩnh Bảo ngoài.
Hắn nào , từ đầu đến cuối ánh mắt Từ Thanh Sơn vẫn bám theo hai họ.
Muốn lén trốn tâm sự ngọt ngào ư?
Đừng mơ!
Từ Thanh Sơn còn ở đây, các ngươi đừng hòng thoát khỏi tầm mắt của !
“Lục Hoài Kỳ, Tĩnh Bảo, hai tính đó?”
Lục công tử: “…”
Tĩnh Thất gia: “…”
Một tiếng vang lên, phía bên các tiểu thư lập tức náo động: “Trời ơi trời ơi, Tĩnh Bảo, đỗ thứ hai kỳ thi thu cũng đến ?”
“Nghe đỗ đầu là Tiền Tam Nhất cũng mặt!”
“Ta thấy xe ngựa phủ Trưởng Công chúa, Cao công tử và Từ Công tử là bằng hữu, chắc chắn cũng đến!”
“Mấy đều là học trò của Cố đại nhân, học trò tới , Cố đại nhân chắc chắn cũng ở đây!”
Lục Hoài Kỳ: “…”
Tại ai nhắc tới ?
Không sách thì tồn tại thấp đến thế ?
Uông Tần Sinh: “…”
Ta cũng ai nhắc tới!
Học dốt đúng là giá trị tồn tại!
Nghe thấy tên Cố Trường Bình, Tĩnh Bảo vội ngẩng đầu , bất ngờ thấy Cố Trường Bình cũng đang nàng, còn hiệu “bình tĩnh đừng nôn nóng”.
Tĩnh Bảo lập tức định !
Cố Trường Bình lên : “Lão Hầu gia, nam nữ khác biệt, vãn bối đưa các học trò đến tiểu sảnh uống .”
Định Bắc Hầu vốn xuất đại tộc, rõ quy củ, bèn : “Người , dẫn Cố đại nhân đến tiểu sảnh uống , ăn chút điểm tâm.”
“Cố đại nhân gấp cái gì!”
Một giọng già dặn đột ngột vang lên: “Hôm khác yến tiệc ở Khúc Giang, dù cũng là xem mắt, chi bằng hôm nay mời vài vị giám sinh đây, để chúng xem thử hiện nay giám sinh của Quốc Tử Giám phong thái thế nào!”
Nếu là khác mấy lời , Cố Trường Bình chắc chắn giận dữ bỏ , nhưng với thì chỉ thể gượng.
Người ai khác, là phu nhân Phương thị của cựu đại học sĩ Nội các Tông Lỗi.
Tông Lỗi từng là bạn học với Tô Thái phó, đáng tiếc đến bốn mươi bệnh mất. Tính theo bối phận, Cố Trường Bình gọi ông là sư thúc, gọi Phương thị là sư thúc mẫu.
Từ khi chồng mất, Phương thị một chống đỡ gia nghiệp, tiếc là mấy đứa con trai ai hồn, nhà họ Tông dần dần sa sút quan trường kinh thành.
Hôm nay bà dám mặt dày mấy lời đó, cũng là tìm cho cháu gái một vị hôn phu , để nhà họ Tông sớm khôi phục.
“Cố đại nhân, đừng do dự nữa, mời lên đây để các bà các cô chúng một chút, đảm bảo ăn thịt đám học trò của ngài !”
Lại một giọng nữ khác chen .
Phụ nữ thấy giọng ai nấy đều tỏ kính trọng; còn đám đàn ông thì ánh mắt đầy khinh bỉ.
Người , là hổ cái nhà họ Diệp, Diệp thị!