Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 263: Giúp ngươi không ít
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:01
Lượt xem: 204
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày tháng trôi qua thật nhanh, chớp mắt sắp tới ngày nghỉ, hai tin tức truyền đến tai Tĩnh Bảo.
Tin đầu tiên là Tân đế quyết định mùng Một Tết năm sẽ đích dẫn hoàng tôn quý tộc, văn võ bá quan tế trời. Vì thế, hạ chỉ triệu tập chư vương các nơi hồi kinh.
Từ khi khai quốc đến nay, con cháu hoàng thất Đại Tần khi trưởng thành đều ở kinh đô, mà đến đất phong của sinh sống. Một là để bảo vệ đất nước, hai là tránh cảnh tương tàn vì tranh đoạt ngôi vị hoàng đế.
Lễ bộ lúc bận rộn đến mức chân chạm đất, chỉ soạn nghi thức tế trời, mà còn phụ trách công việc tiếp đón chư vương kinh diện thánh.
Tuyên Bình hầu giữ chức Lễ bộ Tả thị lang cũng bận túi bụi, đem chuyện hôn sự giữa con gái và Mã phủ giao hết cho chính thê là Lưu thị lo liệu.
Lưu thị mang bát tự hai đến chùa nhờ cao tăng xem qua, ai ngờ là một đôi trời sinh. Vì , hôn lễ định mùng ba tháng ba năm , đúng lúc xuân về hoa nở, đất trời ấm áp.
Tĩnh Bảo tin mừng đến giấu nét vui, vội sai A Nghiễn trở về phủ dặn A Man chuẩn đồ cưới cho Ngũ cô nương, một phong thư gửi đến phủ Lâm An.
Ngày mùng chín tháng hai mở khoa thi xuân, mùng ba tháng ba chuyện vui, nàng đoán chắc sẽ kinh, bèn hỏi bà sẽ Tết rằm Nguyên tiêu?
Thật nàng mong kinh sớm. Phó phủ và Tĩnh phủ hiện ở chung, chỉ dựa một A Man xoay xở là đủ, cần đủ uy nghi trấn giữ cục diện.
Chỉ là nếu kinh, phủ Lâm An sẽ vắng giữ vững gia môn. Liệu lão phu nhân nhân cơ hội sinh chuyện? Tam phòng, Tứ phòng âm thầm động tĩnh gì ?
Thật là khó xử!
Viết xong thư, dán niêm phong xong thì một tin khác truyền đến.
Tri phủ Dương Châu là Ôn Lư Dụ dâng sớ buộc tội rằng “tính tình phong lưu, âm thầm vơ vét của cải, thương dân, khiến lòng phẫn nộ, trời giáng họa”.
Tân đế long nhan đại nộ, lập tức phê chuẩn cách chức, vĩnh viễn dùng .
Tĩnh Bảo sững sờ hồi lâu thốt nên lời.
Nàng bất chợt nhớ đến năm đó cha mất tích, Ôn Lư Dụ cùng nàng bờ kênh điều tra. Người phong tư tuấn lãng, dung mạo khôi ngô, ngược ánh sáng bên bờ sông, tay áo bay bay, phong thái xuất chúng.
Được giúp đỡ, nàng thể như từng nhận ân tình.
Nghĩ ngợi một hồi, nàng lập tức sai Nguyên Cát về Tĩnh phủ một chuyến, xin A Man lấy hai ngàn lượng bạc.
Ôn Lư Dụ thích nữ nhân, mà phụ nữ thì tiêu tiền nhiều nhất. Nay mất chức trong tay còn dư bạc . Gửi chút ngân lượng lúc là thiết thực nhất, cũng xem như phụ lòng từng giúp .
Nguyên Cát mang ngân phiếu trở về, đúng lúc hôm đó Cố Trường Bình đến Quốc Tử Giám giảng dạy. Tĩnh Bảo tranh thủ lúc các giám sinh đang ngủ trưa, mang ngân phiếu đến viện của .
Cố Trường Bình giảng xong hai tiết sáng, chỉ ăn vài miếng cơm đơn giản sai Tề Lâm dọn ghế mây giữa viện tắm nắng.
Nắng đông ấm áp, uống mấy ngụm khép mắt ngủ.
Trong mộng, là chuyện kiếp .
Hắn theo một thái giám, qua một đoạn đường lát đá xanh thật dài, hai bên là tường cung cao vời vợi, chỉ vài con quạ đen đậu tường.
Chớp mắt đến cung Trường Xuân, nơi ở của Tô Quý phi.
Thái giám dẫn đến điện thì dừng , cúi động tác mời . Hắn chỉnh áo bào, bước cung điện.
Dọc đường một bóng , vô cùng tĩnh lặng.
Hắn quen , mỗi Uyển Nhi triệu kiến đều sai cung nhân lui hết.
Tiến nội điện thấy ai, bèn lặng lẽ chờ. Chẳng bao lâu, Uyển Nhi yểu điệu bước , mái tóc đen dài thả đến tận eo.
Hắn cau mày, vội cụp mắt, dám nhiều.
Dẫu lòng tương tư dày vò, vẫn giữ lễ nghi giữa họ.
Thậm chí từng nghĩ, kiếp chỉ cần từ xa, như cách một đốm lửa bên bờ đối diện, cũng mãn nguyện .
Nàng bước tới gần , trong lòng bàn tay là một đóa mẫu đơn.
“Đêm qua mơ thấy cài hoa cho . Chàng mặc một chiếc áo dài màu xanh xám, dung mạo tuấn tú. Ta vui mừng khôn xiết, mở mắt … nào thấy bóng dáng .”
Lời như mũi dùi đ.â.m sâu lòng .
Lễ cập kê của nàng, từng lấy phận trưởng cài cho nàng một đóa mẫu đơn. Mẫu đơn phú quý diễm lệ, nàng từng là kẻ phàm tục, chỉ yêu mỗi loài hoa .
“Ta dùng từng mảnh mộng vỡ vụn để vượt qua từng đêm giá lạnh, bởi nhờ những giấc mộng đầy hy vọng , mới cảm thấy vẫn còn sống. Tử Hoài, cài hoa cho , coi như giúp trọn một giấc mơ.”
Hắn xúc động khôn xiết.
Khi một khổ sở vì chẳng thể , niềm an ủi lớn nhất là cũng đang vì mà khổ sở chẳng thể .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-263-giup-nguoi-khong-it.html.]
Hắn nhặt đóa hoa, cẩn thận cài lên tóc nàng, nhưng nàng hất tay , thuận thế ôm chặt lấy .
“Các ngươi đang gì?”
Sau lưng, giọng băng lạnh của Thập Nhị lang vang lên. Người trong lòng lập tức đẩy , lạnh lùng với nhào vòng tay của Thập Nhị lang…
Cố Trường Bình thở dốc, hai tay nắm chặt bên , n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
*
“Thưa , ?”
Hắn bỗng mở bừng mắt, giấc mộng tan như nước triều rút, ánh mặt trời chói chang, vội lấy mu bàn tay che mắt.
Một lúc lâu , mới thở dài một , tựa như trút bỏ khối u lâu ngày trong lòng, mệt mỏi : “Ngươiđến đây gì?”
Tĩnh Bảo mấp máy môi, muôn vàn lời thốt.
Mơ thấy gì thế?
Sao giãy giụa như ?
Gọi thế nào cũng tỉnh?
tất cả nghẹn nơi cổ họng, chẳng thể thốt nên lời. Sợ hỏi nhiều sẽ giận, càng sợ gợi nỗi buồn.
Nàng , cầm ấm nước sôi bếp nhỏ sang, đổ bỏ nguội trong chén, pha ấm mới dâng qua.
“Tiên sinh, uống chút cho ấm .”
Cố Trường Bình quả thật đang khát, nhận lấy uống một ngụm.
Dòng nước nóng hổi trôi xuống cổ họng tận dày, bỗng dưng cảm thấy trong lòng như vách ngăn phá vỡ, chỉ trong thoáng chốc, ký ức kiếp trào khỏi cơ thể như nước lũ.
“Ngươi đến thật đúng lúc.” Hắn thầm .
Tĩnh Bảo lấy khăn tay , : “Tiên sinh lau mồ hôi , gió lùa dễ cảm lắm, đừng để bệnh trở .”
Cố Trường Bình lặng lẽ nàng một cái, lắc đầu, lấy khăn tay của trong n.g.ự.c lau mặt qua loa.
Tĩnh Bảo thu khăn, dịu dàng: “Vừa tin Ôn đại ca ở Dương Châu cách chức .”
Tay Cố Trường Bình đang cầm khăn khựng , trong lòng thầm nghĩ Thập Nhị lang tay thật nhanh, nhưng ngoài mặt vẫn điềm tĩnh : “Cũng là gieo gió gặt bão.”
Tĩnh Bảo sững sờ: “Tiên sinh, đó chẳng là bạn đồng học thiết với ngài ? Dù… dù gì thì… Thôi, dù ngươi từng giúp .”
Cố Trường Bình gương mặt phần bực dọc của nàng, bao nhiêu u uất trong lòng chợt tan biến, duỗi dài lưng một cái.
Tĩnh Bảo vội dời ánh mắt .
Còn dáng chứ!
Lại thể động tác thoải mái lười nhác thế mặt học trò.
Duỗi lưng, ngáp vặt mấy việc … chỉ nên mặt thiết nhất thôi chứ!
“Ngươi tiếp .” Cố Trường Bình bảo.
Tĩnh Bảo vội lấy ngân phiếu , đặt lên chiếc bàn nhỏ: “Đây là hai ngàn lượng, nhờ đưa cho Ôn đại ca. Sau nếu gặp khó khăn gì, cứ mở miệng là .”
“Ngươi đúng là ơn trả nghĩa.”
“Làm thì thể quên gốc .”
“…Ta hình như giúp ngươi cũng ít thì ?”
Tĩnh Bảo khựng : “…”.
Đây là đang đòi “ quả” ? Hay là đang… ghen?
“Ừ?”
Lại còn “Ừ” nữa?
“Ừ” mà mà tim đập dồn dập?
Tim Tĩnh Bảo đập thình thịch ngừng.