Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 262: Nàng là nữ nhi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:00
Lượt xem: 225

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng đối tượng nghi ngờ, Tĩnh Bảo lập tức để ý điều.

Hôm nay trong buổi học sớm, ánh đó một nữa rơi xuống nàng, nàng lập tức đầu , đúng lúc , Trương Tông Kiệt đang như bay bỗng ngẩng đầu lên.

Ánh mắt hai chạm .

Ánh mắt Tĩnh Bảo bừng lên tia sáng lạnh lẽo.

Quả nhiên là !

Hắn còn gì đây?

Tiên sinh cảnh cáo một vẫn đủ ? Vẫn còn lén lút hại nàng nữa ?

Nghĩ tới đây, m.á.u khắp Tĩnh Bảo dâng trào, tay siết chặt thành nắm đấm, giơ tay động tác cảnh cáo về phía Trương Tông Kiệt.

Tên nhóc , đừng hòng giở trò! Nắm đ.ấ.m của Tĩnh gia để bày cho !

Thấy nắm đ.ấ.m , Trương Tông Kiệt nghiến răng ken két, cụp mắt che oán hận trong lòng.

Thấy yếu thế, Tĩnh Bảo mới , ngay ngắn tiếp tục văn.

Nàng rằng, ánh mắt khi khi thật đến từ Trương Tông Kiệt, mà là bạn cùng bàn, Cao mỹ nhân.

Lúc , Cao mỹ nhân đang chăm chú tay Tĩnh Bảo.

Bàn tay mảnh mai thon dài, khớp xương rõ ràng, móng tay ánh lên sắc hồng phơn phớt, Cao Triều kịp nghĩ gì, bèn nắm lấy tay nàng.

Sắc mặt Tĩnh Bảo tái mét: “Ngươi gì thế?”

“Lạnh tay, giúp sưởi chút !”

“Bỏ !”

Tĩnh Bảo vung mạnh vài cái mới giằng , bèn móc một cái lò sưởi tay nhỏ xíu: “Nè, cầm lấy!”

Cao mỹ nhân nhận lấy cái lò sưởi, nhẹ nhàng “Đa tạ”, vội vàng che miệng ngáp, chống tay giả vờ chợp mắt.

Từng động tác đều khác gì .

Chỉ điều tim lúc đập “thình thịch” mấy cái.

Tay mềm!

Móng tay hồng!

Không yết hầu!

Nghĩ mấy ngày quan sát gần đây:

Lúc ngủ thì buông rèm giường kín mít; đêm khuya mới nhà xí; từng vệ sinh chung với ai…

Một suy đoán táo bạo trỗi dậy trong lòng , chẳng lẽ là nữ?

Không thể nào!

Cao mỹ nhân hoảng hốt đến mức tự che miệng.

Tuyệt đối thể nào!

Nếu là nữ, thể qua vòng tra xét thể khi kỳ thi thu? Khi đó tận mắt thấy tên nhóc cởi trần, để lộ cơ n.g.ự.c rắn chắc cơ mà!

Cơ n.g.ự.c rắn chắc?

Cao mỹ nhân âm thầm nghiêng đầu, ánh mắt dừng phần của Tĩnh Bảo…

Hắn bỗng nhớ một chuyện.

Trong vụ án Bộ Quảng Huy, để lấy chìa khóa mật thất Thạch Thượng Thư, tên nhóc giả nữ, giả đến mức chân thật, hệt như con gái thật .

Tĩnh Bảo: “Ngươi cái gì?”

“Á?”

Cao mỹ nhân hoảng hốt bật dậy, khiến tất cả ánh mắt trong lớp đều đổ dồn về phía .

Hắn vội ho khan một tiếng, gật đầu với Thẩm Trường Canh ở đầu lớp: “Thưa , bụng học trò đau dữ dội, chịu nổi, xin phép nghỉ.”

Con trai của Trưởng Công chúa từ bao giờ lễ độ như thế?

Thẩm Trường Canh cảm động suýt rơi nước mắt, hào phóng phẩy tay: “Đi !”

Cao Triều rời khỏi lớp, thẳng về phòng nghỉ.

Vừa bước đóng cửa, then chặt, ánh mắt âm trầm chằm chằm giường của Tĩnh Bảo, ngẩn một lúc lâu bỗng vén rèm.

Gối đầu sạch sẽ;

Chăn đắp gấp gọn gàng;

Cuối giường đặt một cái lò sưởi hình tròn bằng đồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-262-nang-la-nu-nhi.html.]

Ánh mắt Cao Triều tối sầm , chăm chăm lò sưởi, hít sâu một .

Một nam nhân đương độ nhiệt huyết, cần dùng đến món đồ nữ tính thế ?

Hắn xổm xuống, thò đầu giường, đó ba đôi giày vải đen. Hắn lấy một chiếc, so với chân , đo thử bằng tay.

Hắn chậc một tiếng.

Vậy mà nhỏ hơn chân hai tấc.

Cao Triều đặt giày, lên giường Tĩnh Bảo.

Ở Tầm Hương Các, những tiểu quan tuấn tú cũng tay nhỏ, chân nhỏ, vóc dáng nhỏ, thắt lưng mềm mại như nữ nhân, còn thấy yết hầu, thật khó phân biệt nam nữ.

Muốn xác định thật giả… vẫn kiểm tra thứ giữa hai chân .

Cao Triều dậy, mở then cửa, đẩy cửa , gió lạnh ùa mặt.

Hắn lặng lẽ ngoài, trong mắt ánh lên tia sáng âm u!

Chiều hôm đó học xong, đám giám sinh chạy như bay đến nhà ăn.

Trời lạnh, cơm canh cũng nguội nhanh, ai cũng ăn một bữa nóng hổi.

Trước đây tổ năm vẫn cùng vui vẻ, mấy ngày gần đây Từ Thanh Sơn với đám võ sinh, mắt cũng chẳng liếc về phía Tĩnh Bảo nữa.

Một hai thì lạ, dù Từ Thanh Sơn cũng thuộc võ sinh đường.

vài hôm liền vẫn như , mới hiểu “Từ Thanh Sơn cạch mặt “ .

Phác Chân Nhân dùng chân đá Vương Uyên, hiệu bằng cằm về phía Từ Thanh Sơn.

“Ngươi còn hết hy vọng ?” “Vương Uyên .

Phác Chân Nhân: “Không hết ! Không thấy cơ hội đang tới ?”

Vương Uyên hừ: “Ngươi chắc đó là cơ hội?”

“Có , thử sẽ !”

Phác Chân Nhân bê khay cơm sang phía Từ Thanh Sơn, đám võ sinh thấy tới thì vội nhường chỗ.

Hắn xuống, gắp cái đùi gà trong khay bỏ bát Từ Thanh Sơn, thấy đối phương chẳng phản ứng gì, bèn to gan : “Thanh Sơn , chẳng lẽ là tên mới trong lòng? Ta mặt, đáng vì mà buồn bực!”

Từ Thanh Sơn liếc một cái, chẳng buồn đáp.

Phác Chân Nhân mừng thầm trong bụng: Trước đây Từ Thanh Sơn cứ như gà bảo vệ gà con, giờ thế mà phản ứng, chắc chắn hai cạch mặt .

“Thanh Sơn , đợi đấy, sẽ trút giận !”

Nói dậy, định qua.

Chưa mấy bước, Từ Thanh Sơn vỗ một phát vai , sắc mặt u ám: “Ngươi ngoan ngoãn chút, đừng gây chuyện! Nợ cũ của chúng còn tính xong !”

Phác Chân Nhân đ.á.n.h loạng choạng mấy bước mới vững, như lệch cả khung xương.

Từ Thanh Sơn mặt cảm xúc lướt qua .

A a a a…

là đàn ông đích thực mà!

Phác Chân Nhân còn đang ngẩn ngơ mơ mộng, đầu lập tức thấy Tĩnh Bảo đang với đám Cao Triều, tức đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Cái tên họ Tĩnh đúng là chẳng gì.

Từ Thanh Sơn đây vốn thiết với Cao mỹ nhân, giờ lạnh nhạt, tám phần là do cái tên “ẻo lả” châm ngòi.

Không cho một bài học trò, dập cơn giận trong lòng !

Phác Chân Nhân hậm hực bên cạnh Vương Uyên, hạ giọng : “Huynh , kiếm cơ hội dạy dỗ cái tên họ Tĩnh đó một trận .”

Vương Uyên vì chuyện ở suối nước nóng mà thấp thỏm lo sợ mấy ngày, nhưng đợi mãi thấy Cao Triều động tĩnh, Cố Tế tửu cũng chẳng đến tìm , nên trong lòng trở nên ngông cuồng.

Hừ, dòng m.á.u hoàng thất thì , quyền cao chức trọng thì , chẳng cũng cúi đầu nhà họ Vương ?

Vương Uyên xa: “Nói , dạy thế nào?”

Phác Chân Nhân ghé sát tai : “Càng t.h.ả.m càng , chúng bàn kỹ một chút.”

Vương Uyên liếc Tĩnh Thất một cái, bất chợt nhận tên còn phong lưu tuấn tú hơn cả Cao Triều, một ý nghĩ vụt lên trong đầu.

“Ta tất nhiên nếm thử mùi vị của tên .”

“Ca, tên nhất định là hàng ngon, bằng thì hai nhà họ Thạch đến nỗi đều c.h.ế.t trong tay !” “Phác Chân Nhân nháy mắt đầy ẩn ý.

Nhà họ Thạch?

Vương Uyên xong, mắt lập tức sáng lên.

Hai tên quỷ c.h.ế.t nhà họ Thạch lúc sống là dân chơi khét tiếng, chiêu trò thiếu!

 

Loading...