Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 261: Không có yết hầu
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:53:59
Lượt xem: 227
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không gì cả, là chọc giận nàng bỏ .”
Tĩnh Bảo thật thà .
Bốn đôi mắt đồng loạt về phía nàng, đồng thanh thốt lên một tiếng nghi ngờ kéo dài: “Hả?”
Tĩnh Bảo đối diện ánh mắt của Từ Thanh Sơn: “Ta với nàng, thích con gái, nhất là những như nàng. Ta hy vọng nàng thể cân nhắc nghiêm túc về .”
Căn phòng lập tức rơi im lặng. Ba đôi mắt đồng loạt sang Từ Thanh Sơn, cùng phát một tiếng cảm thán dài: “Ồ?”
Từ Thanh Sơn đơ một lúc, mới khó nhọc bật một câu từ kẽ răng: “Đồ ẻo lả, ngươi… thật sự như ?”
“Không tin thì ngươi cứ hỏi Diệp cô nương .”
“Ngươi thật ?”
“Còn thật hơn vàng thật.”
“Thế ngươi …”
Tĩnh Bảo đập tay lên trán, vẻ hối hận: “Thật sự chỉ là hiểu lầm, giải thích mà.”
“Không hiểu lầm! Là do quá mãnh liệt, một tháng chỗ đó của ngươi vẫn còn chảy máu!”
“Chỗ nào chảy m.á.u chứ? Ngươi bậy cái gì đó?” Tĩnh Bảo đỏ mặt đến tận mang tai.
“Không tin ?”
Từ Thanh Sơn chỉ tay: “Hỏi , cũng thấy mà, ngay trong phòng riêng ở Tầm Hương Các!”
Cao Triều tròn mắt khó tin Từ Thanh Sơn: “Không là m.á.u của xử nữ ? Sao là của Tĩnh Thất?”
“Máu xử nữ?”
Tiền Tam Nhất nhảy dựng ba thước: “Văn Nhược, ngươi… ngươi đến Tầm Hương Các tìm gái tơ ?”
Tĩnh Bảo: “…”
Tĩnh Bảo hết , , nhanh chóng gỡ rối mớ tơ lộn xộn trong đầu, từ từ vạch chút chân tướng.
Hôm đó nàng đột ngột đến kỳ, m.á.u kinh in lên ga trải giường trong Tầm Hương Các, Cao mỹ nhân và Từ Thanh Sơn thấy.
Cao mỹ nhân tưởng nàng dẫn một cô nương đến phá ;
Từ Thanh Sơn tưởng dày vò quá mức, khiến m.á.u chảy suốt một tháng dứt.
Để che giấu sự thật, cũng để Từ Thanh Sơn c.h.ế.t tâm, nàng thẹn quá hóa giận, sang quát Tiền Tam Nhất: “Ngươi đúng là cái gì , hỏi thẳng chứ?”
Tiền Tam Nhất: “Ta còn hỏi cái câu thẳng hơn nhé ngươi… tốn bao nhiêu bạc?”
“Năm trăm lượng!”
“Đồ phá của!”
Tiền Tam Nhất đau lòng như thể mất cả gia tài, năm trăm lượng để ngủ với một cô nương, tên ngốc điên chứ!
Tĩnh Bảo bước đến mặt Từ Thanh Sơn, đối mặt với một chút, cúi đầu áy náy: “Thanh Sơn , thật sự chút hứng thú nào với nam nhân. Từ đầu tới cuối, thích là nữ nhân. Vậy nên, ngươi đừng lãng phí thời gian vì nữa. Nếu ngươi chê thì ngươi vĩnh viễn là của !”
Nói , nàng vỗ nhẹ vai Từ Thanh Sơn, thở dài một tiếng.
Từ Thanh Sơn như hóa thành khúc gỗ, tim đập chậm , thở cũng chậm .
Đợi đến khi tiêu hóa từng chữ một trong câu , ngẩng đầu kẻ ẻo lả tuấn tú mặt, bỗng nhiên chuyện đều sáng tỏ...
Tên ẻo lả tuy trông nữ tính, nhưng bên hề nữ tính.
Không những nữ tính, còn từng mây mưa cùng phụ nữ khác.
Vậy mà ngu ngốc giữ gìn sự trong trắng vì …
Từ Thanh Sơn Tĩnh Bảo thật sâu, thật sâu, trong ánh mắt oán, giận, căm… còn cả mất mát và đau đớn.
Ngay đó, , hai vai rũ xuống, hồn bay phách lạc rời khỏi trai xá.
Tiền Tam Nhất: “Ta tiếng tim vỡ đôi luôn đó!”
Uông Tần Sinh: “Tuy trông Thanh Sơn đáng thương, nhưng ít nhất cũng là kẻ vạch rõ đúng sai!”
Cao Triều nhíu mày trầm ngâm.
Không hiểu vì , cảm nhận trong mấy câu của Tĩnh Thất, gì đó bất thường, dường như đang cố tình che giấu điều gì đó.
Cho dù thật sự thích Từ Thanh Sơn, nhưng mặt cô nương sắp đính hôn với Từ Thanh Sơn, cũng đến mức mấy lời kiểu ‘ giành ’ như thế.
Cao Triều ngẩng đầu, ánh mắt rơi lên Tĩnh Thất.
Ánh lửa than hồng bụi che khuất, tô sáng vóc dáng nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-261-khong-co-yet-hau.html.]
Dưới lớp trường bào thùng thình, chỉ một đường cổ mảnh là dịu dàng, nữ tính.
Hơn nữa “ yết hầu!”
Tối hôm đó giờ học cuối, trong phòng Suất Tính Đường.
Năm kiếm khách chỉ một đến, lặng lẽ một ghế, bốn còn thấy bóng dáng .
Bốn dám bậy giữa gió đêm, nữa tụ họp trong khu bia đá của Miếu Khổng Tử.
Lần thịt, chỉ rượu.
Từ Thanh Sơn uống mấy chén rượu mạnh, ngẩng đầu lên, ánh mắt mang theo chất vấn: “Huynh , trong lòng tên ẻo lả đó… .”
Tiền Tam Nhất cạn sạch chén rượu, lên tiếng kiểu kẻ nhưng luôn cho là : “Ta sớm sẽ ngày .”
Từ Thanh Sơn đau khổ : “Ta điểm nào bằng mấy cô nương đó?”
Uông Tần Sinh .
Ngồi ánh trăng, đường nét khuôn mặt rõ ràng, dáng vẻ tuấn, hình cao lớn vạm vỡ.
Ừ!
là một nam tử xuất sắc.
Cao mỹ nhân im lặng một hồi, đổi sắc mặt nâng chén cụng với : “Vậy mới đúng chứ, đời thể chỉ mỗi là kẻ si tình hồi đáp.”
Từ Thanh Sơn dốc mấy chén rượu nữa, chỉ n.g.ự.c , nghẹn ngào : “Nơi là trái tim . Tên ẻo lả đến đây một chuyến, từ nay về … cỏ cũng mọc nổi nữa!”
Tiền Tam Nhất: “…” Cỏ Tĩnh Thất nhổ sạch ?
Uông Tần Sinh: “…” Nghiêm trọng ?
Cao mỹ nhân: “…” Nói tâm sự trong lòng !
Từ Thanh Sơn: “Hắn với , thấy là thể nữa , …”
Tiền Tam Nhất: “Ngươi vì yêu sinh hận ?”
Uông Tần Sinh: “Rồi từ hận thành oán?”
Hai tên ngốc!
Cao mỹ nhân tức đến mức lười cả trợn mắt: “Hắn chỉ cần thời gian.”
Từ Thanh Sơn nuốt ngụm rượu cuối cùng: “Từ mai, sẽ cắt đứt quan hệ với tên ẻo lả . Các ngươi chăm sóc , đừng để Vương Uyên với Phác Chân Nhân bắt nạt.”
Tiền Tam Nhất: “Hắn đối xử với ngươi … ngươi còn tự chuốc khổ ?”
Cao mỹ nhân đá một cước sang: “Ngươi gì chứ, đây là tự chuốc khổ, mà là… tình dứt!”
Việc Từ Thanh Sơn “cắt đứt quan hệ” thể hiện ở chỗ: thấy như thấy, thấy cũng , coi tên ẻo lả như khí.
Tĩnh Bảo nhất thời thể tiếp nhận, cũng để tâm, gặp thì chủ động gật đầu, mỉm , kiêu nịnh.
Thậm chí nàng còn nhờ Tiền Tam Nhất chuyển cho Từ Thanh Sơn một câu:
Có lúc ông trời khiến ngươi dừng bước, vì lấy hạnh phúc của ngươi, mà là vì ngay cả ông trời cũng thấy đau lòng ngươi, cảm thấy đó… xứng đáng.
Từ Thanh Sơn trằn trọc cả đêm, trong lòng gào lên: Ông trời ơi! Người đừng đau lòng !
Nửa tháng mới bắt đầu, Cố Trường Bình vẫn nghiêm khắc như .
Đám giám sinh như những con rối học hành, vui giận, buồn phiền, chỉ học, tan học, sách, văn, lặp lặp .
Dưới áp lực cao độ , Tĩnh Bảo phát hiện một chuyện bình thường, dường như một đôi mắt, đang lặng lẽ dõi theo nàng trong bóng tối.
Lúc học cũng cô;
Lúc ăn cũng cô;
Ngay cả lúc nàng vệ sinh, đôi mắt cũng buông tha, khiến nàng mấy nhịn tiểu đến đau bụng.
Mỗi nàng phát giác, ngẩng đầu tìm thì ánh mắt lập tức biến mất; nhưng chẳng bao lâu xuất hiện .
Ban đầu nàng tưởng là Từ Thanh Sơn, nhưng nhanh chóng phát hiện .
Từ Thanh Sơn vẫn đang đắm chìm trong nỗi buồn thất tình và học hành, thể tự thoát .
Cũng Phác Chân Nhân và Vương Uyên.
Vì ánh mắt của hai kẻ đó nàng đầy thù hằn, hơn nữa phận của họ cần rình rập như .
Chẳng lẽ… là Trương Tông Kiệt?