Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 260: Thích con gái

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:53:58
Lượt xem: 214

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo nhảy xuống xe.

Người chặn xe là một thiếu nữ khí bừng bừng, lông mày rậm, mắt to, dáng cao ráo, bên hông đeo một thanh trường kiếm, khí thế uy nghi.

“Ngươi là ai?" Tĩnh Bảo nhận .

Thiếu nữ ưỡn ngực, kiêu ngạo ngẩng cằm: "Bổn cô nương quang minh lạc, họ Diệp, tên Quân Chỉ."

Thì là nàng !

Tĩnh Bảo vội nở nụ : "Diệp cô nương tìm chuyện gì?"

Diệp Quân Chỉ tiến lên một bước, trừng mắt Tĩnh Bảo: "Ta , chính ngươi quyến rũ hồn phách Từ Thanh Sơn, khiến quên luôn luân thường đạo lý?"

"Ta..."

Oan uổng quá!

Tĩnh Bảo cố nhịn buột miệng ba chữ : "Ta là đích tử duy nhất của Tĩnh gia, là gia chủ đương nhiệm, còn cưới vợ sinh con, Diệp cô nương tuyệt đối đừng lời đồn bậy của ngoài."

Diệp Quân Chỉ chống nạnh: "Không ngoài , là Từ Thanh Sơn chính miệng với !"

Tĩnh Bảo: "..."

Thật đập cho Từ Thanh Sơn một cái mặt ghê!

Ngay từ đầu tiên thấy Tĩnh Bảo, Diệp Quân Chỉ xông lên cào nát cái mặt .

Mẹ nó!

Trên đời thật sự tồn tại kẻ da còn trắng hơn nàng, mắt còn to hơn nàng, lông mi còn dài hơn nàng! Vậy mà là đàn ông ?

Cùng lắm cũng chỉ là một công tử bột!

Lúc , tên công tử bột mặt mày lạnh tanh, năng chẳng chút thuyết phục nào, khiến Diệp Quân Chỉ càng thêm bực bội, giận dữ : "Từ Thanh Sơn là của , tên công tử bột , tránh xa một chút cho !"

Công tử bột?

Ta từ bao giờ thêm cái biệt danh thế!

"Tính tình , xuất tướng môn, thích đ.á.n.h đánh g.i.ế.c g.i.ế.c, đao kiếm vô tình, ngươi nhất cẩn thận cái mạng nhỏ của !"

Hê...

Còn thể đe dọa như ?

Tĩnh Bảo học dáng nàng , chống tay lên hông: “Con mắt nào của ngươi thấy quyến rũ ?"

Diệp Quân Chỉ: "..."

"Ta là trai thẳng, thẳng tắp một đường, chỉ thích con gái, con gái, con gái, nhất là kiểu con gái dịu dàng trắng trẻo như ngươi!"

"..." Mặt Diệp Quân Chỉ đỏ bừng như cà chua chín, vội lùi lập tức hai bước.

Để diệt trừ hậu họa, Tĩnh Bảo bèn bắt chước khẩu khí lả lơi của đám công tử phong lưu.

"Diệp cô nương, hiểu vì , gặp nàng thấy thuộc, như từng gặp trong mơ, là... Nàng cân nhắc thử xem? Tuy gia thế và phẩm hạnh như Từ Thanh Sơn, nhưng cũng tệ ."

Mẹ nó!

Da gà Diệp Quân Chỉ nổi cả lên, ngón tay run run chỉ Tĩnh Bảo: "Ngươi, ngươi, ngươi... Ta, , ..."

"Ngươi, ngươi, ngươi... Ngươi là đồ công tử bột vô , , , ... về mách với cha !"

Tĩnh Bảo bắt chước khẩu khí của tiểu thư nhà giàu, ngạo nghễ buông lời khiêu khích: "Ta chờ đó nha~"

Dứt lời, nàng đầu, dáng chẳng khác gì nam chính phóng khoáng hoang dã trong truyện, uể oải phất tay, bước chân nhẹ nhàng như gió về xe ngựa.

Vừa mấy bước, thấy Cố Trường Bình khoanh tay xe, ánh mắt lướt qua nàng hai lượt, Tĩnh Bảo bất giác "a" một tiếng.

Xong , thấy hết !

Tĩnh Bảo cúi gằm đầu, rụt cổ, như dâu hiền nhỏ nhẹ chạy đến mặt Cố Trường Bình, định trèo lên xe, chợt hỏi: "Trai thẳng là gì?"

Bàn tay đang bám xe của Tĩnh Bảo khựng , cả hóa đá.

Nàng đầu, cố nặn nụ : "Trai thẳng là... là kiểu đàn ông trai bức đó!"

Cố Trường Bình liếc nàng một cái, mặt cảm xúc: "Vậy... ngươi là trai thẳng?"

Tĩnh Bảo bèn hất cằm một cách kiêu ngạo: "Thưa , chẳng lẽ ?"

Cố Trường Bình: "..."

Ngươi là cái con khỉ gì chứ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-260-thich-con-gai.html.]

Tĩnh Bảo cứ tưởng đầu tiên trai xá, ai ngờ mở cửa thấy hai bạn cùng phòng mặt, còn thêm một kẻ bám đuôi Tiền Tam Nhất.

"Hôm nay đến sớm ?"

Tĩnh Bảo đặt hộp văn vật xuống, bước đến bên lò than sưởi tay.

Thời tiết c.h.ế.t tiệt càng ngày càng lạnh.

Uông Tần Sinh : "Nhà yên tĩnh bằng Quốc Tử Giám."

Tĩnh Bảo nghĩ tới đám trong phủ , cũng : "Ta cũng thấy thế."

Uông Tần Sinh: "Văn Nhược, chẳng lẽ nhà ngươi cũng đang bàn chuyện hôn sự?"

"À..."

Tĩnh Bảo thoáng ngạc nhiên, lập tức hóng hớt: "Có mai mối cho các ngươi ?"

Tiền Tam Nhất thở dài nặng nề, gương mặt bất đắc dĩ, khổ sở, và chịu đựng.

"Nhà họ Tiền chúng mấy ngày nay, hết tới khác kéo đến mai mối, bậc cửa sắp giẫm sụm một nửa, nước bọt của cũng sắp khô luôn ; cha bảo, từ khi sinh đến giờ, bao giờ cảm nhận rõ ràng rằng thật sự xuất chúng thế ."

Tĩnh Bảo nghĩ: Thì cái tật tự luyến của tên là di truyền từ cha nó.

"Ta bảo cha , những đều nhắm tiền của nhà , lịch sử bi kịch tuyệt đối thể tái diễn. Mẹ lập tức nhổ mặt một cái, cha thì tát một bạt tai. Ta còn nơi nào , đành mò lên Quốc Tử Giám."

Tĩnh Bảo ngả nghiêng, chỉ tay Uông Tần Sinh.

Uông Tần Sinh mỉm khổ: "Các ngươi cũng , ở nhờ nhà di mẫu, cứ mai mối tới, di mẫu bắt tiếp khách, còn dặn ăn mặc gọn gàng sáng sủa."

Tĩnh Bảo nghĩ: Bị đem trưng bày thế , cũng t.h.ả.m thật.

"Lần một hai thì còn nhịn, đến ba, chịu hết nổi, vơ bừa một cái áo cà sa khoác lên , cứ thế gặp khách. Di mẫu dọa hết hồn, hỏi gì. Ta , nếu còn bắt gặp khách nữa, sẽ lên núi hòa thượng. Di mẫu ngất ngay tại chỗ, thế là trốn luôn."

Thôi !

Tĩnh Bảo âm thầm giơ ngón cái trong lòng: Uông thiếu gia, ngươi thắng !

Tĩnh Bảo hất cằm về phía Cao mỹ nhân: "Ngươi cũng ép cưới ?"

Cao mỹ nhân hừ một tiếng, điềm tĩnh trả lời: "Kẻ dám ép gia cưới vợ, chắc chào đời ."

Tĩnh Bảo: "Thế ngươi cũng đến Quốc Tử Giám sớm?"

Cao mỹ nhân nhíu mày: "Trong cung mở yến tiệc gia đình, nhưng gia yến gì mà mời cả đống tiểu thư danh môn thế gia, kiếp, mấy nàng đó đường mắt, cứ cắm đầu lao lòng ."

Tĩnh Bảo tỏ vẻ hứng thú: "Rồi ?"

Cao mỹ nhân nhíu mày sâu hơn.

"Rồi trưởng công chúa bảo chọn một trong họ, đáp hai chữ mơ. Trưởng công chúa với phò mã, bảo nàng cũng bồng cháu. Phò mã thấy trưởng công chúa , bèn đuổi , thế là cuốn gói lên đây."

Tĩnh Bảo đến nỗi sắp cả nếp nhăn.

Cao mỹ nhân liếc nàng một cái, ánh mắt nặng nề, mang theo cảnh cáo và bất mãn.

Cười cái đầu ngươi !

Tĩnh Bảo vội úp mặt lòng bàn tay, run vai khúc khích.

Quốc Tử Giám thông với triều đình, cũng nối liền với thế gia vọng tộc, những bà chồng tinh tường trong đó sớm bắt đầu tìm ý trung nhân cho con gái .

Đám học trò ở Suất Tính Đường, nhất là những xuất danh gia, tất nhiên là mục tiêu một.

Đột nhiên, cửa đẩy mạnh .

"Đồ ẻo lả!"

Từ Thanh Sơn hùng hổ bước : "Diệp Quân Chỉ chặn ngươi giữa đường ? Nàng gì ngươi ? Ta chuyện với nàng !"

Tiền Tam Nhất: "..."

Uông Tần Sinh: "..."

Cao mỹ nhân: "..."

Tĩnh Bảo ngẩng đầu, vẫn còn ngậm ngùi.

Quả là một ngày chạy đôn chạy đáo!

 

Loading...