Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 258: Tạ đại phu Lan
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:53:56
Lượt xem: 198
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở dĩ Tĩnh Bảo thể cho A Man , là bởi việc nàng phần thể để lộ ánh sáng.
Tiệm t.h.u.ố.c phố Tẩu Mã, ba gian mặt tiền rộng rãi, bên treo một tấm biển lớn, bốn chữ to: Dược phường Tạ gia.
, Tĩnh Bảo đến xem mắt sư mẫu giúp .
Nói là xem mắt, thực trong lòng nàng hiểu rõ, chỉ là vì nàng đang ghen thôi.
Ghen đến mức nào?
Miệng đắng chát chịu nổi!
Chính vì mới sai Nguyên Cát dò la tin tức.
Cũng thật trùng hợp, Tạ Lan cô nương vốn hôm nay nghỉ khám, vì mặt ở đây.
Tĩnh Bảo bước qua ngưỡng cửa, lập tức thấy Tạ Lan đang chiếc ghế thái sư.
Nàng mặc một bộ đối áo màu son, tóc búi thành một lọn, chỉ dùng một cây trâm gỗ cố định, lấy một món trang sức nào, dáng vẻ yên lặng , càng gương mặt thêm phần trắng trẻo.
Quả là một cô nương mộc mạc, thanh sạch!
Tĩnh Bảo lấy từ trong tay áo một quả quýt chuẩn từ , bóc vỏ nhét một múi miệng.
Nguyên Cát liếc chủ tử nhà , vội vàng xếp hàng ở cuối đoàn.
Tới lượt , bèn theo lời căn dặn của chủ tử: “Tạ đại phu, dạo gần đây táo bón, chẳng lẽ là nhiệt trong ?”
“Đưa tay , kéo tay áo lên.”
Giọng cũng dễ , vang lên như tiếng ngọc rơi khay ngọc.
Tĩnh Bảo nhét thêm một múi quýt miệng.
Nguyên Cát theo, ba ngón tay của Tạ Lan rơi xuống cổ tay , cau mày, lời nào.
Làm để miêu tả ba ngón tay đây?
Thon dài, trắng trẻo, sạch sẽ.
Tĩnh Bảo tay , cảm thấy so với tay Tạ cô nương chẳng khác nào… móng heo.
“Sức khỏe ngươi gì nghiêm trọng, chỉ là nội hỏa vượng, là hư hỏa, xả chút là . Ta kê cho ngươi một đơn thuốc, ba ngày t.h.u.ố.c là đủ.”
“Tạ đại phu, ba ngày là khỏi hẳn ? Không cần uống thêm vài ngày nữa ư?”
“Không cần!”
Nguyên Cát đầu chủ tử : Gia, nàng cần đó!
Không cần thì cần, gì?
Tĩnh Bảo trợn mắt với một cái, đầu thở dài khe khẽ. Y thuật giỏi, vì tiền mà qua loa, lương tâm quả thật vững vàng!
Đơn t.h.u.ố.c xong, Nguyên Cát dậy hành lễ, đưa đơn t.h.u.ố.c cho Tĩnh Bảo.
Tĩnh Bảo liếc qua một cái, uể oải nhét nốt mấy múi quýt còn miệng.
Nét chữ mềm mại, ngay ngắn, như mấy vị thái y già kiểu rồng bay phượng múa, chỉ đơn t.h.u.ố.c mà còn ghi cả bệnh trạng, từng mục từng dòng rõ ràng rành mạch!
Xì ...
Quýt mà chua thế?
Chua c.h.ế.t mất!
“Đi lấy t.h.u.ố.c , đợi ngươi ngoài cửa.”
Tĩnh Bảo căn dặn một câu, thở dài.
Tạ Lan cô nương phối với Cố Trường Bình, tuy về môn đăng hộ đối kém một chút, nhưng về dung mạo và phẩm hạnh thì chẳng thua kém gì, đúng là một đôi trời sinh!
Ta... thể nhắm mắ buông tay !
“Bộp” một tiếng.
“Ai đ.â.m thế? Đi mà đường… á á á : “Tiên sinh?”
Tĩnh Bảo xoa trán, hoảng hốt lùi hai bước, suýt nữa đụng khác.
Cố Trường Bình cố nén , lao thẳng lòng , thì là nàng.
Nàng đúng là đ.á.n.h phủ đầu!
“Tĩnh Văn Nhược, ngươi đến đây gì?”
Tĩnh Bảo đỏ mặt, khó khăn thốt mấy chữ: “Ta... đưa tiểu đồng của khám bệnh!”
Như để chứng minh nàng dối, Nguyên Cát ôm gói t.h.u.ố.c vội vã chạy tới: “Gia, t.h.u.ố.c lấy , về thôi!”
Tĩnh Bảo lập tức như vớ cứu tinh, thở phào nhẹ nhõm: “Tiên sinh, thật sự đến khám bệnh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-258-ta-dai-phu-lan.html.]
“Chỉ là khám bệnh thôi ?”
Sao , mặt lộ biểu cảm "ở đây ba trăm lượng bạc" ?
Thể diện của Tĩnh Thất gia là vô giá, dù mất cũng thể mất lúc .
Thế là nàng cố gắng giữ vững tinh thần, phản kích : “ , chỉ là khám bệnh thôi. Thế còn , ngài đến gì?”
“Cũng đến khám bệnh.” Cố Trường Bình đáp vững vàng.
Lừa quỷ !
Tĩnh Bảo bĩu môi. Đường đường là Tế tửu Quốc Tử Giám, chuẩn Hình bộ thượng thư, chẳng lẽ quen nổi một vị thái y trong cung?
Không chỉ âm thầm mặt vị hôn thê tương lai một chút ?
Tĩnh Bảo vẻ cao thâm: “Vậy cứ thong thả, về Quốc Tử Giám đây!”
Lời dứt, phía lấy t.h.u.ố.c xong, đang vội vàng rời : “Tránh , tránh , đừng cản lối!”
“Cẩn thận!”
Cố Trường Bình mắt nhanh tay lẹ, tay đặt lên eo Tĩnh Bảo, kéo nàng lòng .
Người nọ sượt qua tà áo của Tĩnh Bảo mà lao khỏi tiệm thuốc.
“Gia, ngài chứ?” Nguyên Cát hỏi một tiếng, Tĩnh Bảo bừng tỉnh, giật kêu lên một tiếng, hoảng loạn đẩy Cố Trường Bình .
C.h.ế.t tiệt!
Cố Trường Bình đang bàn chuyện hôn sự với Tạ cô nương, còn nàng giữ cách mà chui lòng , nếu để cô nương thấy, thể nào chẳng ghen cho xem!
Cố Trường Bình giơ tay áo che miệng, ho mấy tiếng lập tức.
Ý gì đây?
Chê ?
“Ngươi đợi ở cửa!”
Hắn lệnh một câu, nàng nữa mà thẳng đến mặt Tạ Lan, chắp tay : “Đại phu, việc gấp. Con trai của một bạn đột nhiên đau bụng dữ dội ở phủ , phiền nàng đến xem giúp một chút.”
Tạ Lan mặt cảm xúc Cố Trường Bình.
Áo xám, đôi mày rậm nhíu, khóe môi mím nhẹ, ánh mắt trong suốt như cắt nước, nam tử sinh như , quả là quá mức tuấn tú.
“Ở đây còn bệnh nhân, ngài đưa đến .”
“Không thể động nó, đang trong xe ngựa cửa tiệm, sẽ tốn nhiều thời gian của nàng. Đứa bé tên là Tô Niệm Mai.”
“Tô Niệm Mai?”
Tạ Lan giật giật mí mắt. Đứa trẻ hình như từng nàng khám qua một . Nàng lập tức gọi đại phu khác tới , còn thì chạy nhanh ngoài.
Màn xe vén lên, lộ hai gương mặt một lớn một nhỏ, lớn thì đầy vẻ lo lắng, đứa nhỏ mặt mày nhăn nhó vì đau.
“Tạ đại phu, con trai giấc trưa bỗng đau bụng dữ dội, nhờ nàng xem giúp!” Tô Bỉnh Văn sốt ruột .
Tạ Lan nhoài nửa xe, bắt mạch cho đứa nhỏ, bắt xong vòng tay từ nó đỡ lên.
“Phải châm cứu.”
Nói đoạn, nàng bế ngang đứa bé lên.
Tô Bỉnh Văn kinh ngạc vì lực tay của nàng, vội vàng : “Tạ đại phu, để bế, con nặng lắm!”
“Lúc , còn tính toán mấy chuyện gì!”
Tạ Lan để một câu, bế đứa trẻ bước d.ư.ợ.c phường.
Tô Bỉnh Văn vội nhảy xuống xe, ba bước gộp thành hai đuổi theo: “Tạ đại phu, cẩn thận bậc cửa.”
“Là một cô nương tệ!” Giọng quen thuộc vang lên từ phía đầu.
Tĩnh Bảo hít sâu một , cúi đầu mũi giày, nghĩ: Người Cố Trường Bình chọn, tất nhiên thể tầm thường.
“Đi xe ngươi đến Quốc Tử Giám.”
“Hả?” Tĩnh Bảo ngẩng đầu ngạc nhiên: “Ngài đợi Tô nữa ?”
“Không cần!”
Tĩnh Bảo nghênh ngang leo lên xe ngựa của , trong lòng giằng co giữa việc nên nhường xe để một , là cả hai cùng chung.
“Tĩnh Văn Nhược, ngươi rảnh rỗi quá mà đần cửa d.ư.ợ.c phường nhà thế?”
Cố Trường Bình mỉm nàng.