Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 257: Sự phân cao thấp rõ ràng

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:53:55
Lượt xem: 217

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt chuyển, va ánh mắt đẫm lệ của Tĩnh Nhược Tụ, vẻ mặt Tĩnh Bảo dịu xuống vài phần: Tam tỷ , thấy chứ? Sau lưng tỷ là Tĩnh gia, là , là phủ Tuyên Bình hầu, đừng mà cứ mãi nhẫn nhịn nữa.

Tỷ tỷ của Tĩnh Thất , nhẫn nhịn cái rắm gì chứ!

Lần đầu tiên Tĩnh Nhược Tụ thực sự cảm nhận việc một giỏi là một điều hạnh phúc đến nhường nào, cảm xúc trong lòng trào dâng dữ dội.

Lúc , chợt Tĩnh Bảo tiếp: “Tam tỷ phu, ngươi với một năm khó mà gặp mặt một , chắc là rõ tính ."

Phó Thành Hề cửa hàng phấn son nọ cho choáng váng, lắp bắp: “Tính… tính tình gì?"

"Ta mà, trọng nữ khinh nam, thấy cháu gái là vung bạc, thấy cháu trai lột da nó một lớp. Hai vị tỷ phu của đều rõ tính , hễ đến mặt là chỉ dám bế con gái đến gặp mặt, con trai thì đều để sang một bên."

Tĩnh Bảo híp mắt : “Bây giờ ngươi cũng lĩnh giáo tính tình đấy, nhất định nhớ kỹ nhé."

Lúc , dù đầu óc chậm chạp đến thì Phó Thành Hề cũng hàm ý trong lời . Muốn mở miệng đôi câu, nên thế nào; mà thì sợ khiến Vệ di nương buồn lòng.

Đang rối như tơ vò, Vệ di nương bật nức nở.

Lúc còn là chuyện vả mặt nữa, mà là trắng trợn đuổi cả con nàng cho .

Phó Thành Hề thấy Vệ thị thì lòng xót xa, vội vàng dịu giọng dỗ dành.

Vệ di nương lập tức thể, càng thêm lớn tiếng.

Tĩnh Bảo lạnh lùng , đầu với Phó đại gia.

Phó Thành Đạo như bàn chông, thật xông lên tát cho tên em trai một cái.

Tên khốn nạn, mặt nhà vợ, dỗ dành tiểu , sách vở học hết bụng ch.ó chắc? Còn quy củ là gì ?

Tĩnh Nhược Tụ lúc cuối cùng cũng hiểu rõ khổ tâm của A Bảo, trong lòng cũng trở nên cứng rắn hơn, ngẩng cao giọng : “Vệ di nương, đây là Phó phủ, đừng để chê!"

Vệ di nương che miệng, ngẩng đôi mắt đẫm lệ, dám tin Tĩnh Nhược Tụ mặt, như thể dám tin lời xuất phát từ miệng Tứ phu nhân.

Một phụ nữ ngay cả con trai cũng sinh , nàng , nàng dựa cái gì mà dám với như thế?

Vẫn còn nhẹ quá đấy!

Tĩnh Bảo thầm thở dài trong lòng.

Nếu là nhị tỷ, chắc đập bàn dậy, quát: “Khóc cái gì mà ! Đây là chỗ để ngươi ? Cút về phòng , đừng ở đây mất mặt nữa!"

Vệ di nương bỏ chạy.

Tĩnh Bảo thấy Phó tứ gia ở mà cứ như lửa, khỏi âm thầm lắc đầu, bèn mượn cớ sách để giải tán .

Sau khi A Man và những khác lui hết, nàng mới thấp giọng : “Thất gia, tứ cô gia lúc chỉ thấy tính tình phần nhu nhược, giờ càng lúc càng chẳng gì, còn gọi gì là sách nữa ?"

"Người sách cũng ai cũng thông minh, bằng thì thi mãi mà đỗ ."

"Không đỗ thì , chứ đỗ chẳng cái đuôi vểnh đến tận trời luôn !"

Tĩnh Bảo cầm lấy sách, hỏi: “Có mời ai dạy ?"

A Man lắc đầu: “Không gì cả."

"Ta cũng từng thấy tam tỷ nhắc tới."

Tĩnh Bảo ngừng một lát, : “Thôi , cũng lười quản chuyện của . Nhìn dáng vẻ dỗ dành Vệ di nương là thấy chướng mắt . Tam tỷ lấy , đúng là tính sai một nước !"

Tĩnh Nhược Tụ trở về phòng , hốc mắt trống rỗng cuối cùng cũng trào dòng lệ nóng, nàng bịt miệng thành tiếng.

Nha cận Ngọc Hoài bưng nước nóng , khuyên nhủ: “Hôm nay nô tỳ còn cảm thấy thật hả hê, vui mừng còn kịp, chứ?"

"Ngươi hiểu gì chứ? Ta là đang vui đó!"

Tĩnh Nhược Tụ dậy rửa mặt, xuống bàn trang điểm, tỉ mỉ tô lớp phấn son.

Ngọc Hoài ở bên mỉm : “Đã Thất gia trấn giữ, e là Vệ thị ngoan ngoãn cụp đuôi ."

Tĩnh Nhược Tụ lặng lẽ trong lòng, : “Chỗ nơi ở lâu dài, sớm muộn gì cũng dọn ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-257-su-phan-cao-thap-ro-rang.html.]

Ngọc Hoài thế, nụ lập tức phai vài phần: “Nếu thể mạnh mẽ như hôm nay, thì Vệ di nương cũng chẳng dám tác oai tác quái nữa."

"Lời chỉ đúng một nửa thôi."

Tĩnh Nhược Tụ tuy yếu mềm nhưng ngu ngốc, Tĩnh gia nuôi đứa con gái nào ngu.

"Thứ nhất con trai, thứ hai là lão phu nhân và Tứ gia đều sủng ái nznbv , chỉ hai điều thôi, dù mạnh mẽ cỡ nào thì cái lưng của Vệ di nương vẫn cứ cứng ngắc!"

"Người Thất gia, tiền bạc, cùng lắm thì hòa ly là xong!"

"Ngươi câm miệng cho !"

Tĩnh Nhược Tụ tức giận: “Hòa ly là chuyện thể tùy tiện ? Ta hòa ly thì , còn Dao Dao thì ? Theo Phó gia?"

Ngọc Hoài lập tức cứng họng.

Nếu để Dao Dao ở Phó gia, một một , chẳng như cừu non miệng hổ, xé xác nuốt sống ?

Nếu theo rời , thì con bé họ Phó, đến việc Phó gia đồng ý , chỉ riêng chuyện sống cùng , hôn sự cũng sẽ là vấn đề lớn.

Con gái nhà danh môn, ai cưới một cô gái cha hòa ly về vợ?

"Ta sinh nó, thì tính toán cho tương lai của nó." Tĩnh Nhược Tụ thở dài: “Đời thế , đời nó mới chỉ bắt đầu, thể vì sự ích kỷ của mà hủy hoại cả đời nó. Về đừng nhắc đến hòa ly nữa!"

"Dạ!" Ngọc Hoài tâm phục khẩu phục, thầm nghĩ: Tứ phu nhâna thế , trời cao mà ban cho nàng một đứa con trai thì bao!

Vì chuyện náo loạn buổi sáng, nên đến bữa tiệc tẩy trần đón khách buổi trưa, Vệ di nương lấy cớ bệnh mặt.

Tiệc đặt ở sảnh ấm, đàn ông một bàn, phụ nữ trẻ nhỏ hai bàn, ngăn cách bằng một tấm bình phong.

Tĩnh Bảo là chủ tiệc, cùng Phó Thành Đạo mặt về hướng nam, rôm rả.

Phó Thành Hề thì lạnh nhạt, một bên uống rượu buồn.

Chuyến kinh, phát hiện em vợ thật khó ở chung, chốn thể ở lâu, nhanh chóng thuyết phục đại ca dọn ngoài mới .

Lúc tiệc đang rôm rả, đầy tớ của phủ Tuyên Bình hầu và Ngô phủ lượt mang hộp đồ ăn đến.

Mở , đều là vài món ăn tinh tế, là tặng cho Phó đại gia và Thất gia để thêm phần hứng thú.

Tĩnh Bảo sai A Man tặng thưởng, còn bỏ thêm mấy hũ ngon từ phương Nam hộp quà đáp lễ.

Phó Thành Đạo Tĩnh Bảo bên cạnh, Phó tứ kế bên, khỏi thở dài.

Người là tặng rượu mừng cho Phó đại gia và Thất gia, chẳng ai nhắc đến tên tứ cả, cho thấy chuyện tứ sủng ái Vệ di nương sớm hai nhà thấy, cũng lời chê trách, thậm chí còn âm thầm cảnh cáo!

Cùng là sách, một bên trẻ tuổi mà gánh vác gia nghiệp, lời cử chỉ đều sắc bén, một bên thì hồ đồ dở sống dở c.h.ế.t, điều…

Sự phân cao thấp, thấy rõ ràng!

Ăn xong cơm, Tĩnh Bảo lim dim chợp mắt một lát, tỉnh dậy thì sai A Man hầu hạ tắm rửa áo quần.

Vừa dọn dẹp xong, Nguyên Cát hấp tấp , ghé tai nàng thì thầm vài câu, ánh mắt Tĩnh Bảo lập tức sáng lên thấy rõ.

Nàng sờ mũi, mượn đó để che giấu vẻ ngượng ngùng : “A Man, giúp gia chải tóc, áo quần."

"Gia, còn sớm mới đến giờ học, ngài định ?"

"Ra ngoài phơi nắng."

A Man liếc mắt gia nhà khó hiểu: “Trong phủ thể phơi ?"

Tĩnh Bảo: "…Ta thích phơi nắng ngoài trời cơ!"

A Man sững , tiếp đó nhíu mày , ánh mắt sắc bén quét qua mặt Nguyên Cát, Nguyên Cát sợ hãi cúi gằm đầu xuống.

Tim A Man run một cái, nàng còn là đầu trong lòng chủ tử nữa .

Nguy !

 

Loading...