Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 254: Vận hành ngân lượng
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:53:52
Lượt xem: 216
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố phủ, thư phòng.
Đoạn Cửu Lương tháo mặt nạ, bước bên trong.
“Thiếu gia, nô tài đến viếng mộ Lục gia và những khác, giờ tranh thủ đêm khuya về.”
“Cũng .” Cố Trường Bình đặt bút xuống.
“Thiếu gia, hôm nay tính toán một ngày, chỉ dựa thu nhập đảo thì e là khó nên việc lớn. Chúng vẫn cần nghĩ cách khác để kiếm tiền.”
Cố Trường Bình bước gần : “Ta cũng nghĩ , chỉ là nhất thời nghĩ chủ ý , việc cần bàn tính lâu dài.”
“Vâng.”
“Ta tiễn ngươi.”
Hai bước khỏi thư phòng, Đoạn Cửu Lương đeo mặt nạ . Hắn là dễ xúc động, nghĩ đến việc khó khăn lắm mới gặp , giờ chia tay, mũi bỗng cay xè.
Cố Trường Bình vỗ vai : “Đợi khi việc thành, sẽ đến sống lâu dài ở đảo Mỹ Nhân.”
“Đến lúc đó, lão nô sẽ đích hầu hạ thiếu gia.”
Đoạn Cửu Lương quỳ xuống, dập đầu ba cái thật mạnh, cùng đám thị vệ biến mất trong màn đêm.
Người rời , Tề Lâm hấp tấp chạy đến.
“Gia, gia… Tĩnh Thất gia đến !”
Cố Trường Bình giật : “Đến lúc nào?”
Tề Lâm: “Qua canh tư một khắc .”
Cố Trường Bình: “Muộn thế , nàng đến gì?”
“Hừ.” Tề Lâm hừ lạnh, thở một :
Chuyện mà còn rõ ?
Một ngày gặp, như cách ba thu.
Nhớ thôi mà!
Ngay lúc bước Cố phủ, Tĩnh Bảo bắt đầu hối hận.
Lúc đang trong thư phòng, sự hối hận của nàng càng như nước tràn đê.
Cố Trường Bình bước , nàng tháo áo choàng.
Tĩnh Bảo vội hành lễ: “Thưa , nửa đêm quấy rầy, thật thất lễ.”
Cố Trường Bình tự nhiên đến bên bếp lò, sưởi tay: “Chuyện gì?”
Ánh mắt Tĩnh Bảo dõi theo động tác của : “Thứ nhất là sợ bệnh của khỏi hẳn, nên bếp nhỏ nấu chút cháo thanh nhiệt; thứ hai là…”
Nàng bước đến gần cửa, ngoài, thấy ai mới hạ giọng: “Thứ hai là A Nghiễn tối nay trông thấy đảo chủ đảo Mỹ Nhân lén lút Cố phủ.”
“Đảo chủ đảo Mỹ Nhân?”
“Vâng!”
Tĩnh Bảo hít sâu một : “Tiên sinh, nên cẩn thận với bọn hạ nhân trong phủ. Nơi đó là kẻ thích long dương, lo trong phủ cũng như .”
*Thích Long dương: ám chỉ tình yêu nam-nam
Cố Trường Bình ngẩng đầu, ánh mắt sáng lên: “Nếu là thì ?”
“Không thể nào! Tiên sinh đang bàn chuyện hôn sự với Tạ cô nương mà.”
“Chuyện đó mà ngươi cũng ?”
Tĩnh Bảo chột mặt , hai má ửng đỏ lạ thường.
Cố Trường Bình mỉm : “Xem học trò của quan tâm đến . Nói , còn gì nữa?”
“Không… còn gì cả.”
Lời cần cũng , Tĩnh Bảo quyết định chuồn.
Nàng cố ý vỗ trán , vẻ tự trách: “Tiên sinh là như ánh trăng thanh gió mát, hạ nhân cũng thể nào quá tệ, chắc là A Nghiễn nhầm . Giờ cũng khuya, dám quấy rầy nghỉ ngơi nữa!”
Một bàn tay lớn chắn đường Tĩnh Bảo.
Gân xanh mu bàn tay nổi nhẹ, gợi cảm, Tĩnh Bảo lặng lẽ dời ánh .
“Tiên sinh… còn gì nữa ?”
“Đã đến thì xuống trò chuyện đôi câu. Ta cũng việc hỏi ngươi. Muốn uống gì? Lão Quân Mai Hoàng Sơn Mao Phong?”
Không đợi nàng trả lời, Cố Trường Bình tự quyết: “Lão Quân Mai , thấy ngươi thích loại .”
Tĩnh Bảo bất giác cúi đầu.
Không hiểu , lời tai thấy vô cùng dễ chịu.
Trà pha xong, hương thơm lan nhẹ.
Tĩnh Bảo nhấp một ngụm, ngẩng đầu, Cố Trường Bình đang dùng ánh mắt dò xét nàng, khiến nàng cảm thấy bất an.
“Tiên sinh tìm việc gì?”
“Chuyện kiếm tiền. Ngươi ý tưởng gì ?”
Lầu Ngoại Lâu ở kinh thành chút danh tiếng, sản nghiệp Tĩnh gia cũng nàng quản lý gọn gàng, dù là kiếp kiếp , Tĩnh Bảo đều đầu óc ăn. Vì Cố Trường Bình mới hỏi .
“Tiên sinh thiếu tiền ?”
“Trước một ăn no, cả nhà đói. Giờ sắp thành , lo cho tương lai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-254-van-hanh-ngan-luong.html.]
Tay Tĩnh Bảo run lên.
Nàng ngẩng đầu , nhưng phát hiện trong mắt như ẩn giấu một cái giếng sâu, cách nào thấy đáy.
Nàng cụp mắt, che cảm xúc.
“Kiếm tiền hai loại: tiền nhanh và tiền chậm.”
“Thế nào là tiền nhanh, thế nào là tiền chậm?”
“Như Tĩnh gia mở tửu lâu, tiệm lụa, mua ruộng đất, mấy việc đều là ăn thực nghiệp đó là tiền chậm. Chỉ riêng việc thu hồi vốn thôi cũng cần thời gian, nhanh thì mấy tháng, chậm thì ba đến năm năm.”
“Thế còn tiền nhanh?”
“Tiền nhanh chỉ một cách.” Tĩnh Bảo dừng một lát, nhẹ nhàng bốn chữ: “Vận hành ngân lượng.”
Ánh mắt đen láy của Cố Trường Bình liếc xuống, rơi đôi môi phần tái nhợt của nàng: “Vận hành ngân lượng là gì?”
“Mở ngân trang.”
Tĩnh Bảo từ tốn giải thích: “Để dân chúng gửi tiền dư của họ ngân trang. Ngài trả cho họ lãi định kỳ theo tháng hoặc theo năm, gửi càng lâu, lãi càng cao. Sau đó ngài lấy tiền đó đầu tư ăn việc khác.”
“Vậy khác gì với cho vay lấy lãi?”
“Khác chứ! Cho vay lấy lãi là đem tiền cho khác vay, ngài thu lãi; còn ngân trang là gom tiền về, dùng cho bản , và trả lãi cho .”
“Nếu dân chúng đến rút tiền thì ?”
“Đắp tường đông, vá tường tây.”
Sáu chữ khiến tim Cố Trường Bình run lên.
“Lúc nào cũng gửi , cũng rút . Chỉ cần ngân trang của ngài vẫn còn, thì ngài vẫn tiền. Hãy tưởng tượng xem, khi bộ tiền dư của trong kinh thành đều gửi ngân trang của ngài, thì trong tay ngài sẽ bao nhiêu bạc?”
Nói đến đoạn hăng say, mắt Tĩnh Bảo như phát sáng.
“Ngài thể mở hàng chục tửu lâu, tiệm lụa, mua thêm bao nhiêu là điền trang… Những cơ sở đó tiếp tục mang về lợi nhuận cho ngài, cứ thế tuần ngừng. Nói thô thiển một chút, là mượn gà đẻ trứng. Gà là mượn từ , nhưng trứng là của ngài.”
Nếu dùng bốn chữ để hình dung sự chấn động trong lòng Cố Trường Bình lúc , thì là: núi lở biển gầm.
Hắn bất ngờ đổi tư thế, từ bật dậy thành xổm.
Hắn nắm lấy hai đầu gối nàng, ngẩng đầu ánh lửa bên cạnh phản chiếu khuôn mặt nàng phủ lên một tầng sáng dịu, bỗng cảm thấy một niềm tự hào sâu sắc từ trong lòng.
Nàng giống như một kho báu!
Trên giấu bao trân phẩm.
Tùy tiện lấy một món cũng đủ khiến kinh ngạc.
“Tiên… …”
Tĩnh Bảo lúc sợ đến sắp ngất.
Chuyện gì đây?
Sao Cố Trường Bình nàng với tư thế đó?
Quan trọng hơn là!
Tay đang đặt đầu gối nàng.
Đầu! Gối!
lúc , Cố Trường Bình đột ngột lên, vươn tay kéo nàng dậy.
“Tĩnh Văn Nhược!” Hắn nghiêng xuống, bên tai: “Một món tiền nhanh như , ngươi kiếm?”
Hơi thở ấm nóng lướt qua cổ nàng, khiến tai nàng bỗng đỏ bừng.
“Ta… … còn đến lúc… cách nhất là… cấu kết với quan …”
Nàng sợ đến mức buột miệng cả sự thật.
Ngón tay của Cố Trường Bình run lên như tật, đó nhẹ nhàng đặt lên má nàng, xoa nhẹ một chút.
“Tĩnh Tiểu Thất…”
“Dạ?”
Tĩnh Bảo cảm giác giây tiếp theo linh hồn sẽ bay lên mây mất.
Hắn… gọi nàng là Tĩnh Tiểu Thất!!!
“Chăm chỉ học hành, đừng nghĩ mấy chuyện nên nghĩ.”
Giọng trầm thấp, mang theo chút quyến luyến dịu dàng: “Ngươi nên trói buộc ở Tĩnh gia. Ta sẽ… để ngươi bay!”
Bay?
Bay ?
Sợ hãi biến thành hoảng hốt, Tĩnh Bảo kiềm mà ngẩng đầu gương mặt gần trong gang tấc của đàn ông mặt.
Gần quá!
Gần đến mức thở hai hòa .
Trong đồng tử của Cố Trường Bình, nàng chỉ thấy chính .
Trời ơi!
Ta sắp ngất !!!
(Kiến thức nhỏ: Ngân trang là sản phẩm đời thời trung hậu kỳ nhà Minh)