Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 251: Chuyển vào ở Tĩnh gia
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:53:49
Lượt xem: 212
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuộc sống như ý , đều hiện cả lên khuôn mặt của một .
Tĩnh Bảo bước tới, tít mắt: “Dọc đường cực nhọc !”
Tĩnh Nhược Tụ A Bảo, còn chút trẻ con nào, ánh mắt đen láy yên tĩnh như mặt hồ sâu, giống như một lớn thực thụ.
Đệ nàng, cuối cùng cũng trưởng thành .
“A Bảo.” nàng gọi.
“Tam tỷ, tỷ gầy thế .”
“Ta thấy vẫn mà!”
Tĩnh Nhược Tụ sờ mặt , đổi chủ đề: “Lục biểu , cũng đến . Bên ngoài lạnh thế , ăn mặc phong phanh ?”
Mặt Lục Hoài Kỳ đỏ lên, thầm nghĩ vì gặp Tiểu Thất đó !
“Tam biểu tỷ, lạnh . Mình noãn các hẵng chuyện.”
“Hoài Kỳ, đưa Tam biểu tỷ , vài câu với A Bảo.” Tĩnh Nhược Tố .
Lục Hoài Kỳ thấy Tĩnh Bảo gật đầu với , bèn vội trả lời: “Tam biểu tỷ, chúng thôi.”
Hai khuất, Tĩnh Nhược Tố lập tức : “Tam tỷ bảo , xin ở nhờ phủ mấy tháng.”
Tĩnh Bảo kinh ngạc: “Đại tỷ chẳng thuê xong nhà ngoài ?”
Tĩnh Nhược Tố thở dài: “Cũng là trùng hợp, căn nhà đó vướng án mạng, mấy hôm treo cổ trong đó. Người nhà họ Phó sợ xui, dám ở, đành trả . Chủ nhà sai nên cũng cọc.”
Tĩnh Bảo: “Vậy… bọn họ giờ ở ?”
Tĩnh Nhược Tố: “Ở nhà trọ. Kéo cả nhà theo, bất tiện lắm. Tam tỷ ngại, nên nhờ giúp.”
Tĩnh Bảo: “Sao tỷ tự ?”
Tĩnh Nhược Tố: “Sợ nó yếu đuối thôi mà.”
Cũng đúng!
Tĩnh Bảo nhíu mày: “Đàn ông họ Phó ?”
Tĩnh Nhược Tố trả lời: “Phó đại gia đến nha môn báo danh, về. Tam phu thì ở trong nhà trọ, bảo sắp đến kỳ thi xuân nên cần ôn bài.”
Tĩnh Bảo thế thì khó chịu ngay, nhạt: “Ôn bài thì quan trọng, chuyện ăn ở của cả nhà quan trọng hơn? Để một phụ nữ mặt, đúng là thứ chẳng gì!”
Vừa dứt lời, bèn tiểu đồng canh cổng chạy tới bẩm: “Thưa Thất gia, Phó đại gia xin cầu kiến.”
Tĩnh Bảo và Tĩnh Nhược Tố liếc , vội : “Mau mời .”
“Dạ, Thất gia.”
“Đại tỷ, tỷ kêu Lục biểu ca cùng tiếp khách nhé.”
“Được!”
...
Trong hoa sảnh.
Phó Thành Đạo nâng chén lên thì thấy hai thiếu niên áo gấm cùng bước . Hắn vội đặt chén xuống, dậy nghênh đón.
“Làm ngươi đợi lâu , từ trường về. Đây là Lục biểu ca của .”
“Lục công tử!” Phó Thành Đạo cung kính .
“Khách sáo quá , đều là nhà cả!”
Lục Hoài Kỳ rõ Tiểu Thất đối với thái độ thế nào, đành uống .
Tĩnh Bảo chào hỏi mấy câu, nghĩ đến chuyện hôm cha mất, ngại đường xa tới giúp, bèn chủ động mở lời: “Phó đại ca kinh, lẽ tiểu nên thành nghênh đón, chỉ là nhốt trong trường thể . Về đại ca đang ở nhà trọ?”
Phó Thành Đạo khổ: “Căn nhà thuê dính kiện tụng, sợ vận rủi nên tạm ở nhà trọ. Hôm nay tới, cũng là bàn bạc với Thất gia chuyện .”
“Đại ca cứ .”
“Lần kinh, cả nhà cùng . Lần đầu đến phương Bắc, quả thật quen khí hậu. Nhà trọ dù nhưng việc mời y bốc t.h.u.ố.c bất tiện, nấu món gì ngon cho mấy đứa nhỏ cũng chỗ. Vì thế, mặt dày đến xin Thất gia một ân huệ, cho phép ở nhờ mấy tháng. Đợi khi nhà cửa đấy sẽ dọn ngay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-251-chuyen-vao-o-tinh-gia.html.]
Phải chứ! Sao thể để phụ nữ mặt, còn đàn ông thì chui trong phòng!
Tĩnh Bảo tươi: “Phó đại ca khách sáo quá, sẽ bảo dọn sẵn vài viện, hôm nay dọn luôn !”
Phó Thành Đạo vui mừng, cảm ơn mấy câu, : “Mọi chi phí đều do chúng chi trả, mới đạo.”
Tĩnh Bảo thấy chuyện rõ ràng, tiền bạc phân minh, khỏi : “Vậy theo lời đại ca.”
Nói nàng gọi A Nghiễn đến, dặn dò vài câu, A Nghiễn lập tức lui xuống thu xếp.
Phó Thành Đạo nhân đó cáo từ, Tĩnh Bảo nghĩ còn nhiều cơ hội, nên giữ dùng bữa, chỉ : “Tam tỷ sẽ về nữa, phiền đại ca báo một tiếng với tam tỷ phu.”
Sắc mặt Phó Thành Đạo thoáng biến đổi, : “Thất gia yên tâm, nhất định sẽ chuyển lời.”
Nói chuyện với thông minh thật dễ, chỉ cần một chữ là hiểu ý ngay.
Chuyện hôm nay, nếu nhà họ Phó đàn ông mặt, Tĩnh Bảo quyết để họ ở trong nhà, dù tam tỷ quỳ xuống cầu xin nàng cũng .
Đàn ông sinh để gì?
Để gánh vác chứ !
“Tiểu Thất, đói c.h.ế.t , ăn cơm.” Lục Hoài Kỳ xoa bụng.
Hắn , Tĩnh Bảo mới nhận bụng cũng réo cồn cào: “Đi, ăn cơm thôi, tiện thể hỏi đại tỷ xem cái gã Mã Thừa Dược là thế nào!”
Đi hai bước, nàng đầu: “Lục biểu ca, mãi cưới vợ thế?”
Mặt Lục Hoài Kỳ tái .
“Liên quan gì đến ngươi?”
“Sao nổi giận !”
Lục Hoài Kỳ: “…”
...
Nồi lẩu nổi lửa, khói bốc nghi ngút. Thịt cừu thái lát mỏng thả nước dùng, mềm thơm.
Tĩnh Bảo gắp mấy lát bát của tam tỷ, hỏi đại tỷ về chuyện Mã Thừa Dược và hai tiểu thư họ Tĩnh và họ Lục.
Nhắc đến chuyện , Tĩnh Nhược Tố quả thật cả bụng tức chẳng trút .
Ban đầu, Mã gia nhắm trúng Tĩnh Nhược Mi, sáu lễ cũng định từ từ chuẩn , ai ngờ hai tháng , ở quê gửi thư Tĩnh Nhược Mi lấy cái c.h.ế.t ép, nhất quyết đòi từ hôn.
Tĩnh Nhược Tố tức đến suýt ngất. Lúc đầu còn định thư về khuyên bảo, khi A Bảo gặp chuyện, nàng cũng chẳng còn tâm trí mà nghĩ tiếp.
Ai gì thì !
Nàng cũng còn mặt mũi để nhà họ Mã, bèn sai Ngô Thành Cương sang xin một câu.
Nào ngờ mấy hôm , Tôn thị đến hỏi nàng về nhà họ Mã và Mã Thừa Dược, lâu , hai nhà lập tức đính hôn.
“A Bảo , ngươi , Mã Thừa Dược tuy ngoại hình bình thường, bên ngoài tính cách mạnh, rụt rè dè dặt, nhưng hơn ở chỗ y thuật giỏi. Mã gia là danh y thế gia, đến cả gác cổng cũng bắt mạch, huống chi là con cháu đích tôn.”
Tĩnh Nhược Tố giận dữ : “Mã thái y chọn hai đứa con đích xuất, tự tay dạy đứa con thứ. Nếu Mã Thừa Dược bản lĩnh thực sự, Mã thái y ? Ta cũng vì điểm mà mới nghĩ cách tác hợp.”
“Tứ lẽ lấy một kẻ thứ xuất.” Tĩnh Nhược Tụ chen lời.
“Bốp!”
Tĩnh Nhược Tố đập bàn, đôi mày liễu dựng ngược.
“Thứ xuất thì ? Nếu bản chí khí năng lực, còn hơn đích xuất gấp trăm . Mã thái y còn chê con là thứ xuất, con nhóc đó chê gì chứ? Theo thấy, nó mà gả Mã gia thì đúng là tổ tiên nhà phù hộ!”
“Tỷ, Mã Thừa Dược nhân phẩm ? Có trăng hoa ?” Tĩnh Bảo hỏi.
“Là một kẻ mê thuốc, suốt ngày vùi trong tiệm t.h.u.ố.c nghịch mấy thứ cỏ cây. Trong phòng hai nha ấm giường, là do cả đưa đến.”
Tĩnh Nhược Tố liếc Lục Hoài Kỳ một cái: “Người miệng ngốc, dáng vẻ cũng nổi bật, nhưng chẳng tật nào. Loại đàn ông thế mới là thật thà sống qua ngày, bụng lăng nhăng.”
Lục Hoài Kỳ: “…”
Sao đại biểu tỷ liếc khi câu đó, cứ như tâm địa lăng nhăng !
Lúc , chỉ thấy A Man vén rèm bước : “Thưa Thất gia, nhà họ Phó đến !”