Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 250: Tam tỷ vào kinh

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:35
Lượt xem: 207

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ do sự chăm chỉ của ba kích thích Cao mỹ nhân, hoặc lẽ phụ lòng cái bế ngang đầy kiên quyết của Cố Trường Bình, nên cuối cùng Cao mỹ nhân cũng bắt đầu học đêm.

Tĩnh Bảo mỗi thấy Cao mỹ nhân vùi đầu sách ánh đèn cảm thấy một nỗi đồng cảm khó tả.

Hắn học vì Cố Trường Bình, còn bản nàng thì khác gì ?

Một khi con tình cảm, thì sẽ động lực.

Trước , nàng học hành vì Tĩnh gia, nay nàng học chỉ vì Cố Trường Bình bằng ánh mắt khác.

, nàng chỉ thể yên , nhưng cho dù chỉ là , nàng cũng ngang hàng, đối mặt với .

Chứ cao còn nàng thì thấp bé bụi trần.

Nửa tháng thoắt cái trôi qua, đến ngày nghỉ, , hầu như ai trong các giám sinh còn ở Quốc Tử Giám.

Những ngày lạnh nhất trong năm đến, ai cũng về nhà sưởi ấm bên bếp lửa, cùng gia đình ăn bữa cơm nóng hổi.

Vừa đến cổng chính, Lục Hoài Kỳ như cơn gió lướt tới, chẳng buồn đầu đuôi, mở miệng tuôn : “Tiểu Thất, Ngũ mai mối !”

Hắn nhanh quá, Tĩnh Bảo kịp phản ứng, ngẩn một lúc mới : “Đó là chuyện mà.”

Lục Hoài Kỳ sững : “Ngươi cũng ?”

“Chẳng lẽ nhà ?”

“Cũng hẳn, nhưng ngươi trái tim nàng, đều đặt ở ngươi…”

Một ánh mắt quét tới, Lục Hoài Kỳ lập tức im bặt. Quay đầu , Từ Thanh Sơn thì còn ai đây nữa.

Nhìn cái gì mà ?

Ta đang chuyện với Tiểu Thất nhà , liên quan gì đến ngươi?

Lục Hoài Kỳ thầm khinh thường, kéo Tĩnh Bảo lên xe ngựa: “Đi thôi, lên xe tiếp.”

“Xuýt, lạnh thật đấy!”

“Trên xe chuẩn lò sưởi, ấm áp lắm! À đúng , cái lò sưởi tay và chân mà tặng ngươi, dùng thế nào ?”

“Rất tiện lợi, cả ngày rời. Ngươi tay mà xem, trời lạnh như thế , ngày nào cũng chữ mà chẳng tê buốt gì cả.”

“Để tìm ít lông cáo loại hảo hạng, may cho ngươi cái áo choàng. Áo choàng của ngươi bây giờ mỏng quá, chẳng chắn gió gì cả.”

“Không mỏng mà!”

“Ta mỏng là mỏng!”

Từ Thanh Sơn bọn họ kẻ đáp, trong lòng khỏi bực bội.

“Ngươi ở bên mười lăm ngày thì cũng nên để khác đến gần một chút chứ. Làm đàn ông đừng nhỏ nhen quá, nhỏ nhen là cưới vợ .”

Tiền Tam Nhất bên chen , vẻ hiểu : “Với so sánh thì thấy khác biệt. Ngươi Lục thiếu gia xem, suốt ngày lông bông chính sự, chỗ nào sánh với Thanh Sơn ?”

Từ Thanh Sơn liếc một cái, thầm nghĩ: Trước đây thế nào tin mấy lời của cái tên ngốc đến một mối tình còn chứ. Mẹ nó, đúng là ngu thật .

“Ngươi gì, chẳng lẽ sai?”

cái con khỉ!”

Tiền Tam Nhất: “…”

Hê!

Đang yên đang lành chửi!

Xe ngựa từ từ chuyển bánh.

Tĩnh Bảo uống một ngụm nóng, bèn hỏi: “Ngũ mai mối cho nhà nào ?”

Lục Hoài Kỳ thở dài: “Con thứ của Mã ngự y ở Thái Y Viện, Mã Thừa Dược.”

“Sao ?” Tĩnh Bảo chấn động trong lòng: “Không là dành cho Tứ tỷ ? Tứ tỷ còn từng lên kinh xem mắt, nhà họ Mã lòng với Tứ tỷ mà?”

Lục Hoài Kỳ nàng đầy kinh ngạc: “Chẳng lẽ ngươi ?”

“Ta nên gì cơ?”

Lục Hoài Kỳ thấy sắc mặt nàng giống giả vờ, bèn : “Tứ tỷ ngươi ưng nhà họ Mã, hai tháng từ chối hôn sự .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-250-tam-ty-vao-kinh.html.]

Tĩnh Bảo ngẩn , hồi lâu mới thốt lên: “Vậy mà chẳng chút tin tức gì…”

“Việc là Đại tỷ ngươi mối, đó vì ngươi và nhà họ Thạch chuyện, nên lẽ nàng phân tâm quên .”

“Phải , Đại tỷ sẽ cố ý giấu .”

Tĩnh Bảo vội kéo chủ đề chính: “Vậy nhà họ Mã dây dưa với Ngũ nữa? Chẳng lẽ là Đại tỷ mối?”

“Không Đại biểu tỷ, mà là cha .”

“Hầu gia ư?” Lục Hoài Kỳ gật đầu: “Một đêm nọ cha tiếp khách về, ý Mã Thừa Dược. Hôm mời Đại biểu tỷ phủ, hai chuyện một hồi. Tối cha về, hôn sự lập tức định luôn.”

Nhanh ?

Tĩnh Bảo bắt đầu suy tính trong lòng.

Tạm đến ngươi mợ, chỉ riêng Đại tỷ, từng chủ quản trong đại viện danh môn nhiều năm, ánh mắt chắc chắn sắc sảo, nàng ý chắc chắn tầm thường.

Hơn nữa: “Gả con gái ngẩng đầu, cưới con dâu cúi đầu”.

So về thế gia, Hầu phủ rõ ràng cao hơn nhà họ Mã. Ngươi chịu để con gái lấy Mã Thừa Dược, chẳng lẽ tên điểm gì đặc biệt?

Tứ tỷ kể, vẻ ngoài nổi bật, việc nhút nhát rụt rè, giống tài cán.

Trong chuyện rốt cuộc là , đợi gặp Đại tỷ hỏi sẽ rõ.

“Ngũ đồng ý ?” nàng hỏi.

“Ngũ đau lòng, hai ngày nay ăn gì.”

Lục Hoài Kỳ nghiến răng : “Ta đến hỏi cha, ông bảo đừng xen . Nên mới đến tìm ngươi. Lời của ngươi, cha mới chịu !”

“Không vội, để điều tra rõ Mã Thừa Dược là thế nào . Cao thúc, rẽ Ngô phủ .”

Cao thúc : “Thất gia định đến tìm Đại tiểu thư ư? Đại tiểu thư giờ ở Ngô phủ, đang ở Tĩnh gia.”

Tĩnh Bảo kinh ngạc: “Đại tỷ đến Tĩnh gia gì?”

Cao Triều trả lời: “Vì Tam tiểu thư đang ở Tĩnh gia.”

“Tam tỷ đến ?”

Tĩnh Bảo mừng rỡ, vội giục Cao thúc đ.á.n.h xe nhanh hơn.

Lục Hoài Kỳ thấy vẻ vui mừng mặt nàng, trong lòng nặng nề: “Nếu Mã Thừa Dược nhân phẩm tệ, ngươi cũng đồng ý cho Ngũ gả ?”

“Sao gả?” Tĩnh Bảo ngạc nhiên.

trái tim đều đặt ở ngươi mà. Hơn nữa… hơn nữa…”

Lục Hoài Kỳ gãi đầu: “Ngươi chẳng từng dùng con gái nhà để chống đỡ thể diện ?”

Tĩnh Bảo trầm ngâm một lúc : “So với việc chống đỡ thể diện cho , thà để tìm một quan tâm, lo nghĩ.”

Tĩnh Bảo bước xuống xe ngựa, đến cổng trong thì thấy vài nha lạ mặt.

“A Nghiễn, nhà mua thêm hầu ?”

“Ta gì cả!” A Nghiễn cũng ngơ ngác.

Lục Hoài Kỳ cho là chuyện gì lớn: “Thêm vài hầu gì lạ , mau , chỗ gió lùa ghê quá.”

“Biểu ca, tối nay ăn lẩu nhé, …”

“Sao ?”

Lục Hoài Kỳ theo ánh mắt của Tĩnh Bảo, chỉ thấy gốc cây quế phía xa hai phụ nữ trẻ tuổi đang .

“Là Đại biểu tỷ và Tam biểu tỷ.”

“Là các tỷ !”

Tĩnh Bảo rạng rỡ , nhanh bước tới: “Đại tỷ, Tam tỷ!”

Tĩnh Nhược Tố xỏ tay trong chiếc lông thú dày, dịu dàng : “Cuối cùng cũng về , gầy nữa .”

“Chưa bao giờ tỷ mập cả! Tam tỷ, cuối cùng cũng đợi tỷ kinh, dọc đường …”

Ánh mắt Tĩnh Bảo rơi xuống gương mặt Tĩnh Nhược Tụ, lời lập tức nghẹn .

Con gái Tĩnh gia ai cũng nổi bật, nhất là Tam tỷ, thể học vấn bằng Đại tỷ Nhị tỷ, nhưng nhan sắc vượt trội.

giờ , thấy còn tiều tụy hơn cả Đại tỷ thế ?

Loading...