Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 249: Có kẻ mắng ta

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:34
Lượt xem: 198

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong sảnh chính, bàn vuông bốn , bày năm bát cháo nóng hổi, mấy xửng điểm tâm, vài đĩa món nguội. Không ai động đũa.

Tất cả đều chằm chằm về phía Tĩnh Bảo.

Tĩnh Bảo giấu tay trong tay áo, các đầu ngón tay run nhẹ vì căng thẳng: “Nhìn ?”

Tiền Tam Nhất thở dài, run run móc một xâu tiền: “Bạc... là thứ biểu đạt lòng rõ nhất, cầm lấy .”

…?

Tĩnh Bảo: “…”

Uông Tần Sinh đặt hẳn một xửng bánh hấp mặt Tĩnh Bảo: “Ngươi... ăn bồi bổ một chút.”

?

??

Tĩnh Bảo: “…”

Cao Triều vươn tay, vỗ vỗ lên vai Tĩnh Bảo: “Vất vả !”

?

??

???

Tĩnh Bảo: “…”

Từ đầu tới cuối, Từ Thanh Sơn chẳng câu nào, chỉ lặng lẽ nàng bằng ánh mắt sâu lắng.

?

??

???

????

Tĩnh Bảo: “…”

“Ẻo lả, mau ăn !” Từ Thanh Sơn giục.

“Ừ!” Tĩnh Bảo cầm muỗng lên uống cháo.

Uông Tần Sinh thở dài đầy cảm khái: “Nghe ngươi quỳ bọn suốt một đêm, một đêm đấy, chân suýt thì gãy luôn nhỉ!”

C.h.ế.t tiệt!

Tĩnh Bảo sặc một ngụm cháo, suýt thì nghẹn đến lìa đời.

Tiền Tam Nhất vỗ lưng giúp nàng lầm bầm: “Bọn bàn cả , nể mặt , cái thiệt đành chịu. Sau khi thi xuân sẽ cùng tính sổ. Ngươi cũng đừng trách , do bọn nghịch quá thôi, thầy giận là . Ngươi xem như là cái bao cát cho xả giận .”

“Thật !” Uông Tần Sinh xen : “Nửa đêm còn ghé qua phòng bọn , yên tâm.”

Từ Thanh Sơn gật đầu: “Tiên sinh canh bọn suốt đêm, thấy thầy cũng ho suốt, sắc mặt còn mang bệnh khí.”

“Ngươi cố gắng chịu đựng chút ...” Cao Triều kéo giọng dài.

“…”

Trong lòng Tĩnh Bảo gào lên: Ai đó mau cho , rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ? Cố Trường Bình vì dối nàng?

Nàng chịu đựng cái gì thế trời?

*

Trong thư phòng.

Cố Trường Bình hắt xì một cái, giật khiến Tề Lâm bên cạnh vội vàng : “Gia, dùng t.h.u.ố.c ạ!”

“Không cần!”

Cố Trường Bình cau mày: “Có kẻ đang mắng !”

Húp xong ngụm cháo cuối cùng, năm chen lên xe ngựa chạy thẳng tới Quốc Tử Giám.

Người đông, trong xe chật chội, khí cũng u ám nặng nề.

Từ Thanh Sơn mấy năm chẳng ốm, đổ bệnh nặng, cả rũ rượi, chẳng còn sức chuyện.

Tiền Tam Nhất vì đưa xâu tiền cho Tĩnh Bảo mà đau lòng khôn xiết, đang tính toán xem cách nào kiếm chỗ bạc đó.

Uông Tần Sinh tự kiểm điểm bản dạo ăn chơi quá đà, khẳng định nếu cứ thế thì rớt kỳ thi tới, nhất định từ mai chăm chỉ học hành.

Cao mỹ nhân và Tĩnh Bảo cùng nghĩ đến một chuyện: hôn sự của Cố Trường Bình liệu kết quả gì ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-249-co-ke-mang-ta.html.]

Xe đến Quốc Tử Giám khéo tiếng chuông vang lên. Năm vội chạy đến nội đường, đến cửa thấy một đám giám sinh vây quanh Vương Uyên và Phác Chân Nhân tiến .

Vẻ mặt Vương Uyên đang phút bỗng biến mất, ngẩng cao đầu chắn ngay lối .

Cao Triều nghiêng đầu, lạnh lùng .

Kẻ thù gặp mặt, mắt đỏ rực. Ánh mắt như đao kiếm giao , chẳng ai chịu nhún nhường.

Thấy tình hình , Tĩnh Bảo lập tức kéo áo Cao Triều: “Chẳng chúng ? Đừng nóng.”

Nói xong, nàng vội trao ánh mắt cho Từ Thanh Sơn, lập tức dùng mũi chân đá nhẹ Cao Triều một cái.

Cao Triều vẫn yên như núi.

Nói là , nhưng khí thế thì thể thua.

Thua thì còn mặt mũi nào nữa?

lúc , Cố Trường Bình ôm sách từ xa đến. Cao Triều liếc thấy, hừ nhẹ một tiếng, miễn cưỡng lùi nửa bước.

Vương Uyên càng ngẩng cao đầu hơn, còn huýt sáo một tiếng, nghênh ngang bước nội đường. Con trai trưởng công chúa thì chứ, chịu thiệt mà chẳng dám hé răng, cũng thế thôi.

Một triều vuamột triều thần. Giờ đang quyền thế là tỷ tỷ , là nhà họ Vương .

Chờ đám Vương Uyên khuất, Cố Trường Bình cũng đến gần.

Hắn liếc Cao Triều một cái, vỗ vai : “Vào !”

Ánh mắt đen nhánh của Cao Triều lập tức sáng lên, như thể việc đúng đắn, trong lòng khen ngợi.

Tĩnh Bảo thấy ánh sáng trong mắt , lấy hết can đảm đầu hỏi: “Thưa , đêm qua quỳ suốt đêm thật ?”

“Sao, đêm nay còn quỳ tiếp ?” Cố Trường Bình khoanh tay, mặt lạnh tanh.

Tĩnh Bảo: “…”

“Vào học , học !” Từ Thanh Sơn sợ bắt ‘Ẻo lả’ quỳ tiếp, vội đẩy nàng.

Tĩnh Bảo loạng choạng bước lên vài bước, đầu , trong mắt tràn đầy ơn.

Cố Trường Bình như thấy.

Từ Thanh Sơn nghĩ thầm: Biết ơn gì mà ơn, chúng thiết thế cơ mà!

Buổi sáng hai tiết học, đều là của Cố Trường Bình.

Có lẽ vì chuyện ở suối nước nóng hôm khiến bực , hôm nay cực kỳ nghiêm khắc, hề nở lấy một nụ , còn giao hai bài sách luận khó đến mức bắt đầu từ .

Tiếng chuông ăn trưa vang lên, cả lớp ai xong.

Tiền Tam Nhất định giơ tay hiệu là tới giờ ăn , thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Cố Trường Bình thì tay giơ nửa chừng ngượng ngùng hạ xuống.

Thôi xong, đói cũng tiếp tục !

Cuối cùng cũng xong, tiết chiều bắt đầu, đám giám sinh ôm bụng đói mà tiếp tục học.

Vất vả lắm mới hết tiết chiều, ai nấy đang định tản thì giám thừa Thẩm Trường Canh mặt lạnh bước , tuyên bố từng chữ từng câu: “Từ hôm nay trở , tận dụng hai tiết học buổi tối. Sau khi Tế tửu và các tiến sĩ thương nghị, mỗi tối sẽ một vị tiến sĩ lớp khảo thí, ai đạt yêu cầu, đừng hòng ngủ!”

Đám giám sinh đồng loạt than , ai oán khắp nơi.

Thẩm Trường Canh ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c bước giữa tiếng gào thét: Đám nhãi ranh, rảnh tới mức tắm suối, đ.á.n.h , thì ráng mà chịu khổ !

Ta dạy dỗ c.h.ế.t tụi bay thì yên!

Chuyện chịu khổ , Tĩnh Bảo thấy vui.

Chỉ khi con bận rộn, mới thời gian gây chuyện. Trong bầu khí bình như , mới thể chuyên tâm học hành.

Đám Vương Uyên im ắng lạ lùng. Ngoài việc học hành đè nặng, còn vì một câu của Cố Trường Bình: “Trong vòng bốn tháng, ai dám gây chuyện, dù là hoàng tử công tử dân thường đầu trọc, bộ cuốn gói khỏi Quốc Tử Giám, vĩnh viễn thu nhận .”

Vương Uyên và Phác Chân Nhân vốn nhờ cửa mới Quốc Tử Giám, giờ Cố Trường Bình thăng Hình bộ thượng thư, tân đế trọng dụng.

So tính , bọn họ hiểu thế nào là nặng nhẹ, đành ngoan ngoãn tuân theo.

Bên Cao Triều, từ lâu thống nhất sẽ "tính sổ ", giờ ai nấy đều ngoan ngoãn lạ thường.

Từ Thanh Sơn khỏi bệnh năm ngày, trở về dáng vẻ sôi nổi thường ngày, thấy ‘Ẻo lả’ chăm học, cũng cắm đầu đèn sách.

Hạng ở khoa thi mùa xuân mà nhích lên một bậc, thì cơ hội cưới ‘Ẻo lả’ sẽ tăng thêm phần, cố thôi!

Hắn cố, Uông Tần Sinh còn cố hơn, mỗi ngày chỉ ngủ hai canh giờ, đêm buồn ngủ quá thì lấy kim thêu châm , nhăn mặt than: “Đây là treo đầu xà, chích xương đùi!”

Tiền Tam Nhất thấy Uông Tần Sinh châm đến sắp biến thành tổ ong, nghĩ tới nỗi nhục bắt ngâm nước đá, cũng bắt đầu hăng m.á.u học hành.

Mẹ kiếp, chờ tiền, sẽ dùng bạc đập c.h.ế.t cái tên họ Vương !

 

Loading...