Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 239: Con đường tất tử
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:24
Lượt xem: 202
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Thủy Đế lập nước Tần, nhà họ Tạ tinh thông y thuật, bèn hạ chỉ triệu nhà họ Tạ Thái y viện hành nghề.
Nhà họ Tạ tuy tình nguyện, nhưng sợ gây hoạ, đành cử một trong tộc Thái y viện quan.
Người đó là Tạ Vân Phong.
Tạ Vân Phong cần mẫn ở Thái y viện mấy chục năm, tranh đoạt, y thuật nổi bật, nhưng tính tình ôn hoà, cư xử khéo léo, cũng coi như sống yên qua ngày.
Mãi đến năm ba mươi hai tuổi ông mới cưới vợ, ba mươi lăm tuổi mới sinh một nàng con gái.
Con gái tên là Tạ Lan, hôm nay bà mối đến dạm hỏi cho nàng.
Tạ Lan đang tuổi xuân sắc đôi mươi, dung mạo dịu dàng, tính tình đoan thục nết na, am hiểu y thuật.
Vợ chồng Tạ Vân Phong nỡ gả con sớm, giữ bên thêm mấy năm, vì đến giờ mới chậm trễ thế .
“Nhà họ Tạ tuy nay còn hiển hách, nhưng là danh môn vọng tộc, thanh danh lẫy lừng, so với con là dư sức.” Cát thị thở dài : “Con nay tuổi cũng còn nhỏ, đến lúc nên cưới vợ sinh con. Con gái nhà họ Tạ giáo dưỡng tử tế, là con một, thấy hợp ý. Con thấy ?”
Cố Trường Bình uể oải ừ một tiếng.
Cát thị chờ một lúc, thấy thêm gì, : “Con giờ quan càng lúc càng cao, lui tới tiếp đãi cũng nhiều, trong phủ một nữ chủ nhân thì cả. Bà mối cũng , nhà họ Tạ thấy phủ ít việc ít, tìm nơi thanh tịnh cho con gái.”
“Chuyện để con nghĩ .” Cuối cùng Cố Trường Bình cũng mở miệng, Cát thị mừng rỡ vô cùng, vội : “Hôn nhân là chuyện lớn, nghĩ cho kỹ, thật kỹ.”
…
Ra khỏi viện, tuyết phủ ngập giày.
Cố Trường Bình mấy bước, chợt hỏi: “Tề Lâm, ngươi thấy Tạ Lan cô nương thế nào?”
“Gia thật lòng ạ?”
“Nói!”
Tề Lâm nuốt nước miếng, lập tức một : “Không ai hợp với gia hơn Tạ cô nương ! Gia , đừng do dự nữa, mau đồng ý , lỡ là thứ hai !”
“Ý ngươi là nếu bỏ lỡ, sẽ cô độc cả đời ?”
“Gia gì ?” mặt Tề Lâm đỏ bừng, gân cổ cãi : “Tiểu nhân chỉ là sốt ruột gia thôi! Gia một ngày cưới, thì Cao công tử một ngày còn từ bỏ. Sao để cả hai đều lỡ dở chứ?”
“Ý ngươi là lỡ dở Cao Triều?”
“Chuyện …” Tề Lâm quýnh quáng gãi đầu, c.ắ.n răng, đem những lời vẫn giấu trong lòng, tuôn một lượt: “Gia lỡ ai tiểu nhân dám quản, chỉ cần khác đừng lỡ gia là . Hơn nữa phủ thiếu là nữ chủ nhân, nam chủ nhân! Gia… để dòng dõi cho nhà họ Cố chứ!”
“Ý ngươi là… thích đàn ông?”
Tề Lâm sững , buột miệng : “Chẳng lẽ … A, đau quá!”
Cố Trường Bình tung một cước đá tới, Tề Lâm ôm chân rên rỉ, ngẩng đầu thấy phía một hình cao lớn đang , Cố Dịch đến từ lúc nào.
Cố Dịch bước đến, móc một bình sứ: “Gia, là của Hạo vương đưa tới.”
“Đưa cho Tề Lâm, sáng mai đưa cho Tĩnh Sinh.” Cố Trường Bình chau mày, rời .
Tề Lâm bình sứ trong tay, khịt mũi, chỉ cảm thấy trong lòng chua xót vô cùng.
“Cố Dịch, điều lo lắng.”
“Gì ?”
“Thôi, với đầu gỗ như ngươi cũng uổng công!”
Tề Lâm lau nước mắt, đầu ngạc nhiên kêu lên: “Chà, giữa đêm hôm, gia thế?”
Cố Dịch ngẩng đầu , chỉ thấy một vạt áo của Cố Trường Bình khuất góc tường.
Cố Trường Bình giữa trời tuyết, gương mặt bình thản như tuyết chân, lạnh lẽo và im lặng dần tan biến.
“Tô Uyển Nhi!” Hắn nghiến răng bật ba chữ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-239-con-duong-tat-tu.html.]
Kiếp , chính Tô Uyển Nhi mai cho Tạ Lan, gả nàng vợ kế của Tô Bỉnh Văn.
Tô Bỉnh Văn ban đầu , nhưng vì con dạy dỗ, đành thỏa hiệp lấy Tạ Lan.
Nào ngờ tính tình của Tạ Lan vài phần giống Mai thị năm xưa, thậm chí còn hiền hậu hơn một bậc.
Nàng chăm sóc Tô Niệm Mai như con ruột, đối với Tô Bỉnh Văn cũng quá nhún nhường, lời nên thì , việc nên thì , hết sức chừng mực.
Nàng bản y thuật, bó buộc nơi nội viện, khi thành vẫn đến tiệm t.h.u.ố.c nhà họ Tạ khám bệnh bốc thuốc.
Dần dần, Tô Bỉnh Văn nàng thu hút. Sau một năm va vấp, tình cảm của họ thậm chí còn sâu hơn cả với Mai thị thuở .
Vì Tô Niệm Mai yên lòng, khi sinh một đứa con gái, Tạ Lan sinh thêm nữa, tránh để hai đứa bé trai vì tranh gia sản mà tổn hại tình thâm .
Hành động đó khiến đến cả Cố Trường Bình cũng khâm phục.
Trên đời , một phụ nữ rộng lượng như , thật muôn mới một.
Tiếc là gặp kết cục , cuối cùng Tạ Lan cướp giữa đường khi chẩn bệnh, cưỡng h.i.ế.p sát hại.
Tô Bỉnh Văn chịu đả kích lớn, từ đó suy sụp, tự cho là kẻ cô tinh khắc vợ, dám gần thêm bất cứ phụ nữ nào, chỉ sống vì hai con.
Một năm trung thu, đến thăm, Tô Bỉnh Văn uống vài chén rượu, túm tóc , vùi mặt đầu gối, đau khổ tột cùng : “Trên bàn cờ, mỗi bước đều tính năm bước, ung dung tự tại, thắng bại nắm trong tay. đời thì , cảm thấy ông trời sắp sẵn từng bước, dù vùng vẫy thế nào, cũng thoát khỏi con đường tất tử .”
Cố Trường Bình lặng trong tuyết, hóa thành một pho tượng đá.
Bỉnh Văn , chúng đều sai . Không ông trời sắp đặt từng bước cho ngươi, mà là… nàng !
“Người !”
“Gia?” Cố Dịch từ trong bóng tối bước .
“Truyền lời cho Tô đại gia, nhờ ngươi đến tiệm t.h.u.ố.c nhà họ Tạ bốc mấy thang t.h.u.ố.c giúp .”
Cố Dịch ngơ ngác: “Gia đang khoẻ mạnh, bốc thuốc?”
“Chuyện đừng hỏi!”
Cố Trường Bình phủi tuyết , xoay : “Nhất định để Tạ Lan cô nương tự tay bốc thuốc.”
“Vì ạ?”
“Vì t.h.u.ố.c nàng bốc, uống khỏi.”
Cố Trường Bình thẳng, để Cố Dịch đó ngẩn .
Hôm nay thế , Tề Lâm là lạ, đến cả gia cũng thành lạ lùng như …
…
Hoàng cung, Thuỷ Tịch điện.
Tô Uyển Nhi đặt sách xuống, xoay bước nội thất, bàn trang điểm.
Hai cung nữ định tiến lên hầu hạ, nàng phẩy tay: “Để Thẩm cô cô tới.”
“Thẩm cô cô vẫn dậy .” cung nữ nhỏ giọng đáp.
Tô Uyển Nhi khuôn mặt kiều diễm trong gương, đột nhiên dậy: “Bổn cung xem bà , các ngươi khỏi cần theo.”
Ra khỏi nội thất, rẽ phòng bên, vén rèm lên, mùi t.h.u.ố.c nồng nặc xộc tới.
Thẩm cô cô động, đầu thấy là chủ tử, bèn định gắng gượng dậy.
“Cô cô đừng dậy.”
Tô Uyển Nhi bước tới đè bà xuống: “Nơi ngoài, chúng cứ chuyện thế .”
Thẩm cô cô xuống, áy náy : “Thêm nửa tháng nữa, vết thương của lão nô nhất định sẽ lành. Đến lúc đó sẽ hầu hạ nương nương.”