Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 238: Họ Tạ ở Huệ Châu
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:23
Lượt xem: 188
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong học đường lúc chỉ còn năm trống trải, những giám sinh khác đều về trai xá nghỉ trưa.
Vì trống trải nên gian phòng càng trở nên lạnh lẽo. Tĩnh Bảo ăn trưa, trong bụng chẳng lấy chút ấm, cơ thể cũng vì thế mà phát lạnh, nếu lò sưởi tay nhỏ giữ ấm, thì căn bản chẳng thể chữ nào.
Khó khăn lắm mới xong bài văn, ngẩng đầu lên thì thấy bốn còn cũng hạ bút.
Tiền Tam Nhất xoa cổ tay đau nhức, thở dài: “Đám các ngươi, ai chút cốt khí nào, dám lên phản kháng Tế tửu đại nhân ?”
Uông Tần Sinh đang xoa tay, bèn hỏi : “Ngươi dám ?”
“Cao Triều mà dám, cũng dám!”
“Ta dám!”
Tiền Tam Nhất bĩu môi: “Xem ngươi kìa, nhát như cáy!”
Cao Triều lạnh lùng trả lời: “Kẻ tám lạng, nửa cân thôi!”
Tiền Tam Nhất hỏi: “Từ Thanh Sơn, ngươi thì ?”
Từ Thanh Sơn : “Văn Nhược mà dám, cũng dám!”
“Ta dám !” Tĩnh Bảo vội vàng , nàng ngu mà chống Cố Trường Bình.
Tiền Tam Nhất từng một, che mặt than dài một tiếng.
“Các vị giám sinh, nếu xong bài thì nộp cho !” Tề Lâm bước .
Uông Tần Sinh lập tức thu từng bài một, giao cho Tề Lâm.
Tề Lâm nở nụ gượng gạo, : “Sau viện của Tế tửu đại nhân chuẩn cơm nóng canh nóng cho các vị…”
Chưa xong, thấy từng bóng vút qua mặt y, gió lạnh do tốc độ chạy gây thổi rối cả tóc y.
“ là đám quỷ đói đầu thai! Không thể giữ chút phong thái con cháu thế gia ?”
“Phong thái ăn ?” Tiền Tam Nhất chạy hét lớn.
Tề Lâm: “…"
Đám thỏ con , còn dám cãi ?
…
Ăn cơm như gió cuốn mây tan xong, buổi học chiều bắt đầu.
Không Tế tửu đại nhân lệnh đày đọa họ thật , mà hai tiết học liền hai vị , vị còn nghiêm khắc hơn vị .
Mọi than khổ ngớt.
Ngày đông ngắn ngủi, đến tiết tối, trong nội đường thắp thêm mấy ngọn đèn dầu.
Không giảng, giám sinh tự học.
Bóng của Tĩnh Bảo hắt lên mặt bàn, nàng là một mảng xám đậm chồng lên . Cao Triều nàng chăm chú hồi lâu, bỗng hạ giọng hỏi: “Ở trang viên nước nóng, đến thăm ngươi ?”
Tĩnh Bảo mải chăm chú sách, rõ, bèn nhỏ giọng hỏi : “Ngươi gì cơ?”
“Không gì!” Cao Triều bực bội khoát tay, úp mặt xuống bàn gặp Chu Công.
Lúc , Tĩnh Bảo mới cảm thấy gì đó . Nhân lúc Cao Triều ngẩng đầu, nàng chỉ đầu y, dùng khẩu hình phóng đại hỏi Tiền Tam Nhất đang cách mấy bàn: “Hắn ?”
“Không là tên khốn kiếp nào chọc giận nữa!” Tiền Tam Nhất buột miệng trả lời.
Tĩnh Bảo linh quang chợt hiện, thầm nghĩ: tám phần là tên khốn Vương Uyên .
Nàng lý do để nghĩ .
Hôm nay lên lớp, trông thì vẻ bình lặng, gió yên sóng lặng, nhưng bên mặt nước cuồn cuộn sóng ngầm.
Lúc dùng bữa tối, Vương Uyên và Cao Triều đối mặt bước tới, ánh mắt hai giao giữa trung. Dù cách xa một đoạn, Tĩnh Bảo vẫn cảm nhận rõ lửa giận bốc lên.
Mối thù , xem ngày càng sâu đậm .
Tan tiết tối, tuyết bắt đầu rơi, ban đầu lác đác vài bông, nhưng lúc về đến trai xá thì là tuyết lớn phủ trời.
Tĩnh Bảo sợ lạnh, bước cửa cầm chậu và khăn lông, chạy đến phòng rửa mặt giành nước nóng.
Rửa mặt xong, nàng vốn định lấy một chậu nước nóng ngâm chân cho đỡ mệt, nhưng lo đôi chân trắng nõn lộ sẽ nghi ngờ, đành bỏ cuộc.
Quay phòng, phát hiện trong phòng thêm hai lò than, hỏi mới là do tiểu đồng Tiểu Thất, Tiểu Cửu của Cao Triều mang .
“Quốc Tử Giám cho dùng ?” Nàng hỏi.
Uông Tần Sinh cầm chén : “Cho, miễn là bỏ tiền là .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-238-ho-ta-o-hue-chau.html.]
“Vậy bảo A Nghiễn mang hai chậu đây!” Mặt Tĩnh Bảo mày hớn hở.
“Đừng, một trai xá nhỏ bốn lò than, chẳng sẽ nóng c.h.ế.t !” Cao Triều uể oải tựa giường, mắt lên đỉnh màn.
“Ta sắp nóng c.h.ế.t , nóng c.h.ế.t đây!” Theo hai tiếng kêu rống, Từ Thanh Sơn đẩy cửa bước .
“Phụt!”
Uông Tần Sinh phun một ngụm nóng: “Ngươi, ngươi, ngươi…”
“Ngươi lạnh ?” Tĩnh Bảo tiếp lời .
Trước mặt họ, Từ Thanh Sơn chỉ mặc độc chiếc quần, để lộ n.g.ự.c rộng và rắn chắc, cơ bụng săn chắc hằn từng múi như bàn giặt.
Ngoài tuyết vẫn đang rơi!
Tĩnh Bảo bất giác rùng , vội lưng , dám nữa.
“Ta lạnh, nóng c.h.ế.t đây!” Từ Thanh Sơn Cố Dịch bước đến mặt Tĩnh Bảo, còn ưỡn n.g.ự.c : “Văn Nhược, ngươi xem béo lên ?”
Ta thấy ngươi là trúng gió thì !
“Không béo!” Tĩnh Bảo thuận miệng đáp, xoay định chui màn.
Bỗng nhiên, cổ áo nắm lấy.
“Nhìn kỹ ?” Từ Thanh Sơn vui, tên ẻo lả qua loa ?
Tĩnh Bảo bất đắc dĩ, đành nghiêm túc một cái, thấy ngay n.g.ự.c một nốt ruồi đỏ, nàng đỏ mặt : “Thật sự béo, nếu gạt ngươi thì là cún con!”
Từ Thanh Sơn lúc mới buông tay.
“Ta ngủ đây!” Tĩnh Bảo tranh thủ lúc đó, lập tức bò màn, tay chân lên giường , m.ô.n.g nhích lên .
Từ Thanh Sơn cảm thấy bụng nóng lên, suy nghĩ gì lập tức vén màn lên giường, xoa huyệt Thái Dương, : “Gấp cái gì, còn sớm mà, chúng trò chuyện thêm chút !”
Tĩnh Bảo sợ đến c.h.ế.t khiếp, vội lăn xuống giường, hét với Cao Triều: “Ngươi, ngươi cũng quản ?”
Cao Triều còn kịp mở miệng, Từ Thanh Sơn trầm giọng từng chữ một: “Chỉ thương mới thể quản !”
Tĩnh Bảo: “…”
Uông Tần Sinh: “…”
Cao Triều: “…”
Chẳng lẽ quá lộ liễu ?
Từ Thanh Sơn đỏ mặt : “Thôi , các ngươi ngủ , trúng gió , giờ cũng nên về thôi.”
Cửa phòng đóng .
Từ Thanh Sơn bầu trời đầy tuyết bên ngoài, run rẩy vì lạnh.
Mẹ kiếp, lạnh c.h.ế.t !
Y vội vã chạy về trai xá của , mau chóng mặc áo quần, chui chăn, thở dài một .
Giả ngu cả buổi tối, cuối cùng điều nên đến cũng đến lúc nửa đêm, đầu óc choáng váng, cổ họng rát đau, sờ trán thấy nóng.
Ta sắp ốm ?
Y trở , mơ mơ màng màng nghĩ: Không mai tên ẻo lả chuyện, vì lo lắng cho nhỉ!
…
Trong Cố phủ.
Cố Trường Bình đang cùng lão phu nhân, trò chuyện đôi câu hờ hững. Kể từ khi Xuân Họa rời , thường xuyên lui tới chỗ Cát thị.
Thấy sắc mặt hòa nhã, Cát thị bèn kể một chuyện xảy ban ngày.
Chuyện cũng đơn giản một bà mối đến cửa, mai cho Cố Trường Bình với một họ Tạ ở Huệ Thành, thuộc vùng Giang Nam.
Tạ gia vốn danh tiếng lẫy lừng, cùng Vương thị xứ Lang Nha, là những nhà hiển quý thời Đông Tấn, từng xuất các nhân vật phong lưu như Tạ An, Tạ Huyền, Tạ Linh Vận.
Về , Tạ gia sa sút, phần lớn dời về Kim Lăng ẩn cư, nên mới câu thơ truyền thế: “Chim yến thềm nhà Vương Tạ xưa, nay bay mái nhà dân thường.”
Trong đó, một nhánh của Tạ gia theo đoàn lớn đến Kim Lăng, mà chọn định cư tại vùng núi non sơn thủy hữu tình ở Huệ Châu, gần Kim Lăng.
Tạ gia vì quyền thế mà hưng, cũng vì quyền thế mà suy, cho nên nhánh từ quan theo nghề y, chuyên tâm nghiên cứu y thư tổ tiên để , rong ruổi khắp dân gian học hỏi y thuật.
Không trải qua bao đời bao kiếp, y thuật của họ Tạ nay vang danh khắp nơi.