Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 234: Ba kế sách
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:18
Lượt xem: 225
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo chỉ mải lo buồn rầu một , để ý thấy Từ Thanh Sơn nháy mắt hiệu cho Cao Triều, Cao Triều lanh lẹ chuồn .
“Văn Nhược!”
“Hả?”
Tĩnh Bảo hồn, trừng đôi mắt đầy nghi ngờ: “Sao ngươi gọi là ‘tên ẻo lả' nữa ?”
Từ Thanh Sơn cúi , để tầm mắt ngang bằng với Tĩnh Bảo, cố gắng dịu dàng : “Gọi ngươi là Văn Nhược, chẳng hơn ?”
“….” Tĩnh Bảo theo bản năng ngả : “ngươi vay tiền ?”
Từ Thanh Sơn: “…”
Tĩnh Bảo hì hì: “Không thì , nhưng nghìn lượng bạc thì vẫn thể xoay .”
Từ Thanh Sơn: “…” Ta trông giống túng thiếu lắm ?
Từ Thanh Sơn nghiến răng: “Là thế , trong nhà mai cho một mối hôn sự.”
“Hay quá!”
Từ Thanh Sơn nghẹn họng: “Ngươi còn hỏi hôn sự gì vội là ?”
Liên quan gì đến ?
Tĩnh Bảo thấy sắc mặt Từ Thanh Sơn càng lúc càng xanh, vội vã nịnh nọt: “Là cô nương nhà nào thế?”
“Cháu gái lớn của phủ Cẩm Hương Bá, họ Diệp tên Quân Chỉ.”
“Mới tên là cô nương !”
Tĩnh Bảo nghiêm túc bịa đặt: “ngươi nắm chắc cơ hội, tranh thủ sớm cưới vợ sinh con, chớ để phí hoài thanh xuân... Ấy chà, còn sớm nữa, mau thôi!”
“…” Từ Thanh Sơn thoát khỏi cơn sốc, thầm mắng một câu “Tiền Tam Nhất, ngươi cứ chờ đó cho ông”, sải bước đuổi theo.
Tiền Tam Nhất đang nghêu ngao, vác sách lên lưng, ngờ túm cổ áo kéo . Ngẩng đầu thấy là Từ Thanh Sơn, lòng thầm kêu một tiếng toang, ngay là chuyện .
Thì , khi nhận ở trang viên nước nóng, Lục tiểu gia vẻ đặc biệt với Tĩnh Thất, Từ Thanh Sơn mới đột nhiên hiểu : thì cái “tên ẻo lả” , trong giới nam nhân giá trị cao như !
Không để “nước phủ sa ruộng ngoài”, quyết định hành động. Thế là lập tức tìm Tiền Tam Nhất bàn bạc: để theo đuổi Tĩnh Thất?
Tiền Tam Nhất nghiêm túc suy nghĩ, đề xuất ba kế sách:
Một là: "Trai ngoan sợ dai dẳng, gái ngoan sợ theo đuổi", Từ Thanh Sơn chẳng cần gì khác, chỉ cần bám lấy Tĩnh Thất, bám cho đến khi y đồng ý thì thôi.
Từ Thanh Sơn xong lập tức nhăn mặt: chẳng lẽ hổ đến thế ?
Không !
Hai là: "Ba mươi sáu kế trong tình trường, kế đầu tiên là ghen tuông." Hãy tìm cách khiến Tĩnh Thất ghen, để y nhận vị trí quan trọng của ngươi.
Từ Thanh Sơn thấy thì thấy lý. Vừa gần đây nhị thúc của cũng đang nhiệt tình mối, còn tìm một cô nương họ Diệp để gây sự chú ý.
Kế hoạch ban đầu của là dùng Diệp cô nương đó để khơi dậy lòng chiếm hữu của Tĩnh Thất. Nào ngờ...
Lòng chiếm hữu thì thấy , chỉ thấy sẵn sàng “dâng hai tay” chúc phúc.
Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là của họ Tiền , đưa kế sách dở .
Tiền Tam Nhất cũng kêu oan hết mức: cá c.ắ.n câu, đổ cho cần câu ?
“Thanh Sơn , xem tên nhóc Tĩnh Thất thể dùng cách thông thường. Đành dùng đến kế thứ ba thôi.”
“Kế thứ ba là gì?”
“Mỹ nam kế!”
“Mỹ nam kế?”
Tiền Tam Nhất gật đầu trịnh trọng: “Ngươi nghĩ xem, đây thấy dáng ngươi là chịu nổi ?”
“Chuẩn!”
“Phải ? thích lấn tới gần ngươi?”
“!”
“Phải ? Vừa thấy hình ngươi là ánh mắt như ve vãn?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-234-ba-ke-sach.html.]
“Chính xác!”
Tiền Tam Nhất thở dài một : “Thanh Sơn , rõ ràng là đang thèm khát thể của ngươi đó.”
Từ Thanh Sơn: “…” Vậy hóa “tên ẻo lả” còn là “kẻ háo sắc”.
“Bây giờ ngươi chẳng còn chiêu nào khác, thích gì thì ngươi cứ phô cái đó, mới thể khơi tình ý của !”
Tiền Tam Nhất vỗ vai Từ Thanh Sơn: “Cố lên, đừng ngượng ngùng, sớm muộn gì tên nhóc cũng là của ngươi thôi!”
Từ Thanh Sơn bóng Tiền Tam Nhất lắc lư bên trong, cau mày thầm nghĩ: tên liệu đáng tin ?
Hay là... thử một chút ?
Nghĩ , Từ Thanh Sơn ưỡn ngực, hóp bụng, vểnh mông, cố tình sát qua bên cạnh Tĩnh Bảo. Tĩnh Bảo vì phép lịch sự mà nặn một nụ gượng gạo .
Máu Từ Thanh Sơn như chảy ngược.
Mẹ nó chứ!
Có vẻ hiệu quả thật!
Tĩnh Bảo đợi Từ Thanh Sơn khuất, sắc mặt lập tức sụp xuống, ánh mắt ngừng liếc ngoài, trong lòng thầm nghĩ Cố Trường Bình hôm nay đến giảng dạy ?
lúc , chẳng ai gọi to một tiếng: “Tất cả giám sinh, tập trung ở Miếu Khổng Tử!”
…
Miếu Khổng Tử vẫn uy nghiêm như , giám sinh nối tiến .
Tĩnh Bảo bước nhịn nhớ đến nướng thịt bia đá, bắt gặp phạt quỳ, đúng là ác mộng.
lúc , Cao Triều từ phía huých nhẹ nàng một cái: “Tĩnh Thất, tối nay ôn kỷ niệm xưa ? Ta sai mang hai cái đùi dê đến, nướng lên ăn, thơm lắm!”
Tĩnh Bảo dùng ngay cái ót của để từ chối dứt khoát.
“Tất cả giám sinh giữ trật tự, Tế tửu đại nhân lời !”
Tĩnh Bảo giật thót tim, nhón chân lên, rướn cổ về phía bên.
Cố Trường Bình mặc quan phục bước tới. Màu kén da, nhưng da Cố Trường Bình sáng, mặc càng nổi bật, dáng vẻ bước từ xa tới thật khiến thấy vui mắt dễ chịu.
Tĩnh Bảo theo bản năng nín thở, ký ức cũng bắt đầu theo kịp, hai năm ở đình Phong Ba, đầu tiên thò đầu xe ngựa, nàng thầm nghĩ: cho dù là ma, mà đến thế , cũng đáng!
“Các vị giám sinh, hôm nay ba việc cần . Việc đầu tiên, là về kỳ thi xuân. Kỳ thi xuân năm định mùng chín tháng hai, còn bốn tháng nữa.”
Cố Trường Bình dừng một chút: “Quốc Tử Giám là học phủ cao nhất của Đại Tần, ưu tú nhất, cũng học trò thông minh nhất. Thứ duy nhất còn thiếu là sự cần cù. Trong bốn tháng tới, mong các vị vì tương lai của mà cố gắng một phen.”
“Rõ!” Tất cả giám sinh đồng thanh đáp.
“Việc thứ hai, quan chức điển tịch Quách Bồi Càn vì nhãng chức trách, nhận hối lộ, đuổi khỏi Quốc Tử Giám. Tất cả phu tử Quốc Tử Giám cần lấy đó gương, càng nên cẩn trọng, liêm khiết tuân thủ pháp luật.”
Lúc Tĩnh Bảo mới phát hiện, ngoài thể giám sinh, gần như tất cả phu tử trong Quốc Tử Giám cũng đều mặt trong Miếu Khổng Tử.
Nàng nửa đầu, ghé giọng hỏi: “Quách Bồi Càn giờ đày ?”
Cao Triều lườm nàng một cái lật mắt lên trời, từ chối trả lời. Gọi là “lấy gậy ông đập lưng ông” đấy.
Đồ nhỏ nhen!
Tĩnh Bảo bĩu môi.
“Việc thứ ba!”
Giọng Cố Trường Bình bỗng trở nên nghiêm khắc: “Hai tháng trong kỳ thi mùa thu, hạ độc nước của bạn học.”
Rầm!
Cả miếu Khổng Tử lập tức náo loạn.
“Ai , ai mà ti tiện thế!”
“Bắt ?”
“Loại xứng học ở Quốc Tử Giám, đuổi !”
Cố Trường Bình cất cao giọng: “Người sách, phẩm hạnh là hết, học vấn là thứ hai. Dù học giỏi đến , nếu đạo đức gì thì đường đời cũng chỉ càng lúc càng hẹp. Người là ai, , trong lòng tự rõ. Mười năm đèn sách chẳng dễ dàng gì, cho một cơ hội cuối cùng.”
Giữa đám giám sinh, Trương Tông Kiệt run lẩy bẩy ngẩng đầu, đúng chạm ánh mắt với Cố Trường Bình ở phía xa…