Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 233: Trận tuyết đầu tiên

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:17
Lượt xem: 202

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau lập đông, trận tuyết đầu tiên của năm Kiến Hưng thứ hai bắt đầu rơi lác đác, sớm hơn năm ngoái nửa tháng.

Sáng sớm.

Tĩnh Bảo A Man kéo khỏi chăn, đầu gật gù như gà mổ thóc, mắt cứ ríu ngừng.

Vừa bên ngoài đang tuyết rơi, nàng lập tức tỉnh hẳn như thể tiêm m.á.u gà, đẩy A Man lao thẳng cửa.

Trời ơi, quá!

Sống ở phương Nam quanh năm, tuyết đối với nàng là thứ hiếm .

Nếu sáng nay đến Quốc Tử Giám, nàng thật sự chạy nhảy thỏa thích trong tuyết.

“Thất gia, ngài thương tình A Man một chút mà!”

A Man khoác áo dày lên cho Tĩnh Bảo: “Lỡ nhiễm lạnh, A Man c.h.ế.t mặt đại cô nương cũng chẳng hết tội.”

Tĩnh Bảo nhướng mày: “Con bé ... cần nghiêm trọng thế ?”

Con bé vẻ mặt " cần thì Thất gia ngài tự quyết ", khiến Tĩnh Bảo lập tức cụp đuôi, ngoan ngoãn phòng.

Cũng chẳng trách A Man.

Từ khi Tĩnh Bảo từ trang viên nước nóng về, Tĩnh Nhược Tố hận thể buộc nàng thắt lưng mà giữ bên , ngày ngày , đêm đêm canh. Đừng ngoài, đến cái viện cũng chẳng cho nàng bước chân .

Tĩnh Bảo chịu nổi: “Đại tỷ , đàn ông chuyện của đàn ông chứ!”

Tĩnh Nhược Tố đến dứt: “Đàn ông chuyện đàn ông? Là trêu hoa ghẹo nguyệt tán tỉnh đấy?”

Tĩnh Bảo ngẩng đầu thở dài một tiếng thật dài, ôm đầu thụp xuống đất.

Tĩnh Nhược Tố chỉ hành nàng, mà còn kéo cả A Nghiễn, A Man, Nguyên Cát và Cẩu Nhị Đản trận, theo lời nàng thì: chủ tử khiến yên tâm, thì dạy dỗ hầu một trận cho tỉnh .

Người dạy dỗ nhiều nhất là A Man, hết cách , đành lấy lông gà lệnh tiễn, lấy Đại cô nương chèn ép Thất gia.

Tĩnh Thất thầm nghĩ, là một đấng nam nhi mà một nha đầu đè đầu cưỡi cổ thế , ngoài đúng là mất mặt thật!

Bên ngoài rèm bông vang lên tiếng A Nghiễn: “Thất gia, Đại cô nương và Biểu thiếu gia đến , đang đợi ngài trong hoa sảnh.”

“Đến sớm thật!”

Tĩnh Bảo vội : “A Man, bảo dọn bữa sáng hoa sảnh, tiết kiệm chút thời gian. A Nghiễn, sắp xếp hộp văn vật, đợi ngoài .”

“Dạ!”

Hai đồng thanh trả lời.

Trong hoa sảnh, Lục Hoài Kỳ tiếng bước chân lập tức bước đón, lấy từ lưng một chiếc lò sưởi tay bằng đồng chạm trổ hoa văn tinh xảo, nhét tay Tĩnh Bảo như hiến vật quý.

“Cầm lấy , nhờ thợ bên Công bộ đấy.”

Vừa là Tĩnh Bảo thích ngay, lò sưởi nhỏ hơn nhiều so với loại nàng vẫn dùng, thể giấu trong tay áo, khó phát hiện, mang đến Quốc Tử Giám thật tiện.

“Biểu ca, đa tạ nhé!”

Tĩnh Bảo dùng khuỷu tay huých Lục Hoài Kỳ: “Đợi kỳ nghỉ tới, mời ngươi đến Lầu Ngoại Lâu ăn lẩu.”

“Chính miệng ngươi đấy, đừng chối nhé!”

Lục Hoài Kỳ chỉ nàng: “À, còn cho ngươi một cái lò sưởi chân nữa, đưa cho Nguyên Cát , ngươi dùng thử xem, ý thì bảo thợ sửa .”

“Biểu ca , ai mà lấy ngươi đúng là phúc tám đời, hưởng quá !”

Vừa nhận hai món như thế, Tĩnh Bảo vội nịnh nọt một câu. Nào ngờ câu nịnh đó vả trúng ngựa.

Tay nhẹ bẫng, lò sưởi Lục Hoài Kỳ giật .

Tĩnh Bảo thấy từ gáy đến tai Lục Hoài Kỳ đỏ lựng, suýt nữa bật : “Ây da, Lục Hoài Kỳ, ngươi thông phòng mà còn thẹn thùng !”

Lục Hoài Kỳ: “…”

Lục Hoài Kỳ đầu bỏ , đúng lúc A Man bước tới đối diện, bèn nhét lò sưởi tay nàng, giận dỗi rời !

Tĩnh Thất!

Ngươi là đồ đầu gỗ!

“Gia, ngài chọc giận Biểu thiếu gia nữa ?” A Man chu môi trách móc.

Nàng chọc ?

Tĩnh Bảo mắng mà ngơ ngác chẳng hiểu gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-233-tran-tuyet-dau-tien.html.]

“Tĩnh Bảo, đây.” Tĩnh Nhược Tố gọi từ trong phòng.

“Dạ, con đến ngay!”

Tĩnh Bảo vội bước hoa sảnh, nghiêm chỉnh bàn vuông, bộ tịch chắp tay hành lễ: “Đại tỷ đại nhân, gì phân phó?”

Tĩnh Nhược Tố chọc khúc khích: “Vào Quốc Tử Giám , giữ quy củ, đừng thiết quá với đám giám sinh , tự ...”

Toàn mấy câu cũ rích, Tĩnh Bảo đến thuộc lòng. hôm nay cháo kê nấu miệng, loãng cũng chẳng đặc, hợp khẩu vị nàng.

Tĩnh Nhược Tố một hồi, thấy cũng đến giờ , bèn đổi giọng: “Tam giờ chắc lên thuyền , nửa tháng nữa là đến. Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn thể để họ ở phủ , dù cũng là cả một đại gia đình.”

Tĩnh Bảo cau mày.

Sau khi Tào Minh Khang c.h.ế.t, đảng phái họ Tào tan tác, thì cách chức, thì đày, quan trường, kinh thành trống một nửa.

Phó đại gia tin, bèn thư nhờ Phủ Tuyên Bình Hầu xin một chỗ trống ở kinh thành. Vừa chức Phó Tả Giám Thượng Lâm Viện đang bỏ trống, là chức quan chính lục phẩm.

Phủ Tuyên Bình Hầu quen rộng, thu xếp cho y vị trí .

Còn Tĩnh Nhược Tú kinh là để chồng nàng chuẩn cho kỳ thi mùa xuân sang năm. Hắn kinh tìm danh sư, khổ luyện vài tháng để đỗ đạt.

Nhà họ Phó nhà cửa ở kinh thành, Tĩnh Nhược Tú mới thư về hỏi thể tá túc ở Tĩnh gia .

Nếu chỉ vợ chồng Tĩnh Nhược Tú thì , Tĩnh phủ rộng rãi, phòng trống nhiều, ở một năm nửa năm cũng chẳng hề gì.

kéo theo cả Phó đại gia...

Tĩnh Bảo suy nghĩ một lát : “Đại tỷ đúng, gần mùi thì hôi, chi bằng để họ thuê một căn nhà trong thành.”

“Ta cũng nghĩ , mấy hôm nay cho dò la . Không cần rộng, ba gian ba lớp là .”

“Tam tỷ phu là họ Vệ, cùng ?”

Tĩnh Nhược Tố nhạt: “Hắn đến kinh thành để học hành, dẫn cả nhà du ngoạn. Không nên !”

“Gia, đến giờ ạ!” A Nghiễn nhắc bên ngoài.

Tĩnh Bảo cầm một chiếc bánh bao thịt: “Tỷ, học đây, chuyện để hẵng bàn tiếp.”

Tuyết rơi nên đường trơn, xe ngựa đến cổng Quốc Tử Giám thì trời cũng còn sớm.

Sợ trễ giờ, bước chân Tĩnh Bảo nhanh hơn một chút.

Bỗng đầu tiếng xào xạc.

Tĩnh Bảo “á” lên một tiếng t.h.ả.m thiết, tuyết cành cây rơi xuống, đổ trúng nàng một trận.

“Ha ha ha ha ha!”

Kẻ đầu sỏ là Tiền Tam Nhất từ cây bước , vẫy tay : “Ta bảo ngươi ngốc, tránh, mà họ Uông còn tin, cứ cá với . Thế nào, thua chứ gì? Tiền tiền tiền, đưa đây!”

Uông Tần Sinh cau cam lòng, đưa hai lượng bạc vụn, lườm Tĩnh Bảo: “Sao ngươi tránh hả? Ngốc thật!”

Tĩnh Bảo: “…”

Nói xong, Uông Tần Sinh rụt cổ , cũng câu đó là ăn đòn .

Tĩnh Bảo mà chỉ nhổ một ngụm nước bọt mặt .

Đột nhiên, bên hông thứ gì đó chọc .

“Không nhúc nhích, cướp đây!”

Tĩnh Bảo ngớ mất mấy giây, thở dài: “Anh hùng, cho hỏi cướp tiền cướp sắc?”

“Ta tiền, còn bên cạnh sắc!”

Tĩnh Bảo nghiêm túc suy nghĩ : “Vậy… cứ g.i.ế.c quách còn hơn.”

Cao Triều nhe răng , sang Từ Thanh Sơn: “Nói , g.i.ế.c ?”

Từ Thanh Sơn liếc Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh một cái, lạnh lùng: “Hai đứa nó kiếm hai lượng bạc, g.i.ế.c bọn nó !”

Tiền Tam Nhất “á á” hai tiếng, kéo tay Uông Tần Sinh, cắm đầu bỏ chạy.

Tĩnh Bảo lặng lẽ phủi tuyết vai, thầm nghĩ: Bốn tên đây chỉ ngốc chút thôi, chứ đến mức đầu óc vấn đề. Mới mấy ngày gặp, mà đứa nào cũng ngu ngốc ?

Tháng ngày mấy tháng tới đây, sống đây?

Cứ bắt đầu bằng một ngày vui vẻ !

 

Loading...