Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 23: Gặp quý nhân
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:09:17
Lượt xem: 286
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tài mắng xéo c.h.ử.i khéo của Triệu thị, thiên hạ ai bì kịp!
Đây rõ ràng là đang ám chỉ việc Đỗ thị thể sinh con!
Tĩnh Bảo hàng lệ nóng hổi tuôn rơi mặt Đỗ Ngọc Mai, trong lòng sinh thương xót: “Đại tẩu, để họ lên xe nghỉ một lát .”
Đỗ Ngọc Mai nghẹn ngào: “Thế còn thì ?”
“Đệ…”
Tĩnh Bảo chỉ tay về phía con ngựa, đáp: “Đệ cưỡi ngựa là . Người , đưa các nàng lên xe.”
A Man lập tức kéo tay áo Tĩnh Bảo, nhỏ giọng nhắc: “Đừng bốc đồng nữa, gia từ nhỏ đến lớn, cưỡi ngựa mấy .”
Tĩnh Bảo cưỡi, chỉ là thích vì cưỡi ngựa đau m.ô.n.g lắm!
chỉ một chuyện cỏn con như thế khiến Đỗ thị thành thế , nàng đành lòng .
A Man thấy nàng quyết, vội hiệu bằng mắt với trai, bảo trông chừng cẩn thận.
A Nghiễn dùng sức, nhẹ nhàng đỡ Tĩnh Bảo lên ngựa.
Tĩnh Bảo cảm thấy lòng xoa dịu.
A Man và A Nghiễn là hai em ruột, cha nàng mua về trong một chuyến buôn ở Tây Bắc.
Mua về thì A Nghiễn đưa thẳng chùa Hàn Sơn học võ với hòa thượng, còn A Man từ nhỏ theo hầu bên cạnh nàng, do chính tay Lưu ma ma dạy dỗ.
Tĩnh Bảo vẫn thường cảm thán: đây là chuyện duy nhất trong đời mà cha vô dụng của nàng đúng.
Dù thì kiệm lời đến mức đ.á.n.h tám gậy cũng khai một chữ; em thì suốt ngày đòi xem quẻ cho khác, mà chẳng quẻ nào trúng!
Đoàn tiếp tục xuống núi, tốc độ nhanh hơn một chút, A Nghiễn nắm đầu ngựa chạy.
Ngay lúc , một tiếng rít xé gió vang lên.
Ngựa bỗng giật , hí lên mấy tiếng, khi tung vó lao như bay.
Tĩnh Bảo sợ đến biến sắc, vội kêu: “A Nghiễn!”
A Nghiễn tung lên, hai tay ghì chặt dây cương, nhưng con ngựa như phát cuồng, lao xuống dốc kéo cả A Nghiễn theo.
A Nghiễn sốt ruột hét lên: “Thất gia, nhảy xuống ngựa ! Mau nhảy xuống! Ta đỡ!”
Nhảy á? Gia dám chắc!
Tĩnh Bảo run rẩy cả , mắt trợn tròn ngây dại.
A Nghiễn chủ nhà gan bé bằng hạt đậu xanh, vội quát to: “Gia, A Nghiễn đỡ ! Tin A Nghiễn! Nào, một, hai, ba… nhảy!”
Tiếng “nhảy” dứt.
Tĩnh Bảo nghiến răng, hông nhúc nhích nhấc lên một cái. A Nghiễn buông dây cương chờ rơi xuống, nhưng , phát hiện chủ nhà chỉ… nhúc nhích hông, vẫn y nguyên lưng ngựa.
A Nghiễn thấy đầu ong ong, suýt tức c.h.ế.t: “Gia, … nó chứ…”
“Ta… nó… chân tay chịu lời!”
Tĩnh Bảo nhắm tịt mắt, nghẹn ngào hét: “A Nghiễn, cứu với!”
Tiếng dứt, một bóng bay tới, một tay chuẩn xác giật lấy dây cương, kéo mạnh ; tay luồn xuống bụng ngựa, giáng một quyền cực mạnh.
Ngựa đau, tung vó lên cao.
Người lưng ngựa hất lên thành một đường cong lảo đảo, rơi nhanh xuống. Vừa rơi, Tĩnh Bảo oán thầm: xong , n.g.ự.c của gia… chắc nát .
Cảm giác đau đớn tưởng chừng sẽ tới thấy .
Một bàn tay to nắm lấy áo lưng nàng.
“Xoạc…”
Tấm tơ Tô Châu hảo hạng chẳng chịu nổi lực, Tĩnh Bảo ngã nhào xuống đất, mặt dính bùn như ch.ó gặm đất, nhưng trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng rơi trở lồng ngực, ê ẩm uất ức.
Một đôi giày lụa xanh đập mắt nàng.
Tĩnh Bảo khó nhọc ngẩng đầu, đập mắt là một khuôn mặt còn trẻ, mặt vuông, mắt hẹp dài, sống mũi cao, mày kiếm rậm rạp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-23-gap-quy-nhan.html.]
Người … quen quá.
“Tên Tĩnh Bảo đúng ? Ta thấy ngươi ở kỳ thi Hàn Lâm Viện hôm , là Từ Thanh Sơn.”
Thì là !
Tĩnh Bảo lập tức nhớ .
Hắn từng cùng thi với nàng, vì vóc dáng cao lớn nên cuối cùng, là một trong ít thí sinh nộp bài sớm. Nghe là cháu trai của Định Bắc hầu Từ Dũng.
“Đa tạ Thanh Sơn cứu mạng, …”
“Dậy !”
Tĩnh Bảo cúi , vẫn đang kiểu ch.ó gặm đất. Mặt nàng đỏ bừng, định bò dậy thì Từ Thanh Sơn nắm tay kéo một cái.
Tĩnh Bảo choáng váng, lúc tỉnh thẳng: “Đa tạ Thanh Sơn … … buông tay ?”
Từ Thanh Sơn vội buông .
Vừa buông, một cảm giác kỳ quái ập đến: tay Tĩnh Thất gia mềm oặt, trơn tuột, êm như bông gòn thế? Không giống tay đàn ông chút nào!
lúc đó, A Nghiễn vội vã chạy đến, chắn giữa hai , chắp tay với Từ Thanh Sơn: “Đa tạ công tử tay cứu giúp, tiểu nhân vô cùng cảm kích. Thất gia, lên xe của phu nhân nghỉ một lát , con súc sinh chắc cưỡi nổi nữa.”
Vừa một trận gió núi thổi qua, Tĩnh Bảo rùng một cái, tỉnh táo hẳn. Đang yên đang lành, ngựa hoảng loạn?
Trong lòng đầy nghi vấn, nàng cúi đầu hành lễ thật sâu với Từ Thanh Sơn, cảm ơn mấy câu … ưỡn mông, tay chân bò lên xe ngựa.
Từ Thanh Sơn thấy dáng bò , lông mày nhíu đến mức thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi.
Ngay lúc , gió hất tung rèm xe phía . Qua khe hở, Từ Thanh Sơn vặn thấy Lục thị đang ôm Tĩnh Bảo lòng, miệng ngừng gọi: “Cục thịt , bảo bối …”
Ầm!
Một luồng hàn khí từ gan bàn chân Từ Thanh Sơn xộc thẳng lên đầu, mặt đỏ bừng đến tận tai.
Nhà họ Từ xuất từ võ tướng, từ thời Thái Tổ khởi binh tranh thiên hạ, nhà họ Từ là cận vệ cận, xông pha trận mạc, lập công kể xiết.
Đàn ông nhà họ Từ ít ai c.h.ế.t già, hầu hết c.h.ế.t nơi sa trường, da ngựa bọc thây mà về, đều là những hán tử m.á.u nóng, dũng cảm can trường, đội trời đạp đất!
Từ Thanh Sơn lớn từng , từng thấy đàn ông nào mà… giống đàn ông đến ! Trong phút chốc phân rõ là giận hổ, chỉ thấy một bụng lửa bốc ngùn ngụt.
Phì!
Không ngờ cứu một tên ẻo lả!
Thật là xui tận mạng!
Hồng Phúc Lâu là một trong Tứ đại tửu lâu nổi tiếng ở kinh thành, ngang hàng với Tùng Hạc Lâu.
Cố Trường Bình xuống kiệu, vội mà kiên nhẫn chờ một lát, đợi Thẩm Trường Canh xuống kiệu cùng song hành, mới chậm rãi bước tửu lâu.
Đã bên cạnh Thạch Thượng thư đón, cung kính đưa họ phòng riêng.
Thạch Thượng thư thấy hai , lập tức dậy chào hỏi, sai mang rượu ngon thức ăn nóng .
Rượu qua ba tuần, món ăn qua năm vị, Thạch Thượng thư khoát tay cho hạ nhân lui hết.
“Cố đại nhân, bài văn của tiểu nhi thế nào ?”
Cố Trường Bình mỉm dịu dàng: “Hổ phụ sinh hổ tử, lệnh lang , chẳng bao lâu sẽ Quốc Tử Giám học hành.”
Thạch Thượng thư thở phào nhẹ nhõm, nâng chén cảm tạ. Ông chỉ sợ vì chuyện của Tứ tiểu thư Hầu phủ mà ảnh hưởng đến tiền đồ của con trai út.
Uống xong, ông hỏi: “Nghe ở phủ Lâm An phía Nam một thư sinh tên là Tĩnh Bảo?”
Cố Trường Bình biến sắc: “ là đó. Đại nhân hỏi chuyện là ý gì?”
Thạch Thượng thư : “Nào dám ý gì, chỉ là tò mò hỏi thử, văn chương đó thế nào? Có trúng tuyển ?”
“Chuyện liên quan gì đến đại nhân?” Thẩm Trường Canh rốt cuộc nhịn nổi, lạnh mặt: “Tế tửu đại nhân tiết lộ kết quả của lệnh lang là trái quy định .”
Sắc mặt Thạch Thượng thư lập tức trầm xuống, giọng cũng nặng hơn: “Giám thừa Thẩm chớ hiểu lầm, chỉ tiện miệng hỏi thôi.”
Lời dứt thì tiếng gõ cửa, cả ba trong phòng đều giật .