Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 228: Tính sổ món nợ cũ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:12
Lượt xem: 226

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tội c.h.ế.t thì miễn, nhưng tội sống khó thoát.

Người nhà của tội thần, đàn ông lưu đày, phụ nữ thì sung quan kỹ.

“Ta nhớ sở thích lớn nhất trong đời của , là chơi đùa những nữ tử xuất quan gia sung kỹ nữ, đúng ?”

Khuôn mặt của Tào Minh Khang trong thoáng chốc vặn vẹo đến cực điểm.

Không sai.

Hắn đúng là thích kiểu đó.

Những nữ tử vốn mang dáng vẻ khuê tú, giữ đoan chính, ép khuất khác, vẻ cam lòng lẫn bất lực , thật khiến say mê đến điên dại.

Khi cưỡi họ, cứ như đang giẫm đạp lên nửa triều đình và nửa giang sơn Đại Tần.

“Cố… Trường… Bình…” Tào Minh Khang nghiến răng rít từng chữ.

Giọng như móc từ tận linh hồn , mạch m.á.u bàn tay siết chặt nổi lên từng sợi, năm đầu ngón tay từ trắng bệch vì dồn lực chuyển thành đỏ rực như máu.

Cố Trường Bình dậy, từ cao xuống đàn ông đang run rẩy vì phẫn nộ, mỉm : “Tiên sinh, chúc ngài thượng lộ bình an.”

“Phụt...”

Một ngụm m.á.u tươi phụt từ miệng Tào Minh Khang, còn Cố Trường Bình thì bước khỏi ngục, vạt áo sạch sẽ, vướng chút m.á.u nào.

Cố Trường Bình khỏi ngục, Thịnh Vọng chờ sẵn cửa: “Cố đại nhân ?”

“Ừ!”

“Cố đại nhân thong thả!”

“Thịnh đại nhân thể tiễn một đoạn ?” Cố Trường Bình bất ngờ hỏi.

Thịnh Vọng thoáng do dự, mỉm : “Được vài bước cùng đại nhân, là vinh hạnh của .”

“Mời!”

“Mời!”

Hai bóng sóng bước, một cao gầy, một thấp mập.

Cố Trường Bình bỗng dừng bước, nghiêng đầu, trong ánh mắt kinh ngạc của Thịnh Vọng, : “Thịnh đại nhân Cẩm Y Vệ từ đầu năm hiệu Kiến Vũ ?”

!” Thịnh Vọng rõ y gì, chỉ gật đầu.

“Hắn cũng Cẩm Y Vệ từ đầu năm hiệu Kiến Vũ.”

Thịnh Vọng kinh ngạc đến mức bước lui nửa bước.

Cố Trường Bình vỗ nhẹ lên vai : “Cảm ơn Thịnh đại nhân vì nể mặt ông mà chiếu cố cho hậu bối như . Năm tới tiết Thanh Minh, khi lên mộ, xin Thịnh đại nhân giúp gửi lời nhắn, phiền ông … ở bên , chăm sóc cha thật !”

Ánh mắt Thịnh Vọng nâng lên, chạm ánh sâu thẳm của Cố Trường Bình. Sau một hồi trầm mặc, mỉm : “Ta nhất định sẽ chuyển lời.”

“Vậy thì, Thịnh đại nhân tiễn đến đây thôi, tại hạ xin cáo từ.”

Cố Trường Bình mỉm rời .

Khác với lúc đến, bờ vai y lúc buông lỏng tự nhiên, bước chân nhẹ nhàng, chỉ thôi cũng đủ thấy y đang vui vẻ thật sự, niềm vui phát từ tận đáy lòng.

Vẫn còn một việc nữa!

Thịnh Vọng nghĩ, nếu xong chuyện đó, e là cũng sẽ vui!

Hắn xoay , sải bước địa lao.

Đứa con nuôi bước đón, tươi hỏi: “Cha nuôi, ngài và Cố đại nhân ? Sao lâu thế?”

Thịnh Vọng liếc đứa con trai hóng chuyện, như : “Canh cửa ở ngoài, khi , cho bất kỳ ai địa lao.”

“Cha nuôi, ngài định…”

“Tính món nợ cũ với Tào đại nhân.”

Con trai nuôi: “…”

Tào gian từng đắc tội với cha nuôi ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-228-tinh-so-mon-no-cu.html.]

Tào Minh Khang nôn một ngụm máu, vô lực dựa vách tường. Song sắt ngục giam leng keng mở , bước .

Thịnh Vọng đá văng bình rượu và chén rượu đất, sắc mặt trầm xuống, bàn tay to chộp lấy cổ Tào Minh Khang.

Tào Minh Khang lập tức trừng trắng mắt, thở hổn hển như ch.ó c.h.ế.t.

“Vừa nãy Tào đại nhân hỏi Cố đại nhân rằng, năm xưa kẻ thoát lưới là ai? Không ngại cho ngươi c.h.ế.t sáng mắt, là !”

Chưa dứt lời, Thịnh Vọng siết tay, khiến Tào Minh Khang giờ chỉ còn thở , hít nổi.

“Ngươi nhất định ngờ, trong lòng của Cố Lục gia năm đó một bạn chí cốt. Hai họ cùng chạy loạn từ trong thôn , cùng lang bạt theo ăn mày kinh, một tịnh thái giám, một quý nhân để mắt, Cẩm Y Vệ.”

Giọng Thịnh Vọng độc như rắn rít.

“Hắn và Lục gia tâm đầu ý hợp, chuyện đều kể cho . Dù thấy hoang đường, nhưng cũng vui cho của chỉ bởi vì Lục gia coi là quái vật, còn đặt trong tim.”

“Nhà họ Cố tìm , đ.á.n.h gần c.h.ế.t, nhưng vẫn nể tình trong lòng Lục gia, chừa cho một mạng. Họ chỉ diễn kịch cho công chúa xem, còn sai báo cho !”

Nói đến đây, giọng Thịnh Vọng đột nhiên lạnh băng: “Là ngươi sai bóp cổ đến c.h.ế.t. Trước khi còn đá một cước, nhổ một bãi nước miếng, mắng một câu ‘con ch.ó hoạn’.”

Mắt Tào Minh Khang lồi , khí ngày càng ít, hai chân giãy giụa loạn xạ.

Bất chợt, trong khí thoảng mùi tanh hôi. Thịnh Vọng xuống đũng quần , bỗng nhớ đến chuyện cũ.

Năm đó, Lục gia đưa hai bọn họ ngâm suối nước nóng ở Tây Sơn, ba cùng một xe. Bộ phận của thái giám vốn mất gốc, dễ són tiểu, dùng vải bọc .

Sáng đó ăn nhiều cháo loãng, són tiểu nhiều, vải giữ hết, nước tiểu thấm ngoài, trong xe mùi khai.

Hắn hổ đến mức dám ngẩng đầu, nghĩ rằng mất mặt .

lúc , Lục gia sai dừng xe, kéo xuống. Người ló nửa đầu xe, chỉ tay một cái bọc.

Hắn mở xem, là một bộ áo quần sạch sẽ, thoảng hương đàn hương dịu nhẹ.

Là áo quần của Lục gia!

“Tào đại nhân, loại nam nữ như , ai xem chúng như , chúng sẽ ơn cả đời; ai xem chúng như chó, chỉ cần cơ hội, chúng sẽ c.ắ.n một cú chí mạng.”

“Ư… ư… ư…” Tào Minh Khang giãy giụa càng lúc càng kịch liệt, ngón tay cào rách cả chiếu rách .

Thịnh Vọng đột nhiên siết mạnh tay, nheo mắt: “Tào đại nhân, để con ch.ó hoạn đây tiễn ngươi một đoạn nhé!”

Lời dứt, mắt Tào Minh Khang trợn trắng, ngừng giãy giụa, đổ vật đất như một đống bùn nhão.

Thịnh Vọng dậy, lấy khăn tay lau tay thật mạnh, thuận chân đá Tào Minh Khang một cú, nghiến răng mắng: “Lão tặc!”

Ngoài phủ Cẩm Y Vệ, Cố Trường Bình lên kiệu thì chặn . Khi vén rèm kiệu lên, thì thấy là con trai nuôi của Thịnh Vọng.

“Cố đại nhân, cha nuôi bảo chuyển lời: Tào gian treo cổ tự vẫn trong ngục .”

Cố Trường Bình cụp mắt, thần sắc ẩn bóng râm khó rõ.

Giữa bầu khí c.h.ế.t lặng, giọng y vang lên: “Thay cảm ơn cha ngươi. Tề Lâm, khởi kiệu.”

“Vâng!”

Kiệu một tầm tên, thì tiếng vó ngựa từ xa rộn rã truyền đến. Tề Lâm ngựa, lập tức hiệu cho kiệu dừng .

“Gia, là Cố Dịch!”

Cố Dịch nhảy xuống ngựa, còn kịp mở miệng, thì Cố Trường Bình hỏi: “Là Thập Nhị lang hồi kinh ?”

Cố Dịch ngẩn , thầm nghĩ lẽ gia nhà là thần toán chuyển thế.

“Bẩm gia, đúng , đến cách đây bốn trăm dặm.”

“Không cần đón, về phủ xử lý việc .”

Cố Dịch và Tề Lâm liếc , đều thấy hoảng hốt trong mắt đối phương…

Gia, là sắp tay !

 

Loading...