Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 225: Đêm tàn sát

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:09
Lượt xem: 198

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay khi đám quan viên cho rằng vụ án của Bộ Quảng Huy đến đây là kết thúc, giám sinh Tiền Tam Nhất cùng Uông Tần Sinh liên hợp với mười tám võ sinh của Quốc Tử Giám, dâng sớ lên thiên tử;

Tố cáo Thủ phụ đại nhân bán quan mưu lợi, bạc hối lộ lên tới hàng chục triệu lượng bạc trắng.

Tấu chương mỏng manh, uy lực chẳng khác nào ném vài chục bó pháo nổ triều đình, khiến đám văn thần võ tướng nổ đến mức tan tác còn hình dạng.

Kẻ mua quan thì run rẩy sợ hãi;

Kẻ bán quan thì hoảng loạn khiếp đảm.

Một đêm dài giày vò trôi qua, hôm , đám giám sinh dâng thêm một tấu chương thứ hai, nhắc vụ án Nho sinh Kim Lăng năm năm , khẳng định đó là oan án lớn nhất của Đại Tần từ đến nay…

Những nho sinh đó hề cấu kết với quan mưu phản, mà là vì vạch trần tội ác mua quan bán chức do đám quan viên, đầu là Tào Minh Khang, kết quả vu oan, bắt giam. Ngay cả Bảng nhãn Quách Nộ cũng vì thế mà xử trảm.

Tấu chương thứ hai chẳng khác nào ném xuống vài trăm bó pháo nổ, uy lực lớn đến mức tưởng như thể thổi bay cả thiên đô Đại Tần.

điều khiến kinh ngạc là: Tân đế khi xong, một lời, chỉ sa sầm mặt mày, phất tay áo bỏ .

Trăm quan đoán thánh ý, trong lòng càng thêm bất an.

Điều khiến họ càng bàng hoàng là: hôm , Tân đế rằng nửa đêm mơ thấy Tiên đế, tỉnh dậy nhớ đến ân dưỡng d.ụ.c của Tiên đế mà rơi lệ ngớt, đến hoàng lăng tế bái, vì bãi triều ba ngày.

Do dịp lễ, xảy quá đột ngột, Lễ bộ kịp chuẩn , Tân đế lập tức giản tiện xuất hành, chỉ mang theo vài trăm cấm vệ quân và quân Kim Ngô vệ, thẳng tiến hoàng lăng ở phía tây kinh thành.

Tân đế đến hành cung bên hoàng lăng chập tối.

Hành cung tường đỏ ngói đen, xây theo hình vuông, bên ngoài bốn bức tường cao là một con hào sâu rộng vài trượng, chỉ một cây cầu đá là lối duy nhất.

Xung quanh hành cung là cây cao chọc trời, vài con quạ đen đậu cành, thỉnh thoảng phát tiếng kêu rợn .

Bọn cung nhân trong hành cung bận rộn bất thường, chuẩn bồn tắm để hoàng đế tẩy rửa, phòng ngự thiện thì nhộn nhịp hết sức, lo bữa khuya cho hoàng đế, chuẩn đồ tế lễ cho ngày mai.

Đêm khuya, Kim Ngô Vệ phiên canh gác, chia bốn ca, mỗi ca hai mươi , gác hai canh giờ.

Canh tư qua, trăng lạnh khuất tầng mây đen.

Hai đội Kim Ngô Vệ đổi ca, một đội rút trong cung, một đội chia thành hai tốp gác đầu và cuối cầu, mỗi tốp mười mang đao.

Đêm lạnh sương rơi, vạn vật im ắng.

Sau một đêm náo động, hành cung tĩnh lặng trở .

Đội trưởng Kim Ngô Vệ tuần tra một vòng, dựa tường thành, bỗng thấy cổ lạnh buốt, cúi đầu thì thấy một lưỡi d.a.o lóe sáng vạch ngang cổ họng với tốc độ cực nhanh.

Ngay khoảnh khắc ngã xuống, ánh mắt liếc thấy thuộc hạ của cũng đang ngã xuống vũng m.á.u cùng tư thế với .

Lúc , từ trong rừng xuất hiện hàng trăm kỵ sĩ mặc giáp đen, cùng lúc còn hàng trăm áo đen.

Kỵ sĩ dẫn đầu giơ hai ngón tay hiệu, mười mấy áo đen lập tức phóng đến chân tường, tháo dây thừng từ lưng, ném lên tường cao nhanh nhẹn trèo lên.

Chốc lát , cánh cổng dày nặng phát tiếng “két” và mở .

Lưỡi đao của kỵ sĩ rút , ánh sáng lạnh lóe lên, đoàn kỵ sĩ giáp đen lập tức xông thẳng hành cung, tiếng g.i.ế.c chóc vang lên khắp nơi.

điều khiến bọn chúng rúng động là, bộ hành cung chẳng khác nào một ngôi mộ trống khổng lồ, thấy một bóng .

Thủ lĩnh thoáng chột , thầm kêu .

Đột nhiên, cửa cung “két” một tiếng đóng , đầu tường trống vắng bỗng chốc hiện lên dày đặc cung thủ.

Bầy ngựa cảm nhận nguy hiểm, cất vó đảo vòng, đám kỵ sĩ vội kéo cương, đúng lúc , thủ lĩnh hét lớn một tiếng: “Huynh ! Liều thôi!”

Nếu lúc thấy cảnh bên ngoài hành cung, lẽ sẽ hét câu khác…

“Huynh ! Rút lui!!”

Ngoài hành cung, hàng hàng lớp lớp cấm vệ quân giáp trụ chỉnh tề, dẫn đầu là Tổng lĩnh cấm quân, Quách Trường Thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-225-dem-tan-sat.html.]

Sánh vai bên , là lâu lộ diện nơi triều chính, từng cách bộ chức vụ, Cố Trường Bình.

Cố Trường Bình khoác áo bào xanh, cưỡi ngựa thẳng lưng, ngoài cổ thì một khúc cong. Lúc , ánh trăng xuyên mây chiếu xuống, dừng nơi khóe môi tái nhợt của y, cũng chiếu lên đôi mắt đen lạnh, sắc bén như lưỡi d.a.o âm u.

Lâu , tiếng g.i.ế.c chóc dần lắng, mùi m.á.u tanh dần nồng.

Cánh cửa dày nặng mở nữa…

Trước mắt là một vùng đỏ rực máu.

Sắc mặt Cố Trường Bình lập tức trắng bệch, trán đầm đìa mồ hôi lạnh. Sống đến ngần tuổi, y từng thấy nhiều m.á.u như , gần như thành sông.

Kẻ thắng vua, kẻ bại thành hồn.

Tám mươi mốt bậc thềm dẫn lên ngai vàng, từng khe đá đều thấm đẫm m.á.u .

Y nhắm mắt, nén cảm giác buồn nôn, hờ hững với Quách Trường Thành: “Chỗ … nhờ Thống lĩnh xử lý.”

Khi y câu , bộ Tứ Cửu Thành vẫn đang say ngủ.

Không ai , một trận tàn sát âm thầm bắt đầu và kết thúc.

Ba ngày .

Tân đế từ hoàng lăng trở về kinh thành. Ngày kế, y mặc triều phục màu vàng tươi, xuất hiện trong đại điện, sắc mặt nặng nề.

Thái giám Vương Trung cất cao giọng the thé: “Có việc thì tấu, việc thì bãi triều!”

“Mạt thần việc tấu!”

Một giọng sang sảng vang lên ngoài điện, Cao Triều mặc giám phục Quốc Tử Giám, sải bước .

Sắc mặt Tân đế càng thêm trầm xuống: “Ngươi triệu, dám tự tiện điện?”

Cao Triều đường hoàng trả lời: “Thần vì xã tắc giang sơn Đại Tần mà đến!”

Nói , vung tay hiệu, bốn hầu khiêng một cáng bước đại điện, cáng là một đàn ông cháy đen.

Văn võ bá quan khó hiểu Cao Triều, ngẩng cao đầu : “Hồi bẩm Hoàng thượng, cáng là Bộ Quảng Huy, giả c.h.ế.t thoát khỏi biển lửa, vì chuyện bẩm báo với Hoàng thượng!”

Ánh mắt hoàng đế nheo , liếc Vương Trung.

Vương Trung lập tức phất trần, bước xuống bậc điện, cúi đầu hỏi cáng: “Bộ đại nhân, Hoàng thượng cho phép ngươi lời cứ thẳng.”

Bộ Quảng Huy khó nhọc mở miệng: “Hồi bẩm Hoàng thượng, t.h.ả.m án tộc họ Quách đường lưu đày năm năm , là do thần phụng lệnh Tào Minh Khang, đích dẫn .”

“Trận hỏa hoạn thiêu Bộ phủ , Ngô An chỉ là kẻ thế . Thủ phạm thực sự là Tào Minh Khang, mục đích là diệt khẩu, vì thần quá nhiều chuyện về !”

Tân đế dường như chấn động, cứng long ỷ.

lúc , Chỉ huy sứ Cẩm y vệ, Thịnh Vọng một tiểu thái giám dẫn điện, quỳ xuống bẩm: “Hồi Hoàng thượng, vụ thích sát Hoàng thượng tại hành cung đêm hôm , điều tra rõ ràng. Là mật vệ và binh lực của Tào Minh Khang, nuôi dưỡng ở nơi xa.”

Tựa như sét đ.á.n.h ngang tai!

Trái tim bá quan văn võ đập liên hồi thể khống chế.

Bầu khí trong đại điện c.h.ế.t lặng, đáng sợ hơn cả cái c.h.ế.t.

Tân đế siết c.h.ặ.t t.a.y vịn long ỷ, gân xanh cuồn cuộn nổi mu bàn tay.

Ngay khi nghĩ rằng hoàng đế sẽ nổi giận long trời lở đất, y vô cùng bình tĩnh dậy, gằn từng chữ: “Tào tặc lòng lang sói, trời đất dung! Chỉ huy sứ Cẩm y vệ Thịnh Vọng!”

“Thần mặt!”

“Điều tra! Tịch biên! Tào phủ!”

“Thần! Tuân! Chỉ!”

 

Loading...