Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 220: Viên thuốc an tâm
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:04
Lượt xem: 230
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Trường Bình về tới phủ, Tề Lâm vội nghênh đón: “Gia, Thẩm đến , đang đợi ngài trong thư phòng.”
“Đến từ khi nào?”
“Cũng một lúc ạ.”
Cố Trường Bình lập tức chuyển hướng đến thư phòng. Hắn tự tay nhóm nước, pha . Nước sóng sánh, sắc trong vắt dần lan tỏa, thong thả kể bộ sự tình, giấu một chữ.
Thẩm Trường Canh mơ cũng ngờ chuyện quanh co ly kỳ đến . Sau khi sững cả thời gian một chén , chỉ Cố Trường Bình, nghiến răng: “Gan ngươi to thật đấy!”
Cố Trường Bình tập trung rót , rót đúng bảy phần, nhiều ít: “Nhát gan thì c.h.ế.t đói, liều lĩnh thì ăn no, lúc đ.á.n.h cược một phen thôi!”
“Thế đó thì ?”
“Đợi cú chốt cuối cùng!”
“Cú chốt cuối là gì? Khi nào thì đến?”
Cố Trường Bình im lặng một lát, đặt chén xuống, trả lời: “Không , còn xem trời.”
“Giỏi thật đấy!” Thẩm Trường Canh tức đến lắc đầu ngừng: “Vậy còn Tĩnh gia? Cả phủ sắp phát điên cả !”
“Điên mới đúng, thế mới giống thật, mới khiến khác nghi ngờ.”
Thẩm Trường Canh: “…”
Cố Trường Bình đẩy chén rót sẵn tới mặt : “Trà tệ, cùng thưởng kỹ . Sau e là còn nhiều thời gian thảnh thơi thế nữa.”
Thẩm Trường Canh hồi lâu, giễu: “Cố Trường Bình, ngươi nhận một chuyện ?”
“Gì ?”
“Ngươi càng lúc càng khó đoán!”
“Tốt thôi!”
Thẩm Trường Canh: “…”
Hắn kẹp giữa hai đầu, trong lòng cam tâm, bất ngờ ghé sát : “Nói thật cho ông đây , ngươi ý gì đó đắn với Tĩnh Thất ?”
“Sao thế?” Cố Trường Bình nhướng mày kiếm.
“G.i.ế.c Thạch Hổ chắc là cách duy nhất để kéo Tào Minh Khang xuống ngựa. Điều chính yếu là, mà ngươi chịu đưa tới trang suối nước nóng nhất định tầm thường. Nếu đến lúc mấu chốt, ngươi sẽ chẳng động đến mối quan hệ giữa ngươi và Thập Nhị lang.”
Cố Trường Bình chống một tay lên trán, như : “Ta khác Cao Triều, thích nữ nhân. Gửi đến trang suối nước nóng là vì Lý nương nương chút y thuật.”
Thẩm Trường Canh: Vậy thì hết hi vọng , Tĩnh Thất cùng lắm chỉ là một công tử bột!
Cố Trường Bình uống cạn chén : “Tối nay sẽ đến trang suối nước nóng một chuyến.”
“Đến gì?”
“Cho công tử bột uống viên t.h.u.ố.c an tâm.”
…
Công tử bột hiện tại đang “giả c.h.ế.t”.
Tư thế dang rộng, vẻ mặt đờ đẫn, ánh mắt trống rỗng. Tình trạng kéo dài suốt một ngày. Lý Mẫn Trí thăm mấy , nào cũng lắc đầu thở dài bỏ .
Giờ , nếu ai mở đầu Tĩnh Bảo xem, sẽ phát hiện suốt một ngày nay nàng chỉ nghĩ đúng một chuyện:
Cố Trường Bình phát hiện nàng là nữ ?
Và từ đó kéo theo hàng loạt câu hỏi nhỏ:
Nếu phát hiện , tố cáo ?
Giờ cầu xin còn kịp ?”
Nếu vô ích, thể dùng cái c.h.ế.t để uy h.i.ế.p ?
Xét tình nghĩa , nương tay ?
Nếu tố cáo, liệu để nàng tiếp tục ở Quốc Tử Giám?
Không ở nữa cũng , nhưng năm dự kỳ thi mùa xuân ?
Không thi thì bao năm đèn sách đổ sông đổ biển cả ?
Làm bây giờ?
Làm bây giờ?
Trong lòng Tĩnh Bảo rối như tơ vò.
Khổ nỗi thương tích khắp vẫn còn mới nguyên, nàng dậy nổi, đành mở một cuộc đại chiến đẫm m.á.u trong đầu.
Mà là chiến tranh thì tất thắng thua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-220-vien-thuoc-an-tam.html.]
Sau khi cân đo đong đếm đủ đường, kết luận duy nhất của Tĩnh Bảo chỉ bốn chữ: mặc xâu xé.
Ánh sáng ngoài cửa sổ dần nhạt, vạn vật rơi tĩnh mịch.
Không nghĩ ngợi vẩn vơ bao lâu, cuối cùng Tĩnh Bảo mơ mơ màng màng ngủ .
Lúc nửa mê nửa tỉnh, hình như nàng thấy tiếng cửa mở.
Tĩnh Bảo uể oải mở mắt, Lý Mẫn Trí quan tâm nàng, một ngày đến thăm mấy lượt.
Tiếng bước chân tiến gần, xuống bên giường, một bàn tay mát lạnh đặt lên trán nàng, thăm dò rụt . Sau đó là một câu hỏi nhẹ bẫng: “Ngủ , là còn thức?”
Trong chớp mắt, Tĩnh Bảo lập tức đưa quyết định trong lòng, hai cái nàng đều chọn, nàng chọn c.h.ế.t.
Người tới là Cố Trường Bình, kẻ lúc nàng sợ gặp nhất.
Hàng mi dài rung, phơi bày sự bất an trong lòng chủ nhân. Cố Trường Bình nàng, bỗng nhớ tới kiếp , một bệnh, thèm ăn mì chay của Lầu Ngoại Lâu, Tĩnh Thất đích mang đến.
Người đó bước phòng , xuống bên giường, những ngón tay lạnh buốt nhẹ nhàng vén tóc mái trán , còn nhẹ nhàng chạm mí mắt một cái mới rời .
Lúc đó nghĩ gan cũng lớn thật, dám đột nhập phòng thủ phụ đại nhân, còn dám chạm mí mắt , tội c.h.ế.t!
Nào ngờ nàng len lén , lặng lẽ một hồi, cúi hôn lên tai một cái, đó kiễng chân chạy mất.
Hắn lập tức bật dậy.
Người bệnh thể tạm thời gỡ bỏ vỏ bọc bên ngoài, lộ phần mềm yếu nhất. Khi hiếm khi nghĩ ngợi: hôn bỏ chạy, cái kiểu gì thế ?
Đó là chuyện mật nhất giữa hai ở kiếp .
Nghĩ đến đây, Cố Trường Bình bật .
Tiếng khiến Tĩnh Bảo mở mắt , đồng tử xoay một vòng, rơi xuống gương mặt Cố Trường Bình.
Nàng chủ kiến, nhất định là mở lời , ai , đó thất thế.
ánh mắt lười nhác mang ý , khiến tim nàng tự chủ mà run. Rồi nàng chính cất tiếng, giọng run run: “Thưa, thưa … tới?”
“Tới xem ngươi, vết thương đỡ chút nào ?”
“C- đỡ ạ!”
Bàn tay thon dài của Cố Trường Bình chạm băng gạc trán nàng: “Có đau ?”
Đôi mắt đào hoa của như ngâm trong nước xuân, ánh lên một tầng ẩm ướt mơ hồ, khiến chỉ sa .
Giọng Tĩnh Bảo cũng biến đổi, trở nên mềm mại: “Đau… ạ.”
“Vậy để xoa cho!”
Những ngón tay lạnh lẽo vẽ vòng tròn quanh mép băng gạc. Tĩnh Bảo thầm nghĩ: Chắc đang mơ… mà là mộng xuân! cảm giác ngón tay chân thật vô cùng.
Nếu mơ, thì tại đối xử với nàng như ?
Lẽ nào… đây là sự yên lặng cơn bão?
Tĩnh Bảo nuốt nước miếng, lấy can đảm mở miệng: “Thưa… … … ngài… …”
Nói nổi!
Khó mở lời quá!
“Tĩnh Văn Nhược?” Cố Trường Bình đột nhiên gọi một tiếng.
Tĩnh Bảo chớp mắt liên tục: “Dạ… … thế?”
“Khát ?”
Tĩnh Bảo l.i.ế.m môi, lắc đầu.
“Đói ?”
Tĩnh Bảo lắc đầu.
“Muốn mở cửa thông gió ?”
Tĩnh Bảo suýt , ngài thể dứt khoát một chút , đại nhân? Đừng như d.a.o cùn róc thịt, đau c.h.ế.t !
lúc đó, Lý Mẫn Trí bưng bát t.h.u.ố.c bước , Cố Trường Bình dậy nhận lấy, hiệu cho y rời .
“Uống t.h.u.ố.c , đỡ ngươi dậy.”
C.h.ế.t sớm muộn cũng là c.h.ế.t, Tĩnh Bảo nghiến răng: “Tiên sinh… lời gì thì cứ thẳng !”
“Uống t.h.u.ố.c cho ngoan, dưỡng thương cho . Chuyện của Tào Minh Khang, trong vòng một tháng sẽ giải quyết xong.”
Cố Trường Bình nhẹ nhàng đỡ nàng dậy, tựa gối, còn thuận tay kéo chăn đắp lên: “Về , ngươi dồn hết tâm trí kỳ thi xuân. Học trò của , cho dù kém đến cũng tên bảng vàng, đừng khiến mất mặt!”
Tĩnh Bảo , đến gọi cũng quên mất.